Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 305: Đừng thấy người khác nộp bài mà cuống cuồng viết bừa đáp án

"Khó khăn lắm mới đợi được một ngày mưa."

Lộ Mãn và Cố Linh Y vừa đi vào chỗ ngồi bên trong vừa trò chuyện.

"Được phân vào đội hình nội vụ cảm thấy thế nào, học được gì không?"

"Cũng không tệ, học được cách không cần ván ép hay sách vở mà vẫn gấp được một cái chăn vuông vức như đậu phụ."

"Còn có cách dùng hai điểm cố định để kẹp áo sơ mi và áo phông, có thể gấp nhanh trong một giây. Áo khoác cũng có cách cất giữ đặc biệt, những mẹo nhỏ này trong cuộc sống khá là hữu ích."

Cố Linh Y vừa nói, khóe miệng hơi cong lên: "Anh ơi, tỷ lệ đạt chuẩn của Gia Nhi và em thuộc hàng đầu đó. Huấn luyện viên cũng khen chúng em học nhanh và chính xác."

"Vậy em học được không ít đấy."

"Ừm, đương nhiên rồi."

"Trong thời gian quân huấn, có muốn học thêm chút gì khác không?" Lộ Mãn nhướng mày: "Ví dụ như, có thích anh không?"

"Anh ơi, anh..." Cố Linh Y cảm thấy sự chuyển hướng của anh quá gượng gạo và sáo rỗng thì lộ ra ánh mắt khinh bỉ: "Không! Thích!"

"Ồ, vậy em thật ngốc." Lộ Mãn thở dài: "Ngay cả cái này cũng không học được."

"Ờmmmm..." Cố Linh Y siết chặt nắm tay.

Lộ Mãn nói: "Nhưng cũng không sao, nếu không học được thì anh dạy em."

Dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt của Cố Linh Y ửng hồng một cách khó nhận thấy.

Cô mím môi không nói gì.

Rồi hít một hơi thật sâu như thể đang hạ quyết tâm gì đó.

"Linh Y, hôm nay em có vẻ không được tập trung thì phải?"

Lộ Mãn cảm thấy Cố Linh Y hôm nay có chút khác thường. Mặc dù khi ở một mình thì cách ăn mặc và giọng điệu của cô có phần cởi mở hơn, nhưng cả quá trình luôn tỏ ra lơ đãng như thể đang giấu một tâm sự nặng trĩu.

Cố Linh Y kìm nén cảm xúc trong lòng: "Không có gì đâu anh, anh ngồi vào trong đi."

"Ồ..."

Lộ Mãn có chút không yên tâm, sau khi ngồi xuống thì muốn nghiêng người lại gần một chút để nhìn rõ biểu cảm của Cố Linh Y.

Nhưng giây tiếp theo, một mùi hương ngọt ngào trọn vẹn bao trùm lấy anh.

Mềm mại, quyến rũ, ấm áp, dịu dàng.

Cố Linh Y ôm lấy cổ Lộ Mãn rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm anh, cằm tựa vào vai anh, thân thể mềm mại hoàn toàn dán vào người Lộ Mãn.

"Linh... Linh Y?"

Lộ Mãn như bị điểm huyệt mà ngây người tại chỗ.

"Em nhớ anh."

Cố Linh Y cố gắng kìm nén sự nóng ran trên má và cắn môi nói ra câu này.

Lộ Mãn nghe vậy thì ngẩn người vài giây. Anh chợt cười rồi nhẹ nhàng mở rộng vòng tay ôm Cố Linh Y vào lòng.

"Anh cũng rất nhớ em."

Cố Linh Y lúc này mới phát hiện thì ra cái ôm giữa khác giới còn có một lợi ích là xua tan sự ngại ngùng.

Cô vùi mặt vào vai Lộ Mãn. Không cần phải đối diện với anh, áp lực khi thổ lộ lòng mình bỗng nhiên giảm đi rất nhiều.

Cố Linh Y có thể nói ra rồi.

"Em không muốn anh thân thiết với học tỷ."

"Em không muốn anh đùa giỡn với những cô gái khác."

"Em không muốn, em không muốn."

Cố Linh Y nói xong thì giọng lại yếu ớt: "Được không..."

Bàn tay của Lộ Mãn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài phía sau lưng Cố Linh Y. Từng giây từng phút trôi qua dường như rất chậm, Cố Linh Y cảm thấy như đã qua một khoảng thời gian rất dài mới nghe thấy Lộ Mãn cười đáp lại một tiếng.

"Đương nhiên là được rồi."

Linh Y khẽ "ừm!" một tiếng thật nhẹ nhàng, đầu cô từ từ trượt xuống khỏi vai anh rồi vùi vào lòng Lộ Mãn.

Lộ Mãn thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng đợi được rồi.

Trái tim của Cố Linh Y đã mềm yếu.

Trong không gian tĩnh lặng, Lộ Mãn nhắm mắt lại và cảm nhận sự dịu dàng của cô gái thuần khiết đang rúc vào lòng mình.

Bên ngoài chiếc váy của Cố Linh Y có một lớp vải voan bị hơi mưa làm ướt một chút nên có cảm giác mát lạnh.

Nhưng xuyên qua lớp vải mỏng, cảm nhận rõ ràng và mạnh mẽ hơn chính là nhiệt độ cơ thể ấm áp của Cố Linh Y.

Ấm áp mà rất dễ chịu.

Đủ để khiến người ta quên đi mọi lo lắng và phiền muộn.

"Anh ơi..."

"Ừ."

"Em..." Cố Linh Y tựa vào ngực Lộ Mãn, sau một hồi bộc lộ cảm xúc thì cô có chút ngại ngùng: "Dù là vậy...nhưng...em cũng không phải là muốn xác nhận một thân phận kỳ quái nào đó để quản anh..."

"Ví dụ như...bạn gái hả?"

Cằm Lộ Mãn chạm vào đầu Cố Linh Y.

"Ừm..." Cố Linh Y yếu ớt đáp lời.

Cô ôm Lộ Mãn chặt hơn một chút.

Lần này cô không định trốn tránh nữa, cũng không che giấu hay né tránh những cảm xúc trong lòng nữa. Giờ đây cô muốn đối diện trực tiếp với tình cảm tốt đẹp giữa hai người.

Nhưng dù trong lòng Cố Linh Y nghĩ rằng tình cảm của cô dành cho Lộ Mãn đã đến mức không thể phớt lờ, sự e thẹn và những lo lắng chồng chất trong lòng cũng không cho phép cô lập tức đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn nào về thân phận với Lộ Mãn.

Ngược lại, việc cô đơn phương yêu cầu Lộ Mãn bị hạn chế cái này cái kia khiến Cố Linh Y cảm thấy có chút áy náy.

Bàn tay Lộ Mãn đặt trên mái tóc Cố Linh Y khẽ vuốt ve rồi trượt xuống, lòng bàn tay áp vào lưng cô. Cơ thể mềm mại của cô nàng này đang tỏa ra một nhiệt lượng kinh ngạc như thể đang xấu hổ.

"Vậy thì chúng ta sau này có thể..."

Lộ Mãn thăm dò hỏi: "Thân mật hơn một chút được không? Khám phá những hành động tiến xa hơn cả nắm tay thì sao?"

Cố Linh Y khẽ "ừm" một tiếng rồi khuôn mặt trái xoan càng vùi sâu vào lòng Lộ Mãn.

Không hề phản đối, đó chính là sự ngầm đồng ý một cách kín đáo của Cố Linh Y.

"Vậy là được rồi." Lộ Mãn cọ cằm vào tóc Cố Linh Y.

"Như vậy, có phải là không tốt lắm không?"

Cố Linh Y ngước mắt lên và lo lắng hỏi: "Anh ơi, anh hẳn là rất mong em đồng ý với anh...đồng ý với anh chứ..."

"Đúng vậy."

Lộ Mãn nhanh chóng gật đầu: "Nằm mơ anh cũng muốn."

Cố Linh Y im lặng một lát rồi mở miệng nói: "Bạn cùng phòng của em cũng vậy. Một bạn nữ mới nhập học không lâu, bạn học cùng bàn hồi Trung học Phổ thông của cô ấy đã giấu cô ấy đi tàu đến tận Đại học Sư phạm Tân Hải thăm, sau khi họ biết được tình cảm của nhau thì đã tỏ tình và nắm tay nhau rồi. Còn một người nữa trong lúc huấn luyện quân sự, chính là chuyện mấy ngày trước bị một bạn nam ở phòng bên cạnh trêu chọc, rất nhanh đã xác nhận quan hệ..."

Cố Linh Y lại vô cớ nghĩ đến cô em gái song sinh của mình. Cô em gái Gia Nhi này hồi Trung học Phổ thông rõ ràng đã được Lộ Mãn tỏ tình và nhận ra rất rõ tình cảm của Lộ Mãn, nhưng vẫn kéo dài rất lâu khiến Lộ Mãn gần như thất vọng mới đồng ý lời tỏ tình của anh.

Cô không muốn Lộ Mãn phải chịu đựng cùng một loại tổn thương đó nữa, dù là cố ý hay vô tình.

Lộ Mãn hơi buông Cố Linh Y ra, kéo mắt ra xa một chút và đối diện với đôi mắt màu hạnh của cô. Đôi mắt đẹp đẽ long lanh này đang ẩn chứa sự lo lắng và áy náy.

Lộ Mãn ngắm nghía gương mặt Cố Linh Y một hồi lâu rồi khẽ lên tiếng: "Linh Y, chúng ta đừng vì thấy người khác nộp bài mà cuống cuồng viết bừa đáp án."

Nghe vậy, trong lòng Cố Linh Y như có mấy sợi tơ mỏng manh khẽ rung động, lan tỏa một cảm giác dễ chịu và thư thái.

"Anh ơi." Cố Linh Y chân thành nói: "Cảm ơn anh."

"Linh Y, anh sẽ không để em phải gượng ép chấp nhận điều gì khi em chưa sẵn sàng."

Lộ Mãn cười nhẹ nhõm: "Chúng ta nhất định sẽ từng chút một trở nên gần gũi và hòa hợp hơn, anh có một vạn phần tự tin."

"Anh muốn em thấy nụ cười của anh khi gặp em như thể đó là điều anh mong chờ nhất cả ngày. Anh muốn em nghe thấy nhịp thở vốn đã đều đặn của anh khi ở bên em lại trở nên gấp gáp. Anh muốn em tựa vào lòng anh và cảm nhận rằng nhịp tim của anh không thể diễn tả hết một phần vạn tình cảm anh dành cho em."

"Anh ơi, em hiểu rồi."

Cố Linh Y và Lộ Mãn lặng lẽ đạt được sự đồng thuận.

Cứ tiếp tục như vậy thì nước chảy thành sông, tình yêu tự nhiên sẽ đến.

"Nhưng anh cứ yên tâm."

Cố Linh Y ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, lời nói của cô khiến tim Lộ Mãn run lên.

"Em sẽ không để anh phí công vô ích."

Cô suy nghĩ một lát rồi nhắm mắt lại và áp má vào ngực Lộ Mãn.

"Nếu em thích anh, em sẽ cho anh cảm nhận được tình cảm hồi đáp của em."

"Nếu em thật sự yêu anh, em sẽ không đợi anh tỏ tình trước đâu…"