"Gia Nhi, chú Cố nói có lý đấy."
Lộ Mãn không lộ vẻ gì, sau đó thấy Cố Gia Nhi hừ lạnh vì vẫn còn tức tối bèn lên tiếng khuyên nhủ.
Anh kéo tay Cố Gia Nhi bảo cô nhích lại gần một chút rồi ghé tai vào.
Cố Gia Nhi ngoan ngoãn nhích lại, Lộ Mãn hạ giọng: "Đối với người say rượu, cứ thuận theo lời họ chứ đừng cãi lại. Dỗ dành bảo chú là chuyện này qua rồi bỏ đi chứ cãi nhau với chú là chú có thể lặp đi lặp lại mấy chục lần đấy..."
"..." Cố Gia Nhi bĩu môi nói: "Sau này em nhất định không để anh uống nhiều, uống nhiều rượu vào đáng ghét lắm cơ."
Lộ Mãn bỏ ngoài tai kế hoạch tương lai của cô em vợ này. Sau này không phải em quản nữa rồi, có Linh Y lo chứ đâu đến lượt em.
Anh lại phụ họa thêm một câu: "Chú Cố nói đúng. Mấy trường tồi tệ ấy là hai người vui vẻ đi học, cả nhà ba người hạnh phúc đi về."
Cố Ngạn không ngờ thằng nhóc trước mặt lại nịnh hót như vậy thì ngược lại ngây người, mạch lải nhải của ông cũng bị cắt ngang.
"Mấy trường đó chỉ có vận may sinh con chứ không có vận khí. Học sinh vào đó chẳng học được cái gì hay ho, thi cuối kỳ mười mấy môn cùng nhau trượt. Cộng hết lại điểm còn chưa bằng huyết áp của chú Cố."
"..." Cố Ngạn ngẩn người hồi lâu rồi há miệng: "Huyết áp của chú cũng đâu có cao lắm..."
Trong lúc nói chuyện, Văn Nghệ ở bên cạnh múc một bát canh tương đậu nóng hổi với đậu phụ và thịt băm thơm lừng.
Húp mấy thìa canh xong thì Cố Ngạn lại xúc động nói: "Linh Y và Gia Nhi còn làm chú yên tâm hơn. Chúng là những đứa trẻ ngoan, nếu sau này tìm phải loại đàn ông vô trách nhiệm thì chú vác cờ lê đánh gãy chân thằng đó!"
"Chú Cố làm đúng lắm."
Lộ Mãn đổ mồ hôi nói: "Con cũng thấy một số hành vi trước hôn nhân không thể mù quáng được, đàn ông phải có trách nhiệm chứ không thể để nhất thời làm mờ mắt."
"Ừ." Cố Ngạn lúc này mới hài lòng, lại múc thìa canh nhét vào miệng mấy ngụm.
"Nghe thấy chưa."
Lộ Mãn ghé sát Cố Linh Y và Cố Gia Nhi: "Tuy ba các em say rồi nhưng ý thức vẫn kiên trì với suy nghĩ của mình đấy. Bề ngoài mắng mấy trường tồi nhưng thực chất là uy hiếp đám tiểu nhân có ý đồ bất chính với các em đấy..."
Hai chị em song sinh đồng thời nhìn Lộ Mãn với vẻ mặt kỳ quái.
"Anh còn biết mình là tiểu nhân có ý đồ bất chính cơ à?"
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi cùng nghĩ trong lòng.
"May mà thành tích của Linh Y và Gia Nhi cũng tàm tạm, có thể đăng ký vào trường cũ của mẹ chúng."
Cố Ngạn ngẩng đầu lên rồi chìm vào hồi ức: "Đại học Sư phạm Tân Hải, hồi dì Văn Nghệ của các con còn học ở đó chú cũng chạy vào mấy lần nên ấn tượng cũng không tệ."
"Con gái nhiều con trai ít nên để Linh Y ở đó chú cũng bớt được một mối lo, chắc con bé càng không tiếp xúc với các bạn nam sinh khác. Cũng tốt, chuyên tâm học hành, cải thiện bản thân..."
Cố Ngạn lại nhìn cô con gái út Cố Gia Nhi... Chính là cô gái nhỏ trong cặp song sinh này khiến ông đau đầu.
Lộ Mãn không lộ vẻ gì mà giả vờ lấy điện thoại ra xem giờ.
Đồng chí Lão Ngoan Cố này mừng hơi sớm rồi. Bây giờ còn thề thốt là Linh Y khiến ông yên tâm, sau này sẽ hối hận đấy...
"Linh Y và Gia Nhi, hai chị em chúng cũng là cái duyên trùng hợp quá mức mà."
Cố Ngạn lại nhắc đến chuyện hai cô con gái thi được điểm bằng nhau: "Hai chị em song sinh mà điểm thi giống hệt nhau, theo cách xét tuyển nguyện vọng thì chắc là sẽ vào cùng một khoa cùng một lớp."
Ông nghiêng đầu nhìn vợ là Văn Nghệ: "Hay là mấy cái lời đồn trước kỳ thi thành sự thật rồi?"
"Lời đồn gì cơ?" Văn Nghệ hỏi.
"Ở công ty tôi cũng có không ít người có con năm nay thi Đại học, họ bàn tán với nhau là phải chuẩn bị quần áo cầu may đặc biệt cho mình và con cái."
Cố Ngạn nhớ lại: "Nghe nói phải đi tất một chiếc màu xám một chiếc màu vàng, gọi là 'hướng tới huy hoàng'."
Văn Nghệ và hai cô con gái song sinh nghe đến đây đều nhìn Cố Ngạn với ánh mắt ghét bỏ.
Gã trung niên này rảnh rỗi sinh nông nổi thật...
"Còn có chuyện các bà mẹ mặc sườn xám đi tiễn con đi thi, ý là 'thắng lợi ngay từ mở màn'."
Cố Ngạn cười hề hề ghé sát vào vợ: "Văn Nghệ, bà chẳng phải cũng mặc sườn xám cùng tôi đưa Linh Y và Gia Nhi đi thi sao?"
"Tôi thích thì tôi mặc thôi." Văn Nghệ vỗ bốp một cái vào tay Cố Ngạn: "Làm gì có chuyện mê tín dị đoan gì? Tôi không tin mấy cái này."
Văn Nghệ nhớ hôm đó quả thật có không ít nữ phụ huynh cũng mặc sườn xám, còn khiến bà thấy lạ không biết từ bao giờ mà thời trang của các bà các mẹ ở huyện Tào lại trở nên trang nhã và quý phái đến vậy.
"Ở đơn vị tôi có một đồng nghiệp, con trai anh ta cũng thi Đại học, tôi cũng nghe được mấy lời đồn tương tự."
Văn Nghệ cười cười: "Còn có người bảo ba của thí sinh phải mặc quần lót màu tím nữa cơ."
"Ý gì đấy?" Cố Ngạn nheo mắt hỏi.
Văn Nghệ nhịn cười: "Mông tím thắng, nhất định thắng đấy."
"Phụt ha ha ha..."
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi lập tức bật cười, cả nhà vang lên tiếng cười giòn tan dịu dàng.
Lộ Mãn cũng nở một nụ cười và tay lách tách gõ tin nhắn.
Đang lúc nghe Cố Ngạn và Văn Nghệ nói chuyện vui vẻ, bỗng nhiên có một miếng bưởi nhỏ được đưa đến bên miệng.
Lộ Mãn ngạc nhiên ngẩng đầu thì bắt gặp ánh mắt tươi cười của Cố Gia Nhi.
"Anh ơi, ăn đi này."
Màn đút ăn của cô em vợ hình như càng ngày càng thuần thục rồi...
Em có thể nhường cơ hội này cho chị gái song sinh của em được không...
"Em ăn đi, anh vừa ăn no quá nên bụng căng đầy rồi."
"Xì, đồ xấu xa." Cố Gia Nhi bĩu môi: "Em đã đưa tận miệng anh rồi, còn dính cả vào miệng anh rồi đấy."
Cố Gia Nhi nhìn miếng bưởi trên tay: "Anh cũng không có vẻ khó chịu như vừa nãy nhỉ? Phí công em còn bóc bưởi cho anh, hừ."
"Vậy thì em đưa cho anh đi..."
Lộ Mãn đau đầu. Anh nhanh tay giật lấy định để sang một bên nhưng Cố Gia Nhi cứ nhìn chằm chằm mình nên dưới ánh mắt của cô nàng anh đành nhét vào miệng.
"Hì hì, thế còn được."
Anh tiếp tục soạn tin nhắn trên điện thoại, Cố Gia Nhi thấy vậy nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, bên Đại học Sư phạm Tân Hải còn có vấn đề gì sao?"
"Không có gì nữa, bên chỗ Học viện Thể dục giải quyết xong rồi. Lát nữa bảo mấy học trưởng bí mật tố cáo hành vi của hội sinh viên Học viện Thể dục. Trước mặt một đằng, sau lưng một nẻo. Đòi hoa hồng à, còn bé tí đã không học điều hay rồi."
Lộ Mãn giơ giơ điện thoại: "Gửi cho chị Tiểu Ái đó, vừa nãy anh thấy trong nhóm chung của chúng ta mọi người bảo tối nay đi ăn tối. Thấy mấy hôm nay chị ấy vất vả nên anh gửi cho chị ấy mấy lời cảm ơn."
"Ừm ừm." Cố Gia Nhi không nghi ngờ gì: "Anh lấy thêm mấy miếng quýt với bưởi đi. Em thấy anh hình như không cần cái này mà ngược lại ba mới cần ấy, em bưng chỗ còn lại cho ba."
"Ừ, đi đi."
Sau khi cất điện thoại, Lộ Mãn thoát khỏi khung chat với học tỷ Vương Học Ái và chuyển sang mở khung chat với Cố Linh Y.
【Lộ Mãn】:Anh còn nghe được một tin đồn giúp thi cử thành công nữa, tiếc là trước khi thi quên mất không nói với em.
Hai giây sau, điện thoại của Cố Linh Y rung lên một tiếng.
Lộ Mãn nghĩ ngợi rồi lại nhắc nhở thêm một câu.
【Lộ Mãn】:Bỏ theo dõi đặc biệt anh đi, không an toàn.
Cố Linh Y nhìn nội dung tin nhắn rồi ánh mắt tủi thân nhìn anh. Rồi sau đó cô cúi cái đầu gõ chữ.
【Linh Y】:Em theo dõi đặc biệt anh lâu rồi mà!
【Linh Y】:Trước giờ có sao đâu! Gia Nhi cũng biết vì anh cũng là anh trai thanh mai trúc mã của em, em ấy thấy bình thường mà!
【Linh Y】:Là anh tự mình nghĩ không trong sáng! Chột dạ!
【Linh Y】:(Lẩm bẩm chửi rủa) (Đấm đầu)
【Linh Y】:!!!!
Bốn dấu chấm than cuối cùng, rất đúng lúc thể hiện tâm trạng của Linh Y.
Qua vài giây, Cố Linh Y lại không nhịn được hỏi.
【Linh Y】:Tin đồn thi cử anh nói là gì vậy? (thắc mắc)
Lộ Mãn cười hở cả hàm răng trắng và lập tức trả lời.
【Lộ Mãn】:Thí sinh phải mặc đồ bơi, ngụ ý là "vượt sóng tiến lên"!
Bụp——
Lộ Mãn bị đạp một cái vào mu bàn chân, một bàn chân đi đôi dép lê quai mảnh giẫm lên chân anh.
Linh Y mặt phấn ửng hồng, vẻ mặt vừa đáng yêu vừa hung dữ trừng mắt nhìn anh.
[Câu gốc là tử đĩnh doanh, chỉ định doanh (紫腚赢,指定赢). Từ mông tím (紫腚) đồng âm với từ chỉ định (指定)]