Văn Nghệ từ bếp bước ra. Bà đi dép lê nhẹ nhàng đến bộ sofa trong phòng khách thì thấy chồng mình là Cố Ngạn đang im lặng uống từng ngụm trà lạnh.
"Để lại cho tôi một ít chứ."
Văn Nghệ vỗ nhẹ lưng Cố Ngạn: "Đây là Tiểu Phùng đặc biệt nhờ con gái là Thi Đồng gửi từ tỉnh Việt về đấy. Tôi còn chưa kịp nếm thử mà ông thì cứ uống lấy uống để như trâu già gặm hoa mẫu đơn."
Đang nói chuyện thì Lộ Mãn và cặp song sinh nhà họ Cố đi xuống lầu, lại chạm mặt vợ chồng Cố Ngạn và Văn Nghệ ở phòng khách.
Lăng Chi liếc nhìn hai chị em song sinh đang ngồi cạnh Lộ Mãn rồi lại nhìn thái độ và biểu cảm khác biệt rõ rệt của Cố Ngạn và Văn Nghệ.
Lăng Chi không nhịn được cười lên tiếng nói: "Con thấy chú Cố và Lộ Mãn khá hợp nhau đấy ạ."
"Hả?"
Cố Gia Nhi và Cố Linh Y nhất thời nghi ngờ mình nghe nhầm, cả hai cùng nhìn Lăng Chi đang mỉm cười.
Cô bạn thân Lăng Chi của họ, một cô gái thông minh và chín chắn như vậy sao đột nhiên lại mở mắt nói dối thế này?
Mắt nào nhìn thấy Lộ Mãn và ba có quan hệ tốt vậy?
Lộ Mãn và Cố Ngạn nghe câu này đều vô thức điều chỉnh lại tư thế ngồi.
Nâng họ lên cao quá rồi.
Nói là hợp nhau thì không đúng, phải nói là tạm thời chưa đánh nhau được thôi...
"Con thấy chú Cố và Lộ Mãn khá giống nhau. Người giống nhau thì chắc chắn có chung tiếng nói."
Lăng Chi nhìn cả nhà bốn người của hai cô bạn thân và Lộ Mãn.
"Dù sao thì con mắt nhìn người của Lộ Mãn và chú Cố quả thực là siêu lợi hại giống nhau ạ."
Những người khác có mặt ở đó khi nghe câu nói này của Lăng Chi đều ngẩn người.
Cố Ngạn suy nghĩ một chút, trên mặt vô thức lộ ra nụ cười.
Cô bạn nhỏ này của các con gái mình nói chuyện hay phết đấy.
Một câu nói khen hết cả năm người còn lại ở đây.
Cố Ngạn mỉm cười. Thằng nhóc kia đương nhiên là có mắt nhìn trúng Gia Nhi, còn con mắt của ông thì nhìn trúng Văn Nghệ.
Vừa khen ông và Lộ Mãn có điểm chung thực chất lại vừa khen Văn Nghệ và Gia Nhi đặc biệt có sức hút, là một nửa hoàn hảo của đời mình.
Còn về cô con gái lớn Linh Y, con bé và Gia Nhi giống nhau như đúc và hai chị em có quá nhiều điểm tương đồng... Khen Gia Nhi chẳng khác nào khen nó rồi.
Cố Ngạn càng muốn giữ Lăng Chi lại ăn tối ở nhà.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Lăng Chi đã đứng dậy nói trước: "Vậy hôm nay con không làm phiền chú dì nữa ạ."
"Ấy, Lăng Chi này..."
"Cảm ơn chú dì, bánh pudding ngon quá ạ. Hôm nào con sẽ bảo Linh Y và Gia Nhi đến nhà con, con làm bánh trứng cho các em ấy ăn."
Lăng Chi khách sáo vài câu rồi vẫn chuồn mất.
Cố Ngạn tiễn cô bé ra đến cửa rồi quay người trở lại.
Ông nhìn vợ mình là Văn Nghệ, trong lòng vẫn nghĩ đến việc nói chuyện với thằng nhóc Lộ Mãn kia có thể trì hoãn thì cứ trì hoãn, bèn hỏi: "Vừa nãy bà ở trong bếp làm gì thế?"
"Làm mấy món rau theo mùa, trên bếp còn hầm canh. Sắp được rồi."
"Tôi đi xem với bà."
Ông liếc nhìn Cố Gia Nhi đang ngồi cạnh Lộ Mãn: "Gia Nhi, con tiếp đãi tốt...bạn học của con nhé."
Nói xong, Cố Ngạn giả vờ không nhìn thấy ánh mắt trêu chọc của Văn Nghệ và cùng bà đi về phía nhà bếp ở tầng một.
"Ôi ba ơi, ba không thể ngồi xuống nghỉ ngơi một lát sao!"
Cố Gia Nhi gọi với theo bóng lưng Cố Ngạn.
"Anh ơi, anh và Linh Y ăn chút đồ ngọt đi."
Cố Gia Nhi chống nạnh: "Em đi xem ba, xem ba trốn được đến bao giờ."
Lộ Mãn lại chỉ mong đồng chí Lão Ngoan Cố đừng dính dáng quá nhiều đến mình: "Trốn tránh tuy đáng xấu hổ nhưng mà có ích..."
Cố Gia Nhi liếc xéo Lộ Mãn một cái rồi bước chân đi theo vào bếp.
Cô rón rén không lên tiếng.
Cố Gia Nhi rón rén bên ngoài cửa bếp, cảnh tượng đập vào mắt là thấy ba Cố Ngạn đang đứng trước bếp lò quấn lấy mẹ Văn Nghệ.
"Phải bận làm nhiều món thế à? Người giúp việc làm ở dưới kia đủ rồi còn cần bà phải bận thêm làm gì?"
"Thì làm mấy món ăn gia đình thôi mà. Tôi mời người ta đến nhà chơi thì trổ tài hai món tự tay làm để tỏ ý mình không tiếp đãi người ta qua loa."
Cố Ngạn mắt cảnh giác lại lo lắng mà vươn cổ nhìn nhìn thớt: "Không làm chè trứng gà chứ..."
"Trời ơi, cái ông này."
Văn Nghệ bực mình lấy tay đẩy đẩy ngực chồng bảo ông ra một bên cho mát, đừng có quấy rối.
"Tôi chỉ nói đùa thôi mà, trêu ông một chút. Cố Ngạn ơi Cố Ngạn, ông còn tưởng thật cơ đấy."
Cố Ngạn lộ ra một chút tươi cười: "Tôi không tưởng thật, ha ha, không có..."
"Còn nói không có?" Văn Nghệ liếc xéo chồng thấy ông chỉ thiếu điều sốt ruột đứng ngồi không yên: "Ông phải hiểu một sự thật là trong cái nhà này, xét về mức độ thương yêu Gia Nhi có khi ông còn chưa được xếp hạng đâu đấy."
"Sao tôi lại không được xếp hạng?"
"Gia Nhi cũng là con gái bảo bối của tôi. Thật sự đến lúc thử thách con rể thì ông yên tâm, mắt nhìn người của tôi còn kén chọn hơn ông, tiêu chuẩn còn khắt khe hơn ông nữa."
"Tôi chẳng thấy thế." Cố Ngạn lẩm bẩm.
Người ta nói mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thuận mắt. Ông cảm thấy trên người vợ mình đã hơi hơi có dấu hiệu này rồi...
"Đã nói chuyện với người ta chưa?" Văn Nghệ tay trộn bát salad cá ngừ chà bông, miệng hỏi.
"Nói rồi." Cố Ngạn mắt nhìn sang giá đựng đồ dùng nhà bếp.
Văn Nghệ liếc xéo ông một cái: "Cứ nói dối đi."
Vợ chồng nhiều năm nương tựa lẫn nhau, Văn Nghệ nghe giọng điệu thiếu tự tin của ông là biết chồng chắc chắn chưa nói chuyện đàng hoàng với Lộ Mãn được vài câu.
"Cố Ngạn, cấm cản không bằng khơi thông. Chúng ta không nói những chuyện còn xa xôi khác, chỉ nói riêng Gia Nhi từ nhỏ đến lớn có thân mật với bất kỳ một chàng trai nào khác như vậy không?"
Cố Ngạn không lên tiếng. Ông tức chính là cái này.
"Ít nhất ông cũng nên tìm hiểu xem con gái mình nghĩ gì. Chuyện của con cái chúng ta không nhúng tay vào được mà cũng không cần thiết phải nhúng tay vào, nhưng ít nhất có thể giúp Gia Nhi xem xét để con bé cũng học được cách tự bảo vệ mình và suy xét kỹ càng hơn."
Cố Ngạn thấy mấy sợi tóc của Văn Nghệ rủ xuống liền đưa tay vén chúng ra sau tai cho bà.
"Bà nói đấy thôi, là con nít mà." Cố Ngạn tìm lý do: "Tôi và mấy đứa tuổi 9x này có khoảng cách thế hệ..."
Ông vén tóc cho vợ xong cũng không thu tay về, bàn tay lại phủ lên nửa bên mặt mịn màng của Văn Nghệ mà chậm rãi nhẹ nhàng vuốt ve.
"Thôi đi ông tướng."
Văn Nghệ một tay mở vòi nước, tay dính chút nước liền búng mấy giọt lên mặt Cố Ngạn.
"Tôi cảnh cáo ông đấy. Tối ăn cơm đừng có bày cái vẻ mặt bề trên của ông ra, cứ coi như là người lớn nói chuyện tâm tình với người trẻ tuổi thôi."
"Cũng không phải người ngoài mà là thằng nhóc nhà ông bạn già Lộ Vệ Hoa của ông, lại còn là hàng xóm nhà ông bà ngoại của tôi. Chúng ta cũng trông nom thằng nhóc lớn lên từ bé."
"Ba, mẹ."
Cố Gia Nhi cất tiếng gọi.
"Ối!" Cố Ngạn giật mình quay lại và có chút hoảng hốt.
"Gia Nhi?"
Văn Nghệ bực mình "bốp" một tiếng đánh vào bàn tay hư hỏng của Cố Ngạn đang sờ má bà.
"Con bé này, vào nhà sao không lên tiếng gì cả?"
Văn Nghệ cũng thấy ngại ngùng nên quay sang trách móc con gái út, mặt mày nghiêm nghị nhẹ giọng trách mắng.
Hai ba con, một người thì tay chân không yên, một người thì tinh quái.
Bị con gái bắt gặp cảnh mình và Cố Ngạn đang tình tứ nên Văn Nghệ cũng có chút hờn dỗi.
"Con đến gọi ba ra ăn đồ ngọt."
Cố Gia Nhi chẳng sợ gì lời trách mắng không chút lửa giận của mẹ mà cười hì hì sà vào giữa ba mẹ.
"Vậy cũng tốt. Con giới thiệu bạn học của con cho ba con làm quen đi, đừng để họ cứ ngồi đơ ra đấy."
Văn Nghệ liếc nhìn Cố Ngạn đang chột dạ và Cố Gia Nhi đang tươi cười.
Giống như Lăng Chi vừa rồi trêu chọc hòa giải, họ đều là những người đàn ông có con mắt tinh đời nên chắc chắn sẽ có chuyện để nói với nhau.
Đúng lúc này thì điện thoại của Cố Gia Nhi bỗng reo lên hai tiếng.
Cô lấy điện thoại ra xem, vẻ mặt lộ vẻ nghi hoặc nhưng vẫn bắt máy: "Alo? Chị Tiểu Ái?"
"Gia Nhi, chị muốn nhờ em một việc. Em có thể gọi điện cho Lộ Mãn được không?"
Giọng Vương Học Ái từ ống nghe vọng lại: "Chị vừa gọi cho cậu ấy hai cuộc, có lẽ cậu ấy không nghe thấy nên mãi mà không bắt máy."
"Ừm... Chị Tiểu Ái, có chuyện gì vậy ạ? Nếu gấp thì em có thể trực tiếp đến tìm anh ấy nói chuyện..."
Cố Gia Nhi thầm nghĩ chị Tiểu Ái tìm đúng người rồi. Cô còn chẳng cần động đến điện thoại, Lộ Mãn to lớn thế kia đang ngồi ngay trong phòng khách nhà mình, gần ngay trước mắt.
"Có chút việc khẩn cấp, chị cũng vừa lập một nhóm chat mới và giản lược gửi vấn đề vào đó rồi."
Vương Học Ái chậm rãi nói: "Nói ngắn gọn là chúng ta vào Học viện Thể dục chụp ảnh thẻ đụng phải studio ảnh của thầy Chủng. Mặc dù sau khi hội sinh viên Học viện Thể dục so sánh giá cả thì cuối cùng họ đã chọn chúng ta, nhưng họ đưa ra hai yêu cầu mà chị không quyết định được nên muốn nhờ Triều Huy và Lộ Mãn bàn bạc rồi quyết định..."
Cố Gia Nhi im lặng lắng nghe Vương Học Ái kể, cô nhìn ba Cố Ngạn rồi nhẹ nhàng ấn nút mở loa ngoài.
Lời của Vương Học Ái vang vọng khắp gian bếp.
"Thứ nhất là nhân công làm thêm trong Học viện Thể dục phải sử dụng người của hội sinh viên bên họ; thứ hai...chị hơi khó xử vì họ yêu cầu tiền công của nhân viên làm thêm phải cao hơn ba trăm tệ so với các trường khác. Nếu không họ sẽ cân nhắc không cho chúng ta vào Học viện Thể dục nữa."
"Cái này..."
Cố Gia Nhi cũng cảm thấy khó giải quyết: "Tìm nhân công làm thêm mới từ Học viện Thể dục vốn dĩ không quen việc bằng các học trưởng học tỷ mà chúng ta đã tìm trước đây, lại còn phải trả thêm tiền cho họ hả? Cũng đâu có lý do gì..."
"Đúng vậy, chị cũng lo lắng chuyện này." Vương Học Ái đau đầu vì vấn đề này: "Nếu bị các trường khác ví dụ như Học viện Nghệ thuật Thiết kế hay Cao đẳng Nghề Hàng Hải biết được thì có thể họ sẽ đến đòi công bằng, tại sao chỉ trả thêm tiền cho Học viện Thể dục?"
"Hơn nữa người ta lo không đồng đều chứ không lo ít. Nhỡ đâu các trường khác cũng bắt chước mà đòi tăng lương thì sao?"
Cố Gia Nhi khổ sở nhăn mặt.
Quả nhiên kiếm tiền không dễ dàng như vậy. Mô hình hoạt động của họ sau khi thành hình mỗi ngày thu vào thật sự rất đáng kể. Nhưng danh tiếng vang xa rồi thì kéo theo đó là những kẻ ghen ăn tức ở, những kẻ thích gây sự và những kẻ tham lam trục lợi.
Chỉ cần xử lý không khéo là có thể rơi xuống hố sâu.
"Chị Tiểu Ái, em biết rồi. Chắc là anh ấy không mang điện thoại bên mình nên lỡ mất cuộc gọi của chị."
Cố Gia Nhi nói: "Em sẽ đến gặp anh ấy trực tiếp để nói rõ tình hình rồi bảo anh ấy gọi lại cho chị."
"Khổ cho em phải chạy một chuyến giữa trời nắng nóng thế này, Gia Nhi."
"Không khổ, không khổ đâu ạ, chị Tiểu Ái..." Cố Gia Nhi có chút ngại ngùng.
Anh ta còn bị cô kéo về nhà rồi, hoàn toàn không cần phải ra ngoài phơi nắng chạy một chuyến...
