Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Chương 215: EQ của Lăng Chi (Phần đầu)

"Ha ha ha ha ha——"

Cố Gia Nhi ôm bụng cười đến sắp rơi nước mắt.

Cô biết Lộ Mãn nói những lời này là nhắm vào Hàm Hàm, hơn nữa còn chưa nói hết câu.

Cũng không biết tại sao ba lại đến đúng lúc như vậy, vừa hay đến trước cửa thì nghe thấy anh ấy đang trách mắng Hàm Hàm "chó cậy thế người"…

Nhưng bị tiếng ho của ba cắt ngang khiến Lộ Mãn im bặt nên ba chỉ nghe được ba chữ đầu.

Ba vợ chó…

"Ha ha ha ha."

Cố Linh Y kéo kéo vạt áo em gái: "Gia Nhi."

Cô em gái song sinh của mình là đứa chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, thấy ba và Lộ Mãn đều bối rối, Cố Linh Y cũng đoán được trong lòng em gái Gia Nhi đang xem kịch vui đến nở hoa rồi.

Nhưng Cố Linh Y còn lo xa hơn một bước——vấn đề sinh tử của anh trước mặt ba.

Cố Linh Y che mặt.

Tuy rằng anh vừa rồi còn đáng ghét trêu chọc cô và đắc ý vênh váo nắm thóp cô đến không còn sức phản kháng.

Nhưng cô vẫn không muốn Lộ Mãn bây giờ đã bị lòng nhân đạo của ba diệt trừ…

Cố Gia Nhi lại cảm thấy không có gì to tát. Ba mình yêu thương hai cô con gái hết mực nên chỉ cần cô thích Lộ Mãn thì thái độ của ba sẽ phải chiều theo cô.

"Ba ơi, ba đứng ở cửa làm gì vậy?"

Cố Gia Nhi đứng lên chạy đến bên cạnh Cố Ngạn.

Mặt Cố Ngạn xanh mét bao phủ một tầng lúng túng, có chút giống đáy nồi bị cháy đen.

Giọng ông không nghe ra chút cảm xúc nào: "Tiểu Lăng Chi muốn ăn bánh pudding phô mai. Con bé đang ở dưới lầu, ba bảo người giúp việc chuẩn bị thêm mấy phần… Con và chị con xuống ăn nhé?"

"Vâng, con biết rồi ba ạ."

Cố Gia Nhi cười hì hì nói: "Ba ơi, biểu cảm của ba nghiêm túc quá——có phải ba hiểu lầm gì rồi không?"

"Anh ấy vừa nãy đang nói chuyện với chó đó ba."

Cố Ngạn: "…"

Người ba già này nhìn cô con gái út của mình với ánh mắt phức tạp.

Cô bé này là đang yêu đương đến mức đánh mất sự thông minh rồi sao…

Cố Ngạn cũng biết tám phần mười đây là một sự hiểu lầm do lỡ lời, nhưng quan trọng là…vẫn khiến người ta khó chịu…

Đặc biệt là câu giải thích vô tâm của Cố Gia Nhi.

Sao lại có chuyện đem ba so sánh với chó chứ.

Càng khiến ông mệt mỏi rã rời.

Cố Linh Y cũng có chút hoảng hốt giải thích thêm: "Ba ơi, chúng con vừa nãy đang đùa với Hàm Hàm thôi ạ, không có ý nhắc đến ba…"

Càng giải thích thì Cố Linh Y càng cảm thấy không đúng.

Cảm giác như đang nhấn mạnh rằng ba đừng nghĩ nhiều, ba thật sự không phải là chó cậy thế…

Cố Linh Y cạn lời. Nói cũng không được mà không nói cũng không xong.

"Xuống lầu ăn chút gì đi…"

Cố Ngạn xoay người đi xuống lầu.

"Toang rồi…"

Lộ Mãn xoa xoa sống mũi, thấy phía sau có một chiếc ghế lười hình hạt đậu liền dựa lưng vào.

Chết dở rồi, vốn dĩ đã không hợp với đồng chí Lão Ngoan Cố…

Bây giờ lại sai một ly đi một dặm, lần đầu tiên đến nhà đã gọi một tiếng "ba vợ chó"…

Anh điên quá rồi!

"Anh ơi, anh đừng nản lòng mà."

Cố Gia Nhi ngồi xổm trước mặt anh rồi ghé sát đầu cười híp mắt an ủi: "Ba của chúng em rộng lượng lắm đó, anh cũng đâu có cố ý, không sao đâu."

Lộ Mãn nhìn cô em gái song sinh lạc quan trước mắt.

Ba các em đúng là một phú thương, khí độ và tấm lòng đều rất rộng lượng. Nhưng đó là đối với người khác thôi…

Còn đối với cái tên con rể bất lương định cuỗm mất Cố Linh Y của ông ấy thì không nằm trong số đó đâu.

"Chuyện này cũng giống như lúc em ở Tuyền Thành làm Tiểu Sương giận ấy mà."

Cố Gia Nhi có chút bối rối mân mê ngón tay và cúi đầu nói: "Em cũng hơi ngại nói chuyện với Tiểu Sương, nhưng thời gian dài rồi vẫn phải gạt bỏ hiểu lầm thôi."

Lộ Mãn bất lực. Chuyện này khác mà.

Đến khi đồng chí Lão Ngoan Cố biết không chỉ anh từng yêu đương gà bông với Cố Gia Nhi mà sau này còn để Cố Linh Y rơi vào miệng sói, mối quan hệ này căng như dây đàn thì chắc chắn cái mác "ba vợ chó" này không gỡ ra được mất.

Thiện cảm biến thành thù hận…

"Thôi vậy. Vốn tưởng là vỡ bình thì mặc kệ, ai ngờ giờ nát thành tro bụi rồi."

Lộ Mãn đứng dậy. Nợ nhiều không lo, chàng rể dũng cảm không sợ khó khăn: "Xuống lầu thôi…"

Phòng khách tầng một. Lăng Chi tìm được một họng lạnh của máy lạnh trung tâm nên ngồi ngay bên dưới, bưng một cốc pudding phô mai nhỏ dẻo quẹo mà ăn từng thìa ngon lành.

Vừa ăn hết một cốc pudding, Lăng Chi thấy chú Cố Ngạn vẻ mặt u sầu bước từng bước nặng nề xuống lầu.

"Tình hình gì đây?"

Lăng Chi liếm thìa: "Sao con cảm giác như chú vừa cãi nhau một trận ấy nhỉ, không thể nào đâu đúng không?"

Cố Ngạn thấy bạn thân Lăng Chi của hai cô con gái nhà mình nên ông lấy lại nụ cười thân thiện: "Lăng Chi à, tối nay đừng về nhé. Ở lại ăn cơm đi, dì Văn chuẩn bị cả một bàn đầy món ngon đấy."

"Cảm ơn chú ạ." Lăng Chi thầm nghĩ cô không dám ở lại cái nơi thị phi này: "Chắc chắn mẹ con cũng chuẩn bị cơm nước rồi, nếu con không về mẹ con sẽ cằn nhằn cả đêm mất."

Cố Ngạn lại muốn cô bé hàng xóm này ở lại, như vậy sẽ không giống như ông và Văn Nghệ cố ý mời riêng một thằng nhóc nào đó thì trong lòng ông sẽ dễ chịu hơn nhiều.

"Ba mẹ con, để chú gọi điện nói với họ nhé."

"Thật sự không cần đâu chú Cố!"

Lăng Chi nhanh chóng tìm lý do trong đầu: "Cái đó…tối nay con cũng muốn cùng ba mẹ bàn bạc về việc đăng ký nguyện vọng, đã hẹn trước rồi ạ."

"Ồ." Cố Ngạn trầm ngâm đi đến ngồi xuống ghế sofa.

"Lăng Chi à, chú nhớ con thi được, khoảng 530 điểm đúng không?"

"Vâng, đúng ạ." Lăng Chi ngồi ngay ngắn hơn và thẳng lưng lên: "Mấy trường Đại học hệ hai trong tỉnh chọn đại một trường thôi, điểm này cũng không thể nói đến việc tìm ngành nghề có ưu thế gì nên không cần phải chạy xa đâu ạ."

"Có nghĩ đến việc đăng ký vào cùng một trường với Linh Y và Gia Nhi không?"

Cố Ngạn dò hỏi và đề nghị: "Điểm số của các con cũng gần nhau mà? Chắc là có thể đăng ký cùng nhau được chứ?"

"Thế thì tốt quá ạ."

Lăng Chi cười nói: "Có thể tiếp tục ở cùng Linh Y và Gia Nhi, con cầu còn không được ấy chứ. Chỉ là vẫn sợ chú bên này có sắp xếp gì cho các bạn ấy…"

Cố Ngạn xua tay: "Mấy đứa tụi nó muốn dựa vào thực lực của mình lấy một tấm bằng tương xứng nên chú cũng không ép buộc. Vừa hay chúng nó cũng muốn đăng ký vào trường cũ của dì Văn, Đại học Sư phạm Tân Hải ở Hải Khúc Thị. Chú thấy ít nhất là đáng tin cậy."

"Đại học Sư phạm Tân Hải à, đúng là cũng khá tốt đấy ạ."

Lăng Chi ngẫm nghĩ dạo trước cô bị Cố Gia Nhi sai như con ở, chỉ một cuộc điện thoại mà phải lái xe từ huyện Tào chở Cố Linh Y một mạch đến tận Hải Khúc.

Hai chị em song sinh cứ quấn quýt bên Lộ Mãn nên Lăng Chi cũng chẳng để bụng gì với hai cô bạn thân, vốn dĩ cô cũng thích du lịch một mình nên đã tiện thể lượn lờ ở Cầm Đảo và Hải Khúc.

Đại học Sư phạm Tân Hải, ấn tượng đầu tiên của cô về nơi này khá tốt. Ngôi trường tường đỏ bên cạnh bãi biển cát vàng cùng trời xanh biển biếc, tiếng sóng biển rì rào hòa cùng không khí tri thức tràn đầy sức sống thanh xuân.

"Để con về nhà bàn với ba mẹ đã. Đại học Sư phạm Tân Hải trong tỉnh mình ở thời của ba mẹ con được đánh giá cao lắm, con nghĩ ba mẹ sẽ ủng hộ con thôi."

Lăng Chi buột miệng nói: "Đến mùa thu cả bốn đứa tụi con nhập học, để con lái xe của mình vừa vặn một xe là đủ."

"Bốn đứa?" Nụ cười trên mặt Cố Ngạn khựng lại.

"Sao lại là bốn đứa?"

"Linh Y và Gia Nhi chưa nói với chú ạ?"

Lăng Chi cảm thấy mình lỡ lời rồi, xem ra chú Cố vẫn chưa biết hai cô con gái rượu của chú vì sao lại muốn thi vào Đại học Sư phạm Tân Hải.

Lý do á, đâu chỉ đơn giản vì đó là trường cũ của dì Văn Nghệ...

Ngay sau đó, Lăng Chi được chứng kiến nụ cười trên mặt một người có thể biến mất nhanh đến mức nào.

Mặt Cố Ngạn lại phủ một lớp xanh mét.