Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 221: Tại sao chỉ bàn về đề thi Đại học

"Thật ra ý của tôi là muốn chỉ bảo Gia Nhi một chút thôi."

Văn Nghệ bực mình đẩy hai phần nước chấm đến gần Lộ Mãn và chồng là Cố Ngạn.

"Ông lôi tôi vào làm gì? Chê dở thì sau này đừng ăn ở nhà nữa, ra ngoài mà ăn."

"Đa phần đồ ăn ở nhà đâu phải mình bà làm, còn có công của người giúp việc nữa mà..."

"Cố Ngạn?"

Cố Ngạn nhét một miếng thịt cừu nướng thì là vào miệng rồi ra hiệu mình không lải nhải nữa.

Văn Nghệ lúc này mới chĩa mũi dùi sang cô con gái út: "Nhưng mà tôi thấy Gia Nhi không cần cố gắng học theo như vậy đâu, con bé thật sự không làm được."

"Con gái chúng ta mà nghĩ đến chuyện này thì còn quá sớm."

Cố Ngạn nuốt xuống một miếng, nghe đến đây lại không thể không lên tiếng: "Chúng nó còn chưa vào Đại học, thậm chí còn chưa đến sinh nhật trưởng thành."

"Sớm hay muộn đâu phải do ông quyết định."

Văn Nghệ cười tủm tỉm nhìn hai cô con gái song sinh: "Đợi đến khi chúng nó tốt nghiệp Đại học thật rồi thì đã qua tuổi kết hôn theo luật định vài năm. Chắc chắn ông sẽ trước mặt thì nghiêm cấm chúng nó yêu đương hẹn hò, sau lưng lại thấy con mình lớn rồi sao còn chưa kết hôn nên vội vàng giới thiệu đi xem mắt cho mà xem."

"Đến lúc đó tôi không sốt ruột, đảm bảo không sốt ruột." Cố Ngạn không thừa nhận suy đoán của vợ: "Chúng muốn ở nhà thêm vài năm nữa, tôi sẽ nuôi dưỡng chúng thật tốt."

"Ông cứ mạnh miệng đi."

Lộ Mãn lặng lẽ lắng nghe. Lời của Văn Nghệ tuy là trêu chọc Cố Ngạn nhưng cũng ngầm nói cho anh ta nghe.

Cố Ngạn không cho phép hai cô con gái yêu đương sớm, rất có thể sẽ đợi đến vài năm sau sắp xếp cho họ đi xem mắt.

"Con hoàn toàn không cần xem mắt!" Cố Gia Nhi bất ngờ chen vào một câu.

Cố Linh Y mím môi. Cô không nói gì nhưng trong lòng lại nảy ra một ý nghĩ: em gái ơi, có lẽ đến lúc đó người không cần xem mắt là chị...

Cố Ngạn thấy cô con gái út vẻ mặt bướng bỉnh thì khóe miệng giật giật, ông nâng ly rượu lên che đi vẻ mặt và chuyển chủ đề: "Nào, nâng ly chúc mừng ba sĩ tử tương lai đều đỗ vào trường mình mong muốn, cụng ly."

Sau khi cụng ly, Cố Ngạn thuận theo câu chuyện mà vô tình hỏi: "Lộ Mãn, điểm của con là bao nhiêu nhỉ?"

"592 điểm ạ." Lộ Mãn trả lời.

"Ừm, khối xã hội mà thi được điểm này cũng không thấp đâu."

Cố Ngạn lại hỏi: "Muốn đi đâu? Yên Kinh hay Hỗ Thị? Đàn ông con trai lại còn là thanh niên thì ra ngoài mở mang kiến thức mới tốt, không cần phải bó hẹp trong tỉnh nhà."

"Ba quên rồi à? Anh ấy đã đi xem Đại học Sư phạm Tân Hải trước rồi mà." Cố Gia Nhi dùng đũa chọc vào đĩa và nói: "Cũng là trường cũ của mẹ, con và Linh Y cũng muốn đăng ký vào đó."

Cố Ngạn thầm nghĩ làm sao có thể quên được. Chính vì không quên nên mới hỏi như vậy.

"Điểm của Gia Nhi và con chênh lệch nhiều nhỉ? Như vậy có vào được cùng một trường không?"

Lộ Mãn còn chưa kịp nói gì thì Cố Gia Nhi đã giành trước giải thích: "Đại học Sư phạm Tân Hải có cả ngành hệ 1 và hệ 2, anh ấy có thể đăng ký vào ngành thế mạnh đặc biệt của trường, còn con và Linh Y có thể đăng ký vừa đủ điểm vào ngành hệ 2 bình thường hơn."

Cố Gia Nhi lại nói ra tên chi tiết của vài ngành, còn Cố Ngạn thoáng lộ ra vẻ đau răng.

Nhìn thái độ của con gái như vậy là quyết tâm đăng ký vào cùng một trường với thằng nhóc này rồi.

Cố Ngạn không nghi ngờ gì nữa. Nếu Lộ Mãn dù có nghe lời ông đi học một trường Đại học tốt ở tỉnh ngoài đi chăng nữa, e rằng Gia Nhi cũng dám đăng ký vào một trường Cao đẳng gần trường của thằng nhóc nhất…

Văn Nghệ chậm rãi rót thêm một ly rượu vang cho Cố Ngạn, Cố Ngạn nhìn ly rượu rồi cầm lên uống cạn.

"Tối nay vốn dĩ cũng không cần phải đến xưởng."

Cố Ngạn nhìn Lộ Mãn: "Uống thêm chút nữa được không? Chúng ta đổi sang rượu mạnh nhé?"

Lộ Mãn khựng lại một chút rồi nói: "Con nghe lời chú Cố ạ."

Cố Gia Nhi không muốn ba mình so tửu lượng với Lộ Mãn. Cô vừa định mở miệng ngăn cản thì Cố Linh Y lại nắm lấy bàn tay của em gái.

Với tư cách là chị gái, Cố Linh Y ra hiệu cho em gái yên tâm.

Cố Gia Nhi có chút nghi hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi yên không nói gì nữa.

Lại thêm mười chai Don Julio 1942 khiến Văn Nghệ và hai chị em song sinh giật mình. Văn Nghệ suýt chút nữa giơ tay lên muốn véo tai Cố Ngạn một cái.

Cố Ngạn miệng nói uống không hết thì để lại nhưng vừa mở nút chai đã muốn rót vào ly của Lộ Mãn. Lộ Mãn cũng lịch sự từ chối rồi nhận lấy chai rượu từ tay Cố Ngạn, với tư cách là người nhỏ tuổi phải tự mình rót rượu cho chú.

Vừa trò chuyện về kỳ thi Đại học vừa ăn món nhắm rượu, hai người đàn ông này kỳ lạ thay lại có được một sự hòa hợp ngầm.

"Đề văn thi Đại học là gì? Con viết thế nào?"

"Những ngôi sao nhìn từ xa thì sáng lấp lánh nhưng khi bay lên thì phát hiện ra có chỉ bụi bẩn và đá vụn..."

"Vậy thì có nhiều thứ để viết rồi. Nhìn từ xa là núi, đến gần mới thấy là sông, trong cuộc sống chẳng phải mọi chuyện đều như vậy sao? Con vất vả đạt được một mục tiêu nhưng vui mừng xong lại thấy cũng chỉ có thế, rồi lại nhắm đến mục tiêu tiếp theo; ngay cả kết hôn cũng vậy, trước khi có người yêu và trước khi kết hôn nghĩ nhiều thứ tốt đẹp lắm, đến khi thực sự kết hôn rồi lại phát hiện ra ôi sao lại thế này? Còn nữa..."

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi ngồi bên cạnh nghe mà phải nhịn cười.

"Mẹ." Cố Gia Nhi chống cằm nhìn ba Cố Ngạn đang uống rượu và nói nhiều hơn: "Mẹ không véo eo ba sao? Ba nói kết hôn với mẹ rồi phát hiện không tốt như vậy."

"Con đừng có xúi giục tình cảm của ba mẹ." Văn Nghệ cười: "Véo thì vẫn phải véo, nhưng không thể trước mặt các con. Phải đóng cửa lại, giữ cho ba chút mặt mũi."

"Linh Y." Văn Nghệ lại lên tiếng: "Con đổi chỗ cho Lộ Mãn đi, để hai ba con ngồi gần nhau uống rượu tiện bề trò chuyện."

"Vâng, mẹ ạ."

Cố Linh Y ngoan ngoãn đứng dậy đổi chỗ cho Lộ Mãn.

Cố Gia Nhi vừa nghe Lộ Mãn và ba Cố Ngạn nói chuyện Đông Tây Nam Bắc vừa gắp sữa tươi chiên và khoai mỡ sốt việt quất vào đĩa.

"Mấy ngày vừa thi xong, khách và người thân của ba đến nhà cũng cứ túm lấy đề văn hỏi."

Cố Gia Nhi hỏi Văn Nghệ: "Mẹ ơi, sao họ không hỏi những cái khác nhỉ? Mấy câu hỏi lịch sử địa lý chẳng hạn."

"Con đánh giá cao mọi người quá rồi." Văn Nghệ cũng gắp mấy miếng sữa tươi vào đĩa của con gái lớn Linh Y: "Vì ngoài đề văn thi Đại học ra thì người lớn nói chuyện khác đều không hiểu, không có trình độ đó."

"Ha ha ha ha."

Trong bầu không khí hòa ái vui vẻ của buổi tiệc, thời gian trôi qua chậm rãi. Những chiếc vỏ chai trên bàn cũng ngày một nhiều, đến khi chai rượu ngoại thứ tám cạn đáy thì Văn Nghệ cảm thấy không thể để chồng và Lộ Mãn uống thêm nữa, liền đặt tay lên miệng chai rượu tiếp theo.

"Thôi được rồi. Cố Ngạn, đủ rồi đấy."

"Không sao đâu, vợ ơi." Sắc mặt Cố Ngạn so với trước đó hồng hào hơn, giọng điệu cũng hưng phấn hơn một chút: "Rượu có ba mươi bảy ba mươi tám độ, chai lại nhỏ, không đến mức...không đến mức quá chén như bà nghĩ đâu."

Lộ Mãn cũng lén lút cầm lấy cổ chai rượu mà giấu chai chưa mở bên cạnh mình xuống dưới chân bàn.

Loại Don Julio 1942 này Lộ Mãn còn nhớ trước khi trùng sinh anh và Cố Linh Y cũng từng nhâm nhi ở nhà tại Yên Kinh. Cô vợ Linh Y khi ấy mua nó ở siêu thị với lý do là nhớ Cố Ngạn và Văn Nghệ ở nhà cũng hay uống loại này.

Vào năm 2022 trước khi trùng sinh, loại rượu tequila chưa đến 500ml này đã có giá hai ngàn tệ một chai.

Lộ Mãn tính nhẩm một chút, tối nay uống bừa thế này hình như đã uống không ít tiền rồi...

"Chuyện này giống như tiểu phẩm năm ngoái ấy."

Cố Ngạn gắp một viên thịt viên, gắp không được mới phát hiện đôi đũa một dài một ngắn, rồi lại cắm vào đĩa của mình chỉnh cho bằng nhau.

Văn Nghệ liếc mắt. Xem ra là uống đến choáng váng rồi.

"À à cái đó...chương trình 《Nghệ Thuật Cuộc Đời》 của Phùng Củng với Chu Quân ấy!"

"Người ta còn uống ngay trên sân khấu Gala Mừng Năm Mới ấy chứ. Uống chút rượu vào càng muốn trò chuyện hơn."