Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 218: Muốn dẫn bạn trai về ra mắt (Phần đầu)

"Cái vụ làm ăn ảnh này chủ yếu nhắm vào những mảng kinh doanh cụ thể nào?"

Lộ Mãn vừa kết thúc cuộc gọi thì Cố Ngạn vốn dĩ không mấy muốn để ý tới ai bỗng nhiên lên tiếng hỏi một câu.

Lộ Mãn ngẩn người. Ngay cả Văn Nghệ và Cố Linh Y cùng Cố Gia Nhi cũng đều hướng mắt về phía Cố Ngạn.

Từ lúc Lộ Mãn bước vào cửa thì Cố Ngạn luôn trong trạng thái bị ép lên thuyền, đối với Lộ Mãn là có thể tránh thì tránh.

Bây giờ lại chủ động bắt chuyện với Lộ Mãn sao?

"Ảnh thẻ một inch đã chỉnh sửa kỹ càng ạ." Lộ Mãn thành thật trả lời.

"Nghe Gia Nhi nói một bộ của con làm ra có lợi nhuận cũng khá cao đấy chứ?"

"Nhờ vào một cơ hội trong năm nay khi những học sinh cuối cấp như chúng con và sinh viên Đại học, cái nền tảng mạng quản lý học tịch ấy đều phải đổi ảnh cho nên năm nay nhu cầu về cái này đặc biệt lớn."

"À." Cố Ngạn không hiểu rõ những mánh khóe cụ thể, nhưng làm ăn chú trọng thiên thời địa lợi nhân hòa luôn luôn là đúng.

"Có người quen ở Đại học Sư phạm Tân Hải à?"

"Sau khi đến đó mới quen ạ."

Lộ Mãn từ từ kể lại quá trình kết giao với các thành viên đội bóng, thầy cô và sinh viên trong phòng thí nghiệm, cũng như các học trưởng ở các trường Đại học xung quanh.

Cố Ngạn nghe rất chăm chú, vừa nghe vừa gật đầu.

Khi nghe xong việc Lộ Mãn ban đầu thông qua đội bóng đá từng chút một mở rộng vòng quan hệ ở Đại học Sư phạm Tân Hải, Cố Ngạn cười nhìn Văn Nghệ: "Văn Nghệ, bà còn nhớ không? Hai năm trước chúng ta đi Hỗ Thị, cái khu công nghệ cao tiếp đón chúng ta ấy."

"Nhớ chứ, sao thế?" Văn Nghệ tò mò chồng mình sao bỗng nhiên nhắc đến chuyện này.

"Giá nhà ở đó đều một vạn tệ một mét vuông rồi, bên cạnh khu công nghiệp còn có mấy căn biệt thự tư nhân." Cố Ngạn nhấp ngụm trà lạnh: "Nhưng ngay bên cạnh khu công nghệ tấc đất tấc vàng như thế lại cứ nhất định phải xây một sân golf lớn bằng cả một cái công viên."

"Chúng ta đến đó còn chưa kịp đề cập đến việc tìm người kết giao làm quen gì, người ta đã sắp xếp cho chúng ta cuối tuần ra sân trải nghiệm một vòng. Lúc đó đến, người làm tài chính, người làm công nghiệp, người làm dược phẩm, người làm internet, cứ dựa vào một cái sân golf như vậy mà tụ tập lại với nhau."

Cố Ngạn nhìn Lộ Mãn, nhắc nhở: "Có thể liên hệ và có tình cảm với nhiều thầy cô và sinh viên như vậy là rất tốt, phải trân trọng."

"Vâng, chú Cố nói đúng ạ."

"Cho dù sau này con không làm cái nghề chụp ảnh này nữa." Cố Ngạn nói: "Sinh viên Sư phạm là trải rộng khắp tỉnh dạy dỗ người. Nói xa hơn một chút, cho dù là giúp ba mẹ con bên kia đặt được mấy đơn hàng quần áo biểu diễn hay đồng phục học sinh của mấy trường là cũng rất đáng kể đấy."

Lộ Mãn gật đầu. Bỏ qua cách hành xử của đồng chí Lão Ngoan Cố trong cuộc sống gia đình, chỉ nói đến tầm nhìn kinh doanh của ông thì quả thực cao hơn người khác một bậc. Cho dù ông không dấn thân vào ngành thương mại quần áo, nhưng cũng bằng sự nhạy bén trong kinh doanh của mình mà nhìn thấu được những điểm mấu chốt.

Tìm đội bóng và sân golf có tính chất giống nhau là cho mọi người một lý do để giao tiếp.

Thương mại là cuộc giao tranh của tiền bạc, ở trong nước lại càng là cuộc giao tranh của các mối quan hệ.

Nói chuyện qua lại, hai người dần dần nói chuyện nhiều hơn.

Cố Gia Nhi nghe ba mình và Lộ Mãn trò chuyện rôm rả nói qua nói lại, hoàn toàn không còn cảnh tượng lúng túng ban đầu.

Cô bé vừa ngạc nhiên vừa đứng dậy chạy khỏi Lộ Mãn.

Dù sao ba cô cũng đang ngồi đối diện và mắt cứ nhìn về phía này, còn cô lại ngồi sát bên Lộ Mãn trên cùng một ghế sofa, cứ cảm thấy mình như vật trang trí thừa thãi giữa hai người...

Cố Linh Y cũng ngạc nhiên không kém. Cô kéo mẹ Văn Nghệ ngồi xuống chiếc sofa xa Lộ Mãn và ba Cố Ngạn nhất rồi ghé tai thì thầm với mẹ.

Cố Gia Nhi cũng sà đến bên mẹ và chị.

"Mẹ xem ba kìa, có phải lòng dạ khó lường không?"

Ghế sofa chỉ đủ cho hai người ngồi chen chúc, Cố Gia Nhi dứt khoát ngồi xuống đất gối đầu lên đùi Văn Nghệ.

"Lúc đầu còn im như thóc, giờ thì nói không ngớt."

Văn Nghệ gõ nhẹ lên trán cô con gái út: "Sao lại nói ba con thế? Vô lễ."

Bà lại liếc nhìn Cố Ngạn sau khi trò chuyện với Lộ Mãn, hai người càng nói càng nhiều và thần thái cũng thoải mái hơn.

Cố Ngạn ban nãy còn tựa vào sofa giờ đã dang hai tay ra sau lưng ghế, tư thế ngồi dần dần không còn gò bó.

Chỉ thiếu điều vắt chân chữ ngũ nữa thôi.

"Nói trúng sở trường của ba con rồi thì ông ấy mới có hứng thú mà bàn luận với người ta."

Văn Nghệ xoa đầu Cố Gia Nhi rồi cúi xuống âu yếm nhìn cô con gái út: "Nhưng đâu phải ai cũng có trình độ mà nói chuyện hợp cạ với ba con đâu. Không có thực tài thì ba con biến cuộc trò chuyện thành buổi lên lớp hoặc phỏng vấn một chiều đấy."

Cố Gia Nhi kiêu hãnh hếch cằm: "Đương nhiên rồi ạ."

Không biết từ lúc nào, Cố Ngạn và Lộ Mãn lại trò chuyện thêm một lúc. Chớp mắt một cái sắc trời bên ngoài đã tối đi nhiều.

Người giúp việc lên báo với Văn Nghệ là bữa tối đã chuẩn bị xong xuôi.

Văn Nghệ lại đợi thêm một lát và cũng trò chuyện với hai cô con gái. Nhưng đợi mãi Cố Ngạn và Lộ Mãn vẫn nói chuyện không ngừng.

"Gia Nhi, con đi đi."

Văn Nghệ sai cô con gái út Cố Gia Nhi: "Bảo ba con lát nữa hãy nói chuyện, ăn cơm trước đã."

"Vâng ạ."

Cố Gia Nhi bước chân nhẹ nhàng, Lộ Mãn và ba mình nói chuyện hợp ý nhau khiến cô bé mừng còn không kịp.

"Ba ơi, anh ơi."

Cố Gia Nhi vừa gọi xong, chính cô bé cũng thấy buồn cười.

Cảm giác...như đang gọi người nhà vậy...

"Mẹ bảo mọi người đi ăn cơm."

"Ồ, cơm tối làm xong rồi à?"

Cố Ngạn vẻ mặt như vừa hoàn hồn liếc nhìn đồng hồ.

Vậy mà nói chuyện lâu đến thế.

Ông trầm ngâm một lát rồi ngẩng đầu nhìn Lộ Mãn: "Ở nhà chú dì, chú cũng không dám ép con uống nhiều. Xuống hầm rượu chọn vài chai vang đỏ nhé?"

"Ba!"

Cố Gia Nhi đến bên Cố Ngạn rồi nhéo vai ba: "Sao ba còn định chuốc rượu nữa?"

"Ấy, sao lại gọi là chuốc rượu?"

Cố Ngạn thấy cô con gái út ra vẻ bảo vệ Lộ Mãn thì trong lòng bỗng cảm thấy nghẹn ứ.

"Vang đỏ cùng lắm mười mấy độ, lại uống không nhiều."

Cố Gia Nhi bĩu môi: "Vậy...mẹ với chúng con đều trông chừng ba đó, ba đừng hòng giở trò ám muội."

"Được được được, vậy ba không đi chọn rượu nữa. Hôm nay uống bao nhiêu để Gia Nhi quyết định, con dẫn bạn học của con..."

Cố Ngạn theo thói quen vẫn gọi Lộ Mãn là bạn học của con gái, nhưng nghĩ lại rồi ông đổi giọng.

"Con dẫn Lộ Mãn đi lấy mấy chai đi, xem muốn uống gì thì cứ lấy."

Cố Gia Nhi lúc này mới nở nụ cười tươi tắn: "Vâng, ba ạ."

Lộ Mãn gật đầu với Cố Ngạn rồi bị Cố Gia Nhi kéo tay áo đi xuống tầng hầm.

Cố Ngạn nhìn cô con gái út dẫn Lộ Mãn biến mất ở lối xuống lầu, ông vẫn có chút lo lắng. Nhưng nghĩ đến biểu hiện khi Lộ Mãn trò chuyện vui vẻ với ông vừa rồi thì lông mày ông không còn nhíu chặt nữa. Chắp tay sau lưng, Cố Ngạn bước đến trước mặt Văn Nghệ và Cố Linh Y.

"Trăm nghe không bằng một thấy, phải không?"

Văn Nghệ ngước mặt lên nhìn vẻ mặt giả vờ nghiêm nghị của Cố Ngạn: "Tôi không nhớ là khi bằng tuổi Linh Y và Gia Nhi ông lại có hứng thú lớn đến vậy để mà nói chuyện lâu như thế."

Cố Ngạn cũng thấy có chút kỳ lạ, thằng nhóc mà Gia Nhi dẫn về này mình hỏi nó cái gì nó đều trả lời trôi chảy. Nói chuyện thêm vài câu, giọng điệu của Lộ Mãn và ông dần dần từ trả lời biến thành thảo luận.

Không chỉ theo kịp suy nghĩ và tầm nhìn của ông, đôi khi còn đưa ra một hai quan điểm khiến Cố Ngạn cũng cảm thấy rất tán thành.

Nhưng Cố Ngạn không muốn thể hiện ra ngoài nên ông làm mặt lạnh: "Đây chẳng phải là nghe theo lời khuyên của bà sao, nói chuyện nhiều hơn với người trẻ tuổi. Linh Y con xem, mẹ con bá đạo thế đấy. Không nghe bà ấy không được, nghe rồi thì bà ấy lại trêu người."

Cố Linh Y cười duyên dáng. Anh ấy và ba không chiến tranh lạnh, đó là chuyện tốt.