Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 212: Album ảnh

Phòng của Cố Gia Nhi thoang thoảng một mùi hương thanh khiết không hề lả lơi mà rất dễ chịu.

Lộ Mãn vô thức khẽ hít sâu một hơi. Mùi hương này không giống loại nước hoa mà Cố Linh Y và Cố Gia Nhi thường dùng, mà là sự hòa quyện giữa hương thơm còn vương lại sau khi giặt quần áo, hương thơm tinh tế của nến thơm mà các cô gái tỉ mỉ lựa chọn cùng với hương thơm tự nhiên như sữa của cơ thể họ, tất cả hòa quyện lại tạo nên một mùi hương thơm ngát đặc biệt.

Cố Gia Nhi thấy Lộ Mãn đang ngắm nghía cách bài trí phòng ngủ của mình, gò má bầu bĩnh tinh xảo ửng hồng.

Cảm giác như đang chân thành mở lòng với nhau ở một mức độ khác vậy...

Trên bàn học cạnh đó, ngoài mấy chậu cây mọng nước nhỏ và đồ trang trí bằng gỗ còn có khung ảnh hoa khô kia.

Ngày đầu tiên đến Đại học Sư phạm Tân Hải, Lộ Mãn đã tặng Cố Gia Nhi một bó hoa baby. Cô nàng trân trọng như báu vật, sau đó còn không ngại phiền phức hỏi Văn Nghệ cách kéo dài tuổi thọ của hoa tươi và bảo quản chúng.

Thế là có khung ảnh hoa khô này. Cố Gia Nhi đem bó hoa baby ban đầu sấy khô rồi chia thành hai phần, muốn Lộ Mãn và cô mỗi người một phần để hai người từ xa chiếu rọi lẫn nhau.

Nhận thấy ánh mắt Lộ Mãn dừng lại ở đó nên Cố Gia Nhi hếch cằm: "Anh xem, em đã đặt nó ở vị trí đặc biệt dễ thấy rồi đấy. Lúc em đến nhà anh có thấy phần của anh đâu."

Lộ Mãn nhanh chóng liếc nhìn Cố Linh Y. Nếu không phải Cố Linh Y nói đừng làm em gái cô ấy buồn thì khung ảnh hoa khô này anh còn chẳng thèm nhận. Giờ thì đương nhiên là chưa đem về nhà bày rồi.

Thấy Lộ Mãn im lặng không nói gì, Cố Gia Nhi khẽ hừ một tiếng.

Cô nàng tiếp tục đi đến một tủ chứa đồ rồi mở cửa tủ tìm kiếm vài lần.

"Ở nhà anh, em còn thấy ảnh hồi Tiểu học của chúng ta gợi nhớ cho em đấy."

Cố Gia Nhi ôm ra một cuốn album ảnh dày cộp rồi quay đầu cười híp mắt nhìn Lộ Mãn.

"Em tìm xem bên em có ảnh hồi Tiểu học và Trung học không, rồi ghép với ảnh chụp gần đây ở Hải Khúc để làm thêm một cái khung ảnh nữa."

"Em nhắc anh mới nhớ đấy." Lộ Mãn giật giật mí mắt: "Về nhà rồi anh sẽ cất hết mấy tấm ảnh hồi Tiểu học cho vào đáy tủ."

"Anh!"

Cố Gia Nhi vung cuốn album ảnh múa may chân tay định xông đến chỗ anh.

"Gia Nhi, em giữ ý tứ một chút, đừng làm ầm ĩ."

Cố Linh Y không chịu nổi nữa nên kéo em gái lại bảo ngồi yên.

"Linh Y, chị xem anh ấy kìa, đáng ghét quá đi."

Cố Gia Nhi bĩu môi mách tội với chị gái.

"Hai người chẳng ai vừa đâu." Cố Linh Y bực mình nhìn em gái Gia Nhi và Lộ Mãn. Đúng là kiếp trước cô nợ họ rồi.

"Gâu."

Ngoài cửa vang lên một tiếng động đầy vẻ lanh lợi. Hàm Hàm thò đầu vào, thấy hai chị em song sinh không đuổi nó đi mới ngẩng cao đầu chen cửa bước vào rồi nghênh ngang đi tới.

Cố Linh Y không rảnh để ý đến con chó ngốc này. Cô nói với em gái Gia Nhi: "Chẳng phải muốn tìm ảnh sao? Ngồi xuống ngoan ngoãn tìm đi."

Cố Gia Nhi bị chị gái Linh Y ấn ngồi xuống thảm, album ảnh được mở ra và trải trên thảm.

"Nói mới nhớ, chị cũng lâu lắm rồi chưa xem ảnh hồi Tiểu học."

Cố Linh Y nhìn em gái lật giở những trang rời trong album ảnh và nhỏ giọng lẩm bẩm.

Cô nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt hạnh linh tú ướt át nhìn Lộ Mãn: "Chỉ nhớ anh hồi nhỏ rất nghịch, nhưng hình ảnh anh khi còn bé xíu thì mờ nhạt quá rồi."

Bởi vì cái bộ mặt đáng ghét hiện tại đã khắc sâu vào tâm trí cô quá rồi.

Không chỉ là dạo gần đây ngày nào cũng gặp.

Ngay cả những đêm không gặp mặt, trong giấc mơ anh ta cũng bá đạo xông vào chiếm lấy phần tưởng tượng trong giấc ngủ của cô.

Em gái nói đúng một điểm——cái tên này thật đáng ghét!

"Hình như không phải cuốn này."

Cố Gia Nhi đang lật album tìm kiếm, cô liếc qua vài tấm ảnh trên trang rời rồi đột nhiên lên tiếng.

Nhưng cô còn có hứng thú khác. Cố Gia Nhi quay người ngoắc ngoắc ngón tay với Lộ Mãn.

"Anh ơi, lại đây một chút~ Em hỏi anh một câu."

"Hửm?"

Không biết trong hồ lô của cô bé lại định bán thuốc gì, Lộ Mãn đi tới ngồi xuống.

Mà lúc này Hàm Hàm cảm thấy bị bỏ rơi, thấy mọi người trong phòng ngủ đều tụ tập lại giữa thì nó cũng lon ton chạy tới.

Cố Linh Y trừng mắt nhìn Hàm Hàm một cái, Hàm Hàm lập tức cụp đuôi chuyển sang ngồi xổm bên cạnh Cố Gia Nhi.

Hai chị em vốn đã có một khoảng trống ở giữa, thế là Lộ Mãn nhắm chuẩn vị trí rồi mặt dày chen vào giữa hai chị em song sinh.

"Oái." "Anh ơi!"

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi bị chèn ép nên mỗi người dạt sang một bên. Hai chị em đồng loạt nắm chặt nắm đấm, mỗi người khẽ đấm vào vai Lộ Mãn một cái.

Lộ Mãn coi như không thấy gì. Hai cô nàng này ngay cả lực đấm người cũng giống nhau, nhẹ bẫng.

"Anh không thể ngồi gần em hơn được sao?" Cố Gia Nhi bực bội nói.

"Không được, chúng ta đều là bạn học nên không thể đối xử khác biệt được." Lộ Mãn mặt dày mày dạn nhún vai nói.

"Hơn nữa bên cạnh em còn có Hàm Hàm chiếm chỗ rồi."

Cố Gia Nhi tức giận liếc xéo Hàm Hàm một cái khiến chú chó Hàm Hàm nghiêng nghiêng cái đầu. Với cái đầu óc của nó thì tạm thời không hiểu tại sao ngày thường chị hai đặc biệt thích ôm nó vuốt ve đầu chó, sao giờ lại đột nhiên không muốn để ý đến nó nữa.

Không chỉ là chị Gia Nhi mà ngay cả chị Linh Y giống hệt, cũng chán ghét nó rồi.

Cố Linh Y lén lút đưa tay ra sau lưng Lộ Mãn muốn bí mật gõ anh ta một cái.

Nói cứ như ai muốn ngồi gần anh ta lắm ấy. Con trai vào mùa hè giống như một cái lò than, nóng chết đi được.

Lần trước cùng anh ta ngủ chung giường không chung chăn vào nửa đêm, Cố Linh Y đã cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của anh ta rồi.

Sau này không được đến gần anh ta, ít nhất là vào mùa hè thì không.

Thế sự trớ trêu, bàn tay của Cố Linh Y vừa đưa ra sau lưng Lộ Mãn bỗng dưng chạm phải một bàn tay mềm mại nhỏ nhắn y hệt.

Cố Linh Y không thể tin được quay sang nhìn, em gái Cố Gia Nhi cũng mở to mắt hạnh chăm chú nhìn cô.

Hai chị em ngay cả việc lén lút giở trò sau lưng Lộ Mãn cũng nghĩ đến cùng một chỗ!

Vèo——

Hai chị em song sinh mỗi người nhanh chóng rụt tay về rồi cúi đầu giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

"Anh ơi." Cố Gia Nhi gọi Lộ Mãn một tiếng vì muốn nhanh chóng bỏ qua chuyện vừa xảy ra.

"Thử tài tinh mắt của anh, đoán xem đây là ai?"

Ngón tay thon dài trắng nõn của Cố Gia Nhi chọc vào một tấm ảnh cũ.

Trong ảnh, một cô gái tóc đuôi ngựa ngắn đeo kính cận gọng thô chừng hai mươi tuổi, hai tay đặt ngay ngắn trước người đứng sau một khóm hoa mai vàng rực, mỉm cười e lệ.

Lộ Mãn nhìn kỹ hai lần. Cô gái này trông không trang điểm, khuôn mặt còn phúng phính, giữa đôi mày có ba bốn phần giống với hai chị em song sinh.

Anh mở miệng định hỏi có phải cô dì nào đó của hai chị em song sinh không.

Nhưng anh liếc mắt nhìn biểu cảm của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi. Hai cô nàng này dường như đã bàn bạc trước nên trên mặt hơi nhịn cười, ánh mắt long lanh nhìn anh đầy đắc ý và mong chờ.

Cứ như đang đợi ở đây để xem anh bẽ mặt vậy.

Lộ Mãn cẩn thận hơn, nhìn kỹ lại tấm ảnh.

Một lúc sau anh mỉm cười: "Dì Văn hồi đó còn ngây thơ quá."

"Hả?"

"Ơ?"

Hai chị em song sinh nhìn nhau, ánh mắt nghi hoặc giao nhau.

"Anh ơi, sao anh đoán được là mẹ em vậy?"

Cố Gia Nhi tò mò: "Đây là ảnh mẹ chụp sau khi thi Đại học xong, còn béo hơn bây giờ mười cân đấy. Khác nhiều lắm mà sao anh nhận ra được?"

"Khí chất thôi." Lộ Mãn nịnh nọt: "Giống hai em, đều có một loại linh khí khó tả."