Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 211: Khuê phòng của Gia Nhi

"Anh ơi, anh định làm gì vậy?"

Cố Gia Nhi ôm một túi ức gà dành cho thú cưng, còn có một gói thuốc nhỏ do bác sĩ thú y kê đơn, đôi mắt long lanh nhìn Lộ Mãn.

"Anh thấy nó hay lén ăn vụng mà."

Lộ Mãn vừa nói vừa nhét thuốc vào bên trong miếng ức gà.

"Vô dụng thôi anh ơi."

Cố Gia Nhi lắc đầu: "Chiêu này em thử rồi, Hàm Hàm sẽ nhả thuốc ra đó."

Lộ Mãn tùy tiện tung hứng miếng ức gà vài cái: "Dựa vào kinh nghiệm lâu năm chung sống với một người ham ăn nào đó, anh rút ra một kết luận là cơm phải tranh nhau ăn mới ngon."

Vừa dứt lời, Lộ Mãn sơ ý một chút làm miếng ức gà vẽ một đường parabol rồi "bộp" một tiếng rơi xuống đất.

"Gâu!"

Hàm Hàm đã sẵn sàng từ lâu liền lập tức lao tới, hai chân sau cào cào mặt đất mà tăng tốc, suýt chút nữa thì trượt chân.

"Ấy, Hàm Hàm, đừng ăn, đừng ăn."

Lộ Mãn khoa trương ngăn cản vài tiếng nhưng thực tế lại không có động tác ngăn cản nào.

Hàm Hàm chỉ nhai nhai vài ba miếng rồi động tác ăn đột nhiên dừng lại.

"Chắc là cắn phải thuốc rồi."

Lộ Mãn lại đổi sang vẻ mặt lo lắng: "Mày không được ăn nữa, nhả ra, nhả ra!"

Văn Nghệ đứng bên cạnh nhìn mà không nhịn được cười, bà lập tức hiểu ra ý đồ của Lộ Mãn.

"Hàm Hàm, mày đừng ăn." Văn Nghệ cũng lên tiếng thêm dầu vào lửa mà cùng diễn kịch: "Không nên cho mày ăn nữa, đồ rơi xuống đất đều là của mày hả? Nhả ra đi."

Cố Gia Nhi ban đầu ngẩn người rồi sau đó hiểu ra ý của Lộ Mãn.

"Hàm Hàm, đừng ăn! Tao mang mày đi cạo lông thật đó!" Cô cũng hứng thú theo vào hùa và giả vờ khuyên can.

Hàm Hàm vừa nãy còn đang do dự, nghe thấy mọi người xung quanh ra sức khuyên can thì không nghi ngờ gì nữa mà há to miệng nhai nhai, ngon lành nuốt trọn miếng ức gà có thuốc vào bụng.

"Phụt ha ha ha."

Cố Linh Y ném cho Hàm Hàm một ánh mắt hết thuốc chữa.

"Đồ ngốc, bị người ta xoay như chong chóng."

Cố Gia Nhi cười híp mắt ngẩng khuôn mặt lên nhìn Lộ Mãn: "Anh ơi, anh giỏi thật đó. Đúng là phải nhờ anh thôi, ha ha."

Lộ Mãn lại chạm phải ánh mắt dịu dàng của Văn Nghệ. Mẹ của cặp song sinh cũng là mẹ vợ tương lai của anh lúc này nở một nụ cười thoảng hương thanh khiết.

Anh còn chưa kịp vui mừng bao lâu thì trên lầu hai vang lên vài tiếng bước chân.

Cổ Lộ Mãn hơi cứng đờ quay người ngẩng đầu lên.

Cố Ngạn vịn vào lan can, thần sắc có chút phức tạp nhìn ba mẹ con và Lộ Mãn ở dưới lầu.

"Tôi nghe thấy Hàm Hàm sủa vài tiếng nên ra xem."

Cố Ngạn nói xong một câu lại ngậm miệng không nói gì thêm.

Ánh mắt của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi lần lượt đảo qua đảo lại giữa ba và Lộ Mãn.

Hai chị em lúc này cũng nghĩ giống nhau.

Sao Lộ Mãn và ba cứ hễ chạm mặt là không khí lại trở nên kỳ lạ thế nhỉ?

Lộ Mãn bị Cố Ngạn nhìn chằm chằm, thật sự cảm thấy dù là động đậy người hay nói chuyện đều không thoải mái.

"Khụ khụ, Gia Nhi, em vừa nói muốn dẫn anh đi tham quan nhà em mà."

Lộ Mãn gắng gượng nói.

"Bây giờ dẫn anh đi tiếp nhé?"

Cố Gia Nhi mỉm cười. Vừa nãy bảo anh đến khuê phòng của cô ngồi chơi anh còn từ chối hết lần này đến lần khác.

Bây giờ vì muốn trốn tránh ánh mắt của ba nên đành phải thỏa hiệp rồi chứ gì?

"Hì hì, được ạ."

Cố Gia Nhi định níu lấy tay áo Lộ Mãn, nhưng anh lách người sang một bên bước lên cầu thang trước.

"Khụ khụ..."

Cố Ngạn cũng ho khan vài tiếng. Thấy con gái sắp rời khỏi tầm mắt mình với cái thằng nhóc này, trong lòng ông vẫn cứ bất an.

"Gia Nhi, cái đó..."

"Ba ơi, ba làm gì vậy?"

Cố Gia Nhi liếc nhìn Cố Ngạn.

"À, không có gì."

Cố Ngạn lấy lại giọng điệu bình tĩnh và dặn dò một cách tùy tiện: "Mở to cửa phòng ra cho hơi lạnh vào."

"Biết rồi, lải nhải hoài." Cố Gia Nhi lẩm bẩm.

Ba cô cũng lo lắng quá mức rồi, không muốn để cô và anh ở riêng trong phòng mà muốn theo dõi tình hình bên trong.

Còn vòng vo nghĩ ra lý do máy lạnh.

Lộ Mãn và cặp song sinh nhà họ Cố vào phòng ngủ của Cố Gia Nhi. Anh liếc nhìn ra ngoài cửa, vì là tầng ba nên vẫn có thể thấy được phần lớn phòng khách.

"Khả năng cách âm ở đây thế nào, Gia Nhi?"

Cố Gia Nhi cười ngồi xuống một chiếc ghế lười hình hạt đậu: "Anh cứ thoải mái nói đi. Chỉ cần không hét lên thì ba sẽ không nghe thấy đâu, trừ khi ba lên tận tầng ba."

Lúc này Lộ Mãn mới thở phào nhẹ nhõm.

"Anh ơi, anh căng thẳng đến vậy sao?" Cố Linh Y đứng sau lưng Lộ Mãn khó hiểu nhìn anh.

"Linh Y, đây là lần đầu anh chính thức đến thăm mà, khác hẳn với hồi nhỏ đến gọi các em đi chơi đó."

Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi tràn ngập ý cười.

"Anh ơi, lần đầu chính thức ra mắt ba, anh có cảm tưởng gì?"

"Anh không dám nghĩ tới."

Lộ Mãn cười khổ. Những ân oán tình thù giữa anh và đồng chí Lão Ngoan Cố trong ký ức thật khó nói hết.

Tóm lại là đã từng trêu hoa ghẹo nguyệt hai cô con gái bảo bối nhà người ta, giờ trùng sinh lại chia tay với cô con gái út nhưng lén lút dây dưa không rõ ràng với cô con gái lớn.

Anh mà dám vênh váo tự tin thì mới lạ.

"Ba của các em vẫn có phong thái đấy."

Lộ Mãn ngẫm nghĩ một chút rồi đau khổ lên tiếng.

"Chỉ nhìn ánh mắt của ông ấy thôi anh đã muốn khai báo hết rồi..."

Cố Linh Y bật cười thành tiếng.

Cô nàng liếc xéo Lộ Mãn một cái. Từ góc độ anh ta theo đuổi em gái mình xong lại đi trêu chọc cô thì đúng là nên tạ tội với người ba yêu thương con gái.

Nhưng nói thì nói vậy chứ Cố Linh Y đâu dám nói thật.

Cô còn muốn Lộ Mãn sống thêm vài năm nữa...

Cố Gia Nhi chống cằm nhìn Lộ Mãn: "Anh đừng nói như chuột thấy mèo vậy chứ."

"Anh thấy đúng là cỡ đó đó."

"Ha ha ha, tuy đúng là rất giống...nhưng anh ơi, anh khác mà."

Cố Gia Nhi nghiêng đầu suy nghĩ vài giây rồi khẳng định nói: "Anh ơi, anh xem phim 《Tom và Jerry》 chưa?"

"Xem rồi."

"Anh là Jerry." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Gia Nhi nghiêm túc.

"...Em đánh giá anh cao quá."

Lộ Mãn duỗi người vài cái rồi ánh mắt đảo qua phòng của Cố Gia Nhi.

Lát nữa phải tìm cớ đến phòng của Cố Linh Y xem mới được.

"Anh ơi, phòng của em ngoài ba thì chưa có người khác giới nào vào cả."

Cố Gia Nhi nhìn chằm chằm Lộ Mãn: "Đừng nói là bạn đồng trang lứa——vậy nên anh là người đầu tiên."

Cũng là người cuối cùng. Cố Gia Nhi âm thầm bổ sung trong lòng.

"Không giống như anh tưởng tượng."

Lộ Mãn đánh giá sơ lược cách bài trí phòng riêng của Cố Gia Nhi: "Anh vốn đoán là sẽ phải hường phấn lắm chứ."

Nhưng thực tế phòng của Cố Gia Nhi lại có tông màu xanh nhạt và trắng sáng, cũng không có nhiều đồ trang trí theo phong cách công chúa.

Ánh mắt lướt qua giường của Cố Gia Nhi, tuy rằng trước đây đã nghe nói Cố Gia Nhi kê giường tầng trong phòng mình và chị gái Linh Y luôn ngủ cùng cô.

Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến, Lộ Mãn vẫn không khỏi cảm thán một tiếng rằng mối quan hệ của hai chị em này tốt đến ngọt ngào quá mức.

"Em ngủ tầng trên, chị em ngủ tầng dưới hả?"

"Về lý thuyết là vậy."

Khóe miệng Cố Gia Nhi cong lên mỉm cười: "Nhưng tình hình thực tế thì nếu hai chúng em rảnh rỗi ở nhà và lười biếng nằm trên giường, em sẽ nằm ở trên."

"Còn buổi tối đi ngủ, em sẽ cùng Linh Y chen chúc chung một chăn."

Lộ Mãn thầm nghĩ thật ngưỡng mộ.

Rồi sẽ có một ngày anh có thể thay thế vị trí đó.