Chương 4: Lá thư mùa thu (4)
Ông Frank năm nay đã sắp bảy mươi tuổi.
Năm tháng đã làm hơi trĩu cong dáng người từng một thời cao ngất của ông, nhuộm trắng mái tóc dày và bộ râu được cắt tỉa gọn gàng, nhưng trong đôi mắt xanh sâu thẳm ấy lại đọng lại sự ôn hòa và trí tuệ của mấy chục năm cuộc đời.
Mặc dù đã lớn tuổi, nhưng phong thái thanh lịch ung dung đó vẫn khiến những ai từng gặp ông đều thật tâm cảm thấy đây là một ông lão vô cùng phong độ.
Khoảng hai mươi năm trước, Frank lần đầu tiên đặt chân đến trang viên Bạc Đoạn. Khi ấy, trang viên cổ kính này còn quạnh quẽ hơn bây giờ nhiều, thiếu nữ mang tên Ashley ngày nay vẫn còn chưa ra đời.
Ông đã tận mắt chứng kiến trang viên này từng chút một được tiêm vào luồng sinh khí mới, từ lúc phu nhân Hạ Lam mang thai mười tháng, cho đến khi đứa trẻ sơ sinh bé bỏng với lớp lông tơ màu bạch kim được bế về nhà. Có thể nói, ông đã chứng kiến Ashley Sinclair từ một đứa trẻ trong tã lót, lớn lên thành một thiếu nữ duyên dáng nhưng lại mang vài phần cô độc như hiện tại.
Đối với Frank, Ashley không chỉ là đại tiểu thư nhà Sinclair cử chỉ tao nhã ôm sách đọc dưới ánh ban mai, mà còn là đứa trẻ nhút nhát ôm gối rón rén gõ cửa phòng ông trong những đêm mưa bão. Ông sẽ kiên nhẫn kể cho cô nghe những câu chuyện ru ngủ, đợi đến khi cô chìm vào giấc nồng mới đắp lại chăn, rồi nhẹ nhàng rời đi.
Khái niệm "xem như con ruột" từ lâu đã chẳng cần phải cố tình nhấn mạnh nữa, mà nó đã hòa vào bản năng.
Và giờ đây, ông sẽ đồng hành cùng Ashley mở ra một chương mới, đi đến một đất nước khác, Trung Quốc.
“Tiểu thư, hành lý và các vật dụng quan trọng đều đã được xác nhận lại một lần nữa, kiểm tra không có sai sót gì rồi chứ?” Frank ngồi ở ghế lái cất tiếng hỏi.
“Tuyệt — đối — không thành vấn đề! Ông Frank cứ yên tâm đi!” Jenny ngồi ngay phía sau gật đầu thật mạnh, tràn đầy năng lượng đáp lời.
Ashley ngồi sát bên cạnh Jenny không nói lời nào.
Cô mặc một chiếc áo khoác du lịch được cắt may vừa vặn, mái tóc dài màu bạch kim buộc gọn gàng sau gáy, để lộ vầng trán thanh tú và đôi gò má hơi nhợt nhạt. Cô chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt rơi xuống hai bàn tay đang đan vào nhau đặt trên đầu gối.
Cô sắp sửa vĩnh biệt nơi mình đã gắn bó suốt mười bảy năm qua, và thứ bị vứt bỏ lại cùng với nơi này, còn có cả chú gấu bông bị ném ở một góc phòng. Cô không muốn nhìn thấy nó thêm một lần nào nữa.
Frank không hỏi thêm gì, khởi động động cơ. Chiếc xe lăn bánh chầm chậm qua con đường riêng dài dằng dặc của trang viên, những thảm cỏ được cắt tỉa công phu và những cây tần bì cổ thụ hai bên đường trôi đều đặn về phía sau qua ô cửa kính.
Ngay khi chiếc xe chuẩn bị đi qua cánh cổng sắt đúc nặng nề, Ashley đột nhiên ngẩng đầu lên. Tầm nhìn của cô vượt qua Jenny, rơi vào chiếc gương chiếu hậu bên ngoài cửa xe.
Tấm gương nhỏ bé phản chiếu hình ảnh trang viên ngày một xa dần ở phía sau, dưới bầu trời xám xịt màu chì, trông hệt như một giấc mộng cổ xưa đang dần khép lại. Rồi sau đó, nương theo khúc cua của con đường, không còn nhìn thấy gì nữa.
Chiếc xe chở ba người, lao thẳng về phía phương Đông vô định.
Lên máy bay, vào chỗ ngồi.
Chiếc phi cơ lướt đi êm ái xuyên qua tầng bình lưu, ngoài cửa sổ là một màu xanh vô tận và màu trắng tinh khôi.
Thiếu nữ tóc bạch kim tựa đầu vào cửa sổ, buông rủ hàng mi. Biển mây bồng bềnh phía dưới hệt như những vệt màu bị thần linh phung phí bừa bãi, lại giống như lớp tuyết dày đặc phủ kín tầm mắt trong những ngày đông ở trang viên Bạc Đoạn.
Cuộc sống mới sẽ mang dáng vẻ ra sao?
Cô theo bản năng đưa ngón tay lên, vô thức dùng đầu ngón tay vẽ một quả lê đơn giản lên ô cửa sổ máy bay đang mờ sương.
Sau đó, cô khẽ thở hắt ra một hơi, xóa đi vệt dấu ấy, chỉ để lại những đám mây trôi lững lờ vĩnh cửu bên ngoài khung cửa.
Xuống máy bay, đi qua ống lồng, một luồng không khí ẩm ướt ập vào mặt. Ông Frank đi bên cạnh cất giọng trầm thấp nhắc nhở: “Tiểu thư, ở đây, xin hãy sử dụng tên tiếng Trung của người., Hạ Minh Ly.”
Cô gật đầu. Cái tên này đối với cô chẳng hề xa lạ, từ khi còn nhỏ cô đã biết mình có một cái tên tiếng Trung như vậy, cô cũng từng nói điều này cho người bạn trên mạng tên là "Một Quả Lê" biết.
“Tôi tên là Hạ Minh Ly.” Cô nhỏ giọng lặp lại một lần, coi như là luyện tập trước.
Mọi thứ đáng lẽ phải diễn ra vô cùng suôn sẻ. Sau khi lấy xong hành lý, họ đi về phía lối kiểm tra an ninh của hải quan, dòng người xếp hàng tiến lên trong trật tự.
Đến lượt cô, vali hành lý bị yêu cầu mở ra để kiểm tra.
Nhân viên hải quan thành thạo lục soát.
Đột nhiên, động tác của anh ta dừng lại.
Xấp giấy vẽ được bọc cẩn thận trong bìa nilon trong suốt đã bị lôi ra ngoài.
Biểu cảm của tất cả mọi người có mặt tại đó đều biến sắc.
Nhân viên hải quan cau mày, cầm vài tờ giấy vẽ lên. Những đường nét táo bạo và nội dung dành cho người lớn trên đó khiến nét mặt anh ta trở nên nghiêm nghị. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua thiếu nữ trước mặt: “Những bức tranh này là của ai?”
Không khí chớp mắt đông cứng lại.
Jenny hít ngược một ngụm khí lạnh, sắc mặt lập tức trắng bệch, một tay vô thức che miệng, tay kia nắm chặt lấy vạt áo mình.
Không đúng chứ, chẳng phải cô đã lấy thứ này ra để sang một bên rồi sao, lẽ nào tiểu thư lại nhét nó vào trong? Thực sự rất tồi tệ, nếu ở đây người ta nhận định thứ này là của tiểu thư, hậu quả xấu nhất có thể là bị trục xuất về nước.
Cô hoảng loạn nhìn sang Ashley, rồi lập tức nhìn về phía ông Frank, ánh mắt di chuyển chớp nhoáng giữa hai người.
Cô theo bản năng nhích lên một bước, muốn dùng cơ thể che chắn cho Ashley, “A, cái đó là… là…” Nhưng trong khoảnh khắc đó cô không thể bịa ra được một lời nói dối nào hợp lý, lời nói cứ thế kẹt lại trong cổ họng.
Ashley vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, trong đầu vẫn còn đang nghĩ bị người lạ nhìn thấy mấy bức tranh này, thật mất mặt quá đi mất. Khuôn mặt cô vì xấu hổ mà trở nên nóng ran, sau đó, cô tiến lên một bước, nói: “Đây là của tôi…”
Nhưng nửa câu sau đã bị ông Frank cản lại.
Ông lão lập tức nắm bắt được tình hình, cắt ngang lời cô. Nụ cười ôn hòa thường trực trên gương mặt ông đã biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng. Ông dang tay che chở cho hai người trẻ tuổi ở phía sau.
“Thưa ngài nhân viên hải quan, đây chỉ là những bản vẽ nháp cá nhân, có lẽ hơi… phá cách một chút. Nếu có vấn đề gì, tôi có thể giải thích cặn kẽ với ngài.”
Ánh mắt nhân viên hải quan cực kỳ nghiêm khắc: “Thứ này đã vi phạm quy định quản lý vật phẩm nhập cảnh của hải quan của quốc gia chúng tôi, ông tốt nhất nên giải thích cho đàng hoàng.”
Những người xung quanh bắt đầu chú ý đến chỗ này, tiếng bàn tán xì xầm vang lên.
Frank biết mình bắt buộc phải làm điều gì đó.
Ông lão trầm mặc hồi lâu. Ông bỗng nhiên vô cớ nhớ lại một buổi chiều xa xăm của rất nhiều năm về trước, khi ấy ông khoác trên mình bộ quân phục của một Đại Tá Hải Quân. Trẻ trung, tuấn lãng, cơ bắp cuồn cuộn, vây quanh là vô số cô nàng tóc vàng gợn sóng với vòng một bốc lửa. Xuân phong đắc ý, vô cùng phóng khoáng, liệu bản thân ông của ngày đó có thể ngờ được rằng, mấy chục năm sau, ông lại đứng ở một đất nước xa lạ, nhận tội thay một đứa trẻ vì tội vẽ truyện tranh 18+ không?
Ông khẽ lắc đầu, rũ bỏ những hồi ức đó.
“Ngọc lâu kim khuyết dung quy khứ, thả sáp mai hoa túy Lạc Dương.” Ông khẽ ngâm một câu thơ, mang theo nỗi ngậm ngùi. Đúng vậy, tiếng Trung của ông Frank rất tốt.
Cứ như vậy đi.
Đã đến lúc nói lời tạm biệt với quá khứ rồi.
Tôi của hiện tại, là quản gia của đứa trẻ đó.
Sức khỏe của ông đã không còn được như xưa, ông có thể dần cảm nhận được sự lực bất tòng tâm. Mơ hồ nhận ra dự cảm rằng có lẽ thời gian của mình chẳng còn nhiều nữa. Ở những giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông chỉ mong nhìn thấy đứa trẻ đó trưởng thành khỏe mạnh, chỉ mong có thể vì cô mà quét sạch thêm dù chỉ là một chướng ngại vật nhỏ nhoi.
“Những bản thảo này là của tôi.” Ông đứng thẳng lưng, giọng nói rõ ràng và kiên định, “Là sở thích cá nhân lúc rảnh rỗi của tôi, không liên quan gì đến hai đứa trẻ này.”
Frank phô bày một ánh mắt vô cùng kiên nghị, trong khi những người chứng kiến tại hiện trường đã bắt đầu bật cười.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Điện ngọc lầu vàng lười lui tới, say dắt hoa mai dạo Lạc Dương