Chương 3: Lá thư mùa thu (3)
Sau đó, thông qua Một Quả Lê, Ashley tham gia vào một nhóm chat của những người cùng sở thích, cũng lần lượt có thêm những người khác đến kết bạn QQ với cô. Thường thì chỉ cần trông không giống tài khoản quảng cáo, Ashley đều đồng ý. Internet đã mở ra cho cô một cánh cửa mới mẻ dẫn đến một thế giới rộng lớn.
Tuy nhiên, đằng sau cánh cửa này thỉnh thoảng cũng lọt vào vài sự tồn tại khiến cô chẳng hiểu ra sao.
Có vài người vừa vào đã gọi cô là "thái thái", khiến cô vô cùng hoang mang. Cô biết "thái thái" trong tiếng Trung có nghĩa là "người vợ", thầm nghĩ chắc mình gặp phải kẻ kỳ quặc, này là bị quấy rối rồi chăng, thế là dứt khoát chặn luôn những người đó.
Cô còn phát hiện ra người Trung Quốc dường như bẩm sinh đã có khả năng tổ chức cộng đồng cực kỳ mạnh mẽ.
Trong cái group QQ náo nhiệt mà cô được kéo vào này, mọi người tụ tập lại với nhau vì có chung sở thích. Tin nhắn trong nhóm nhảy liên tục với tốc độ chóng mặt, các loại ảnh chế và nhãn dán xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Giai đoạn đầu tuy có hơi hoa mắt chóng mặt, nhưng cô lại cảm thấy dường như rất thú vị.
Ban đầu, cô chỉ mang tính thăm dò mà gửi một bức tranh bình thường mà mình khá ưng ý vào nhóm. Đáng kinh ngạc là trong nháy mắt cô đã bị mấy chục người tag tên trả lời, kín màn hình toàn là những lời khen ngợi:
“Đại thần!”
“Thần tiên vẽ tranh!”
“A, ánh sáng này! A, dòng nước này!”
“YonaYona-sensei, xin nhận của tại hạ một lạy! [Quỳ lạy] [Quỳ lạy]”
Đây cũng là lần đầu tiên có người donate cho cô trên nền tảng, kèm theo lời nhắn: “Bức này thực sự quá đẹp đi mất, xin sensei nhất định phải tiếp tục vẽ nhé (>~~)”.
Ashley hiện tại vẫn còn nhớ như in tâm trạng lúc đó. Cảm giác vui vẻ khi được công nhận ấy khiến cô cứ dán mắt vào màn hình, khóe môi bất giác cong lên. Nỗi cô đơn thường trực trong trang viên rộng lớn dường như đã bị sự nhiệt tình trên màn hình xua tan đi trong chốc lát.
Thiếu nữ thầm nghĩ: Những người nói cùng một ngôn ngữ với mẹ đều thật nhiệt tình… Được mọi người chú ý, được mọi người khen ngợi, hóa ra lại là một chuyện vui vẻ đến vậy.
Nhưng cũng có người nói: “Một đôi tay vĩ đại thế này mà không vẽ nội dung nhạy cảm thì phí quá.” “Chưa đủ quyến rũ, chưa đủ quyến rũ!”
Điều này khiến cô hơi thắc mắc, chẳng lẽ hướng đi hội họa của mình không đúng sao?
Một ngày nọ, cô bỗng nổi hứng, lấy hết can đảm vẽ một bức tranh có mức độ táo bạo hơn một chút nhưng không hề lộ điểm nhạy cảm.
Thiếu nữ xinh đẹp trong tranh đôi má hơi ửng hồng, bộ ngực căng mẩy được bọc chặt trong chiếc áo len, ánh mắt như đang xuyên qua màn hình để nhìn thẳng vào người xem. Cô gái đưa một ngón tay lên môi như muốn nói: “Đừng nói cho ai biết nhé~”, tay kia lén lút vén gấu váy lên, để lộ ra vùng tuyệt đối được bao bọc bởi đôi tất da chân màu đen một cách hoàn hảo, cùng với viền quần lót màu trắng tinh khôi ẩn hiện mờ ảo.
Ôm tâm trạng thấp thỏm lo âu, cô gửi bức tranh vào nhóm. Giây tiếp theo, cả nhóm bùng nổ.
Tốc độ nhảy tin nhắn nhanh đến mức mắt thường khó mà bắt kịp:
“Trong số chúng ta xuất hiện một thiên tài rồi!”
“YonaYona sensei!!! Ngài là vị thần của tôi!!!”
“Vĩ đại, không cần phải nói nhiều!”
“Cảm ơn, tôi ra rồi.” (WTF bro???)
“Ánh mắt này! Sự quyến rũ này! Tôi được cứu rỗi rồi!”
“Aaaa, tay tôi lại bắt đầu mất kiểm soát rồi.”
“Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người, nhưng tôi chợt nghĩ ra một câu hỏi, vũ trụ liệu có điểm tận cùng không, thời gian liệu có ngắn dài không, thời gian của quá khứ tan biến ở nơi đâu, và thời gian của tương lai sẽ dừng lại ở chỗ nào?”
“Xin lỗi vừa rồi không rảnh tay, nhưng bây giờ tôi lại không kìm được mà không rảnh tay nữa, nếu con người chúng ta luôn không rảnh tay, thì tương lai của chúng ta phải làm sao để rảnh tay? Ở đây... xin lỗi tôi lại không rảnh tay nữa rồi... Tôi không nhịn được muốn hỏi, bí ẩn của việc không rảnh tay là... xin lỗi, tôi... ý nghĩa của việc không rảnh tay, thực sự rất xin lỗi, tôi không rảnh tay nổi nữa rồi...”
Tiếng báo tin nhắn vang lên liên hồi, chớp mắt đã nhảy lên con số 99+, đủ loại ảnh chế khoa trương và tin nhắn lặp lại ngập tràn màn hình.
Ơ? Đùa à? Mình… là thiên tài?
Trước màn hình, thiếu nữ không thể kìm được nụ cười, một cảm giác thành tựu chưa từng có lấp đầy nội tâm. Cứ như vậy, tranh cô vẽ ngày càng táo bạo, tín đồ ngày càng nhiều. Cô được tung hô đến mức có chút lâng lâng, lại còn được trưởng nhóm (chính là Một Quả Lê đó) phong cho chức quản trị viên và danh hiệu độc quyền: YonaYona Đại Nhân Vĩ Đại.
Một đám người bên dưới đồng loạt lặp lại bình luận: Yo-men [Thánh giá] [Chắp tay].
Là một người mang một nửa dòng máu Anh Quốc, cô có thể hiểu được trò đùa nhại lại chữ Amen này và cảm thấy nó rất thú vị, khiến cô lại một lần nữa không nén nổi nụ cười.
Dần dà, cô ngày càng sa ngã trong những lời tâng bốc, bắt đầu vẽ ra những bức tranh ngày một bạo dạn hơn, bắt đầu dành cả ngày trời để trò chuyện cường độ cao trong nhóm, bắt đầu hùa theo các thành viên lặp lại câu "Cho xin tí ảnh gợi cảm nào".
Cho đến tận hôm nay, việc cô vẽ tranh nhạy cảm đã bị cô hầu gái tóc đỏ nhà mình bắt quả tang, chuyện này biết phải làm sao đây…
Dù nghĩ thế nào thì cũng là lỗi của đám cư dân mạng Trung Quốc đó! Suốt ngày chỉ biết đòi hỏi, suốt ngày chỉ biết hỏi "có ảnh đó không?", suốt ngày chỉ biết nhắm mắt khen ngợi tâng bốc mình, cứ như một lũ ngốc vậy, hại mình bất tri bất giác vui vẻ biến thành một cỗ máy sản xuất ảnh mờ ám thế này.
Cư dân mạng Trung Quốc là đáng ghét nhất!
… Nhưng cũng thích nhất.
Vì vậy, khi vừa biết tin mình sắp phải đến Trung Quốc, ẩn sâu trong nội tâm cô ngoài sự đau buồn vì người cha ra, sâu tận đáy lòng có lẽ còn giấu giếm một tia mong đợi mà ngay cả bản thân cô cũng không muốn thừa nhận. Biết đâu, ở đất nước đó, cô có thể gặp được những người ấm áp và thú vị giống như trong nhóm chat thì sao?
Ashley cúi đầu, vô thức cấu nhẹ vào móng tay mình. Aiz, bây giờ nghĩ mấy thứ này thì còn tác dụng gì chứ. Khía cạnh đáng xấu hổ nhất đã bị Jenny phát hiện rồi… cho dù cô ấy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng chắc chắn sẽ khinh thường mình. Dù sao thì, có đứa trẻ ngoan đứng đắn nào lại trốn trong phòng vẽ mấy thứ này cơ chứ?
Liệu cô có phải là một đứa trẻ rất hư, rất tồi tệ không? Ý nghĩ đè nặng lên trái tim thiếu nữ.
Quả nhiên, Jenny tuy ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt lại lảng tránh khắp nơi, không dám nhìn thẳng vào Ashley, giọng nói khô khốc nặn ra một câu: “Không… không hổ là tiểu thư… vẽ… vẽ đẹp quá……”
Ashley cảm thấy thà Jenny cứ giữ im lặng còn hơn. Lời khen ngợi nhạt nhẽo và không hề chân thật này càng làm cho không khí trong phòng thêm phần sượng sùng.
Jenny dường như cũng nhận ra bầu không khí có chút gượng gạo, mặt cô hầu gái càng đỏ hơn, lắp bắp cố gắng an ủi: “Tiểu, tiểu thư, thực ra… thực ra chuyện này chẳng có gì đâu! Ở độ tuổi của chúng ta, tò mò về những chuyện thế này là rất bình thường! Thật đấy! Tôi… tôi thực ra cũng lén đọc "Người tình của phu nhân Chatterley" cơ! Chính là cái đoạn… phu nhân quý tộc và người hầu nam trong rừng ấy… chuyện đó… miêu tả còn… còn trần trụi hơn của tiểu thư nhiều!”
Ơ? Cô ấy không thấy mình nực cười sao?
Cô ấy không cho rằng đây là chuyện bất bình thường, rất dung tục sao?
Chúng ta… ở điểm này, là giống nhau sao? Hóa ra tận đáy lòng mọi người, thực chất cũng đều háo sắc như vậy sao?
Ashley nhìn Jenny. Cô hầu gái đang rất cố gắng muốn an ủi cô nhưng dáng vẻ cũng đầy lúng túng, khiến cô khẽ mỉm cười. Cô cúi người, bắt đầu lặng lẽ nhặt lại những bản thảo của mình. Jenny cũng định thần lại, đỏ mặt phụ giúp, cẩn thận đưa trả những bức tranh đã nhặt được cho chủ nhân.
Ra là vậy…… Hóa ra mình không chỉ có một mình. Sự xấu hổ và bất an trong lòng kỳ diệu thay lại bị xua tan đi phần nào.
Jenny lảng sang chuyện khác, nói một câu rằng mình phải xuống lầu tìm bác quản gia Frank rồi vội vã chạy đi, chỉ để lại một mình Ashley trong phòng.
“Không thể mang theo sách…”
Ashley nói thầm, như đang tìm cớ cho bản thân, “Nhưng không ai nói là không được mang theo tranh mình vẽ, đúng không?”
Cô cẩn thận thu dọn lại những bản thảo đã dồn bao tâm huyết này, dùng bìa sơ mi nilon trong suốt kẹp lại từng tờ một, sau đó nhân lúc không có ai chú ý, lặng lẽ nhét vào tầng dưới cùng của vali hành lý, dùng những bộ quần áo đã gấp gọn đậy kín mít lại.
Cứ như thể thứ cô cất giấu, chính là một phần linh hồn không ai hay biết của mình vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
