Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2776

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 3: Thời gian chẳng thể giải đáp - Chương 6: Lá thư mùa thu (Còn tiếp)

Chương 6: Lá thư mùa thu (Còn tiếp)

Chiếc xe hơi màu đen lặng lẽ đậu ở bãi đỗ xe gần trường Trung học Quốc tế Ninh Hải.

Ông Frank luôn có thể làm được những việc tưởng chừng như không thể, chẳng hạn như ngay tại Trung Quốc cũng có thể chuẩn bị sẵn một chiếc xe cùng mẫu mã, thậm chí nội thất bên trong cũng giống hệt như đúc. Cứ như thể ông đã bê nguyên một góc của trang viên Bạc Đoạn tới đây, cố gắng dùng sự quen thuộc này để xoa dịu nỗi bất an của thiếu nữ khi mới chân ướt chân ráo đến nơi đất khách quê người.

Khung cảnh đường phố bên ngoài cửa xe mang theo một sự xa lạ phả thẳng vào mặt, hoàn toàn khác biệt với vẻ cổ kính trầm mặc của nước Anh. Những tòa nhà hiện đại với đường nét thanh thoát, những khu dân cư cao vút, những biển hiệu cửa hàng với màu sắc sặc sỡ, đây chính là Trung Quốc sao?

Tối qua dường như vừa có một trận mưa, trong không khí ẩm ướt thoang thoảng mùi bùn đất và rễ cây, một hương vị thanh mát khác hẳn với xứ sở sương mù.

Ashley ngồi một mình ở băng ghế sau. Ông Frank đi làm nốt những thủ tục nhập học cuối cùng, còn Jenny thì đang ở nhà dọn dẹp, sắp xếp hành lý. Số phận bất ngờ ban tặng cho thiếu nữ một khoảnh khắc ở một mình, để cô có thể khẽ khàng ôm lấy sự tĩnh lặng quen thuộc, ánh mắt lướt qua môi trường mới lạ xung quanh một cách vô định.

Đúng lúc này, một đôi nam nữ xấp xỉ tuổi cô đang nói cười đi ngang qua xe. Cô gái có mái tóc đen dài thẳng mượt, trên tay xách theo túi đồ của cửa hàng tiện lợi.

Thiếu nữ nhìn thiếu niên đi bên cạnh: “Anh ơi, tối nay nhà mình ăn thịt kho tàu nhé?”

“Ừ.”

“Tuyệt quá! Thịt kho tàu anh làm là ngon nhất thế giới!”

“Aiz, chỉ tiếc là giá như gian bếp nhà mình rộng hơn một chút thì tốt biết mấy, lần nào khói dầu cũng bay mịt mù, làm anh vất vả quá.” Giọng điệu của cô gái mang theo chút nũng nịu oán trách, rồi lại tràn đầy tự tin nói tiếp: “Anh ơi, sau này em mà có tiền, em nhất định sẽ mua cho anh một căn nhà thật to!”

Thiếu niên được gọi là anh trai kia nở nụ cười pha chút bất lực trên môi, cậu trông vô cùng thanh tú và ôn hòa.

Cậu nghiêng đầu, nhìn em gái, giọng nói bình thản:

“Anh lại thấy nhà không phải là để chỉ một căn nhà to đến nhường nào.”

Câu nói của cậu đã thu hút sự chú ý của Ashley.

“Mà là cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, vẫn luôn có một nơi thắp đèn sáng, có người ở đó đợi em về ăn cơm, sẽ hỏi em rằng ‘Hôm nay có vui không?’. Hiện tại anh đã rất biết đủ rồi.”

“Thế nên dạo này anh mới bày vẽ nghi thức thế sao? Tuần nào cũng đi siêu thị với em.”

“Đúng vậy, he he…”

“He he!”

Hai anh em ngốc nghếch cười vang.

“Tin anh đi, Ánh Nguyên.”

Thiếu niên nói tiếp, trong giọng điệu mang theo sự ngậm ngùi nhàn nhạt: “Nếu chỉ có một mình, thì dù sống trong căn nhà to cỡ nào cũng chẳng thấy tốt đẹp gì đâu. Anh chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ khi sống trong nhà to cả.”

“Anh sống trong nhà to hồi nào thế?” Cô em gái tò mò gặng hỏi.

“He he, bí mật.” Thiếu niên úp mở.

“Hả? Em không tin đâu, có phải anh đang bốc phét không đấy.”

“Không hề, anh có bao giờ lừa em chưa?”

“Cái đó thì đúng là chưa từng……”

Tiếng nói cười của hai người dần xa. Nhưng người nói vô tình, người nghe lại hữu ý. Bóng dáng thiếu niên khuất dần, nhưng lời nói của cậu lại đọng lại trong lòng Ashley, khiến tâm trí cô hồi lâu không thể bình lặng.

Cậu con trai đó nói đúng. Cô thầm nghĩ. Cô nhớ đến những căn phòng trống rỗng lạnh lẽo trong trang viên, nhà có to đến đâu thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Nhìn nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng trên khuôn mặt hai anh em đó, một thứ cảm xúc mang tên ghen tị trào dâng trong tim cô. Sự chung đụng giữa những người thân trong gia đình, lại có thể cười một cách thoải mái, không chút gánh nặng đến thế sao?

“Nhà”… là có người thắp đèn sáng đợi bạn về ăn cơm, hỏi mình hôm nay có vui không?

Khi thiếu niên đó nói ra câu ấy, đường nét sườn mặt thật thanh tú, nụ cười rạng rỡ, cứ thế xông thẳng vào tầm mắt cô, khiến cô chỉ cần liếc nhìn một cái đã in sâu bóng hình đối phương vào tâm trí.

Người nhà sao… thật khiến người ta ghen tị nhỉ.

Mình… đối với bất kỳ ai, liệu có phải là một sự tồn tại vô cùng quan trọng, không thể thiếu vắng không?

Đúng lúc này ông Frank quay trở lại, mọi thủ tục đều đã được sắp xếp ổn thỏa.

Ông mở cửa bước lên xe, lên tiếng chào tiểu thư một câu nhưng không nhận được lời đáp. Rồi ông nhận ra bầu không khí trong xe có chút khác lạ, chú ý thấy biểu cảm của tiểu thư qua gương chiếu hậu rất xa cách, không phải vẻ thanh lãnh như ngày thường, mà lại mang theo một tia hoảng hốt và yếu đuối.

“Tiểu thư, người sao vậy?” Ông ân cần hỏi.

“Ông Frank……”

Giọng nói của thiếu nữ mang theo sự ngập ngừng. Lão nhân trước mắt này là một trong những người cô tin tưởng nhất trên thế giới này, cũng là người mà cô có thể yên tâm giãi bày tâm sự.

Cô trầm mặc hồi lâu, khẽ lên tiếng:

“Cháu đã biết chuyện của cha rồi. Ông ấy… có một gia đình khác, và còn có một đứa con gái nữa.”

Bàn tay đang nắm vô lăng của ông Frank khẽ khựng lại, trên mặt lộ ra một vẻ phức tạp. Trong đó có sự xót xa, có sự bất lực, nhưng lại duy nhất không có sự ngạc nhiên. Ông thở dài: “Ôi, tiểu thư… tiểu thư đáng thương của tôi……”

Ashley bắt trúng thần sắc của ông: “Ông Frank, ông… đã biết chuyện này từ lâu rồi sao?”

“Tôi…” Ông Frank chần chừ một chút. Đối diện với đôi đồng tử xanh biếc tựa hồ có thể nhìn thấu mọi thứ của tiểu thư, ông cuối cùng vẫn không thể nói dối.

“Đúng vậy, thưa tiểu thư.”

“… Ông vẫn luôn biết!?”

“Đúng vậy.” Giọng ông Frank trầm thấp, đong đầy sự áy náy.

Trong xe rơi vào sự tĩnh mịch chết chóc. Ashley cảm giác toàn bộ huyết dịch trong cơ thể đều đông cứng lại, thế nhưng đại não của cô lại đang hoạt động với tốc độ lạnh lẽo vô tiền khoáng hậu.

Không phải là vừa mới biết.

Mà là vẫn luôn biết.

Điều này có ý nghĩa gì?

Có nghĩa là vào những đêm cô lén khóc vì nhớ mẹ, vào những ngày cô đếm từng nhịp thời gian cha không về nhà, ông Frank, người mà cô coi là chỗ dựa duy nhất, vẫn luôn biết rõ ràng rằng thứ tình thương mà cô khao khát, từ lâu đã bị cha trao cho người khác.

Những thứ mà cô có làm thế nào cũng chẳng thể chạm tới được, lại được cha hào phóng ban phát cho một gia đình khác, một đứa con gái tóc đỏ khác. Vậy thì những sự cô đơn và kỳ vọng của cô rốt cuộc được tính là gì? Thật nực cười làm sao.

Nếu ông sớm nói cho cô biết, dù chỉ là một lời ám chỉ thôi, liệu cô có thể sớm từ bỏ hi vọng không? Sớm nhận ra cái nhà này căn bản chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, sớm buông bỏ những kỳ vọng không thực tế đó. Nếu được như vậy, hiện tại cô đã chẳng giống như một trò cười, đến cả sự đau lòng cũng trở nên rẻ mạt đến thế?

Sự chăm sóc và chu đáo của ông Frank, hóa ra cũng chỉ là đang tiếp tay cho lời nói dối của cha, khiến cô giống như một kẻ ngốc bị bịt mắt dắt mũi.

Ông căn bản không phải là kẻ bàng quan, mà là tòng phạm.

Ai cũng có thể phản bội cô. Bạn học trên trường có thể cô lập cô, họ hàng trong gia tộc có thể chê cười cô, thậm chí cả cha mẹ cũng có thể vứt bỏ cô, những thứ này cô đều có thể cắn răng chịu đựng được.

Nhưng chỉ riêng ông Frank là không được.

Trong ký ức tuổi thơ của Ashley, ông Frank là tọa độ duy nhất không bao giờ thay đổi. Mẹ ngày một xa cách, cha thì ở tận chân trời, là ông Frank nhớ rõ cô bị dị ứng không thể ăn dâu tây, là ông Frank lặng lẽ thay khăn chườm trán cho cô trong những đêm sốt cao, là ông Frank cẩn thận đóng khung bức tranh vẽ nguệch ngoạc đầu tiên của cô rồi treo trong phòng bếp.

Chính vì ông là tia sáng duy nhất trong bóng tối, nên sự lừa dối của ông mới là đòn chí mạng nhất. Hóa ra đến cả tia sáng này, cũng chỉ là một phần của lời nói dối.

Khoảnh khắc này, có thứ gì đó trong tim cô đã vỡ vụn hoàn toàn. Nhưng kỳ lạ thay, trong nỗi đau xé nát tâm can ấy, lại xen lẫn một tia sảng khoái vặn vẹo. Cuối cùng cũng không cần phải tự lừa dối bản thân nữa.

Thế giới này, quả nhiên tồi tệ hệt như cô tưởng tượng.

“Ông Frank, ông đi đi.”

Giọng nói kiên quyết của thiếu nữ vang lên.

“Ông Frank là kẻ lừa gạt… Cháu không muốn nhìn thấy ông nữa.” Cô quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng kìm nén tiếng nức nở trong cổ họng.

“Tiểu thư, tôi…” Trái tim ông Frank nhói lên, vẫn muốn giải thích thêm.

Thế nhưng, Ashley đột ngột ho sặc sụa. Đôi bờ vai mỏng manh run rẩy kịch liệt, đôi má tái nhợt chớp mắt đỏ bừng lên một cách bất thường, nhịp thở cũng trở nên dồn dập, trông vô cùng đau đớn và mong manh.

Thấy vậy, mọi lời nói của ông Frank đều nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ. Ông quá hiểu thể chất của tiểu thư. Cơ thể cô từ nhỏ đã rất yếu ớt, hơi tí là ốm đau, một chút kích động nhỏ nhoi cũng có thể dẫn đến sự khó chịu nghiêm trọng.

“Được, được, tiểu thư, người đừng kích động! Tôi đi, tôi đi ngay đây! Tôi đưa người về nhà trước, rồi tôi sẽ đi ngay!”

Nước mắt không thể kiểm soát mà đong đầy nơi khóe mi. Ashley bướng bỉnh ngẩng mặt lên, không muốn để chúng trào ra.

Và rồi... cô đã thất bại.

Jenny ôm theo hành lý, vẻ mặt ngơ ngác đứng bên lề đường, nhìn ông Frank cũng đang đứng bên ngoài xe với thần sắc đầy đau thương, tiểu thư đã một mình bước vào biệt thự.

“Tôi… sao tôi cũng bị đuổi ra ngoài thế này?”

Jenny hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy có một đàn quạ đen bay qua đầu đầy cạn lời, “Tiểu thư nói cô ấy hiện tại không muốn nhìn thấy một cô gái có mái tóc đỏ… thế là có ý gì vậy?”

Ông Frank bất lực thở dài. Ông nhớ đến đứa con gái riêng tóc đỏ của William, trong lòng lập tức sáng tỏ.

Jenny tủi thân oà khóc thút thít: “Ông Frank, rốt cuộc cháu đã làm sai chuyện gì vậy chứ?”

Ông Frank lắc đầu, trên mặt là sự mệt mỏi và xót xa khôn cùng: “Cháu không làm gì sai cả, tiểu thư cũng không làm gì sai. Người làm sai là một người khác.”

Ông thở dài một hơi não nề: “Tiểu thư rất đáng thương, chuyện này chắc chắn là một đả kích vô cùng lớn đối với cô ấy.”

Ông Frank vỗ vỗ vai Jenny, rầu rĩ nói: “Lên xe trước đi, ta sẽ sắp xếp chỗ ở khác cho cháu. Cũng may nhà Sinclair ở Trung Quốc chẳng có gì ngoài tiền.”

Ông ngồi vào trong xe, khởi động máy, vừa nói với Jenny, lại vừa giống như đang tự nói với chính mình: “Chúng ta cũng không thể thực sự quay về Anh Quốc được. Ngay gần đây thôi, tìm một chỗ ổn định lại, âm thầm bảo vệ tiểu thư vậy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!