Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2776

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 3: Thời gian chẳng thể giải đáp - Chương 5: Lá thư mùa thu (5)

Chương 5: Lá thư mùa thu (5)

Nhân viên hải quan cầm lấy tờ giấy vẽ mang tính "sát thương" cao nhất, đầu ngón tay khẽ gõ lên mép giấy: “Vị tiên sinh lớn tuổi này, ý của ông là, những tác phẩm dành cho người lớn với trình độ truyện tranh chuyên nghiệp thế này, tất cả đều do chính tay ông vẽ ra sao?”

“Từng nét bút đều do lão già này đích thân vẽ nên.”

“Xin phép được xác nhận lại với ông một lần nữa. Cuốn truyện tranh 18+ trông có vẻ mới được vẽ gần đây này, với nội dung là một vu nữ miko bị những xúc tu trơn trượt nhớp nháp quấn lấy, mắt trợn trắng dã và phát ra tiếng kêu ‘Ohhhhhhh, ra mất ra mất’, tất cả đều do ông, một người đã qua tuổi 70, vẽ trong thời gian gần đây sao?”

“Đúng vậy đó.” Frank nở một nụ cười cực kỳ thanh thản ☺️.

“……” Nhân viên hải quan nhất thời cạn lời.

Còn Jenny đứng phía sau đã sớm nước mắt nhạt nhòa.

Ông Frank, ông thật vĩ đại…

Khoảnh khắc này, tấm lưng còng của ông lão trong mắt cô lại sừng sững tựa như một chàng hiệp sĩ đang xả thân bảo vệ công chúa. Cô cảm thấy bất kỳ nam chính trong cuốn tiểu thuyết hiệp sĩ nào mình từng đọc cũng chẳng phong độ bằng một nửa ông Frank.

Chàng hiệp sĩ đẹp trai thứ hai, chỉ xếp sau ông Frank, chính là gã ngốc lao vào cối xay gió.

“Vậy thì vốn sống của ông cũng phong phú thật đấy.” Nhân viên hải quan cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói, “Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, thứ này không hợp lệ. Phiền ông đi theo chúng tôi một chuyến.”

“Được thôi, liệu tôi có thể nói thêm vài lời với tiểu thư của tôi được không?”

“Được.”

Frank quay người nhìn thiếu nữ tóc vàng, ánh mắt chan chứa sự xót xa yêu thương.

“Ông Frank, cháu làm sai rồi sao?” Khi họ bước đến một vị trí không bị người khác nghe lóng, Ashley bất an hỏi.

“Không, không trách tiểu thư được, là do tôi chưa nói rõ những chuyện này cho tiểu thư biết.”

“Ông Frank… họ sẽ làm gì ông?”

“Không rõ nữa, nhưng có lẽ chúng ta sẽ không được gặp nhau trong một khoảng thời gian.”

“Không muốn đâu, ông Frank, cháu không muốn như vậy.”

Frank chỉ khẽ lắc đầu, hiền từ nhìn cô: “Tạm biệt, tiểu thư.”

“Lúc tôi không có ở đây, người phải tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé.”

“Không được dùng lò vi sóng để hâm nóng trứng gà, đừng vội uống sữa tươi vừa lấy từ trong tủ lạnh ra, trời mưa nhớ phải chạy mau về nhà, đừng nhặt đồ rơi trên đất lên ăn.”

“Ông Frank,” khóe mắt Ashley rưng rưng, “Cháu đã mười bảy tuổi rồi mà…”

Frank nhắm mắt mỉm cười: “Bảo trọng nhé, tiểu thư. Nguyện Chúa phù hộ cho người.”

Sau đó ông xoay người, giơ hai tay lên. Lập tức có hai người tiến đến giữ chặt lấy hai bên trái phải của ông, áp giải ông rời đi.

“Ông Frank…”

Ashley nhìn theo bóng lưng ông, đột nhiên hét lớn: “Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau chứ?”

“Sẽ gặp lại thôi, cho dù có phải vượt qua ngàn non muôn nước, gian nan trắc trở đến đâu, lão thân nhất định sẽ tìm lại được tiểu thư. Nếu có thể, xin tiểu thư đừng quên tôi.”

“Oaaaa, ông Frank, cháu sẽ không bao giờ quên ông đâu!” Jenny khóc lóc tèm lem nước mũi nước mắt, vẫy vẫy chiếc khăn tay nhìn theo bóng lưng ông Frank.

Nhân viên hải quan cảm thấy thật cạn lời. Thực chất tính chất của vụ việc này không hề nghiêm trọng đến mức đó, bởi đây chỉ là những bản vẽ nghệ thuật cá nhân, không thuộc loại văn hóa phẩm đồi trụy được in ấn hàng loạt chờ phát tán. Ước chừng kết cục cùng lắm là bị tịch thu, tiêu hủy, sau đó phê bình giáo dục cảnh cáo bằng miệng một hồi rồi sẽ được thả ra thôi.

Mấy thiếu nữ này làm cái gì mà cứ như cảnh sinh ly tử biệt vậy? Làm anh ta cũng thấy trong lòng ngũ vị tạp trần. Người nước ngoài thật kỳ lạ quá.

Kết quả là ngay buổi chiều hôm đó, chỉ vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ sau, ông Frank đã xách theo hộp quà mua ở cửa hàng miễn thuế trong sân bay quay trở về. Ông ưu nhã mở cửa xe: “Tiểu thư, tôi tiện đường mua bánh Waffle mà người thích ăn đây.”

Ông không quên dặn dò một câu: “Ở Trung Quốc mà vẽ mấy bức tranh 18+ này, cho dù chỉ là để giải trí thì cũng là vi phạm quy định đấy nhé, tiểu thư, đừng vẽ nữa.”

Thiếu nữ lí nhí đáp "dạ" một tiếng, tỏ ý đã biết.

Đây là đêm đầu tiên của Ashley tại Trung Quốc.

Nơi ở mà ông Frank sắp xếp nằm trong một khu biệt thự yên tĩnh với an ninh vô cùng nghiêm ngặt. Tuy nhỏ hơn trang viên Bạc Đoạn rất nhiều, nhưng lại mới mẻ và tinh xảo, chỉ có điều lại thiếu vắng đi bầu không khí đọng lại của những hoài niệm xưa cũ. Căn phòng ngủ nhỏ của cô được bài trí ngăn nắp và ấm cúng, nhưng đâu đâu cũng toát lên sự xa lạ.

Ashley nằm trên chiếc giường mềm mại nhưng lại mang đến cảm giác lạ lẫm, trong phòng chỉ bật độc một ngọn đèn ngủ mờ ảo. Bên ngoài khung cửa sổ sát đất khổng lồ là cảnh đêm của thành phố Ninh Hải, ánh đèn rực rỡ sắc màu, nhưng lại chẳng hề liên quan gì đến cô.

Cảm giác cô đơn một lần nữa ùa về như thủy triều, cô vô thức cầm điện thoại lên, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt có phần mông lung của cô.

Cô nhấn mở khung chat với “Một Quả Lê”. Tin nhắn gần nhất là do cô gửi đi từ vài tiếng trước, ngay sau khi vừa đặt chân đến nơi ở mới:

[YonaYona]: Mình đến Trung Quốc rồi. Hiện tại đang ở thành phố Ninh Hải.

Tin nhắn nằm trơ trọi ở đó, trạng thái hiển thị là “đã gửi”, nhưng chẳng có bất kỳ hồi âm nào. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, đối phương vẫn bặt vô âm tín, rõ ràng bình thường cậu ấy trả lời tin nhắn rất nhanh cơ mà.

Cô vuốt màn hình điện thoại, đầu ngón tay theo thói quen nhấn mở ứng dụng cộng đồng hội họa chữ Pixiv, thành thạo truy cập vào danh sách theo dõi của mình, tìm đến cái ảnh đại diện đã được cô đánh dấu sao đặc biệt quan tâm: một quả lê vẽ tay đơn giản.

Một Quả Lê, mình sẽ stalk cậu mãi mãi đấy.

Nhấp vào trang cá nhân của cậu ấy, không có bài đăng mới nào, chẳng biết hiện tại cậu ấy rốt cuộc đang làm gì.

Thiếu nữ buồn chán tột cùng, dạo quanh trang web một vòng vô định, rồi cô lại quay về trang chủ ấn tải lại. Lần này, thật kinh ngạc là cô lại nhìn thấy nội dung mới trong mục bảng tin người theo dõi.

Một Quả Lê vậy mà lại đang online, hơn nữa còn vừa mới hoạt động. Cậu đang tương tác bình luận dưới bài đăng của một người dùng khác. ID của người dùng đó tên là “Đồng Tử Biển Sâu”, ảnh đại diện là một họa tiết trừu tượng, trông vừa giống đồng tử mắt lại vừa giống một vòng xoáy.

Ashley khẽ mím môi.

Mang theo một tia hờn dỗi xen lẫn tò mò, cô nhấp vào trang cá nhân của Đồng Tử Biển Sâu. Hóa ra đây là một tác giả viết truyện, trong phần giới thiệu bản thân còn ghi “Lười quá, chẳng viết gì cả”. Bài viết mới nhất của cô ấy có tiêu đề là "Khúc hát nhân ngư nơi bờ biển ánh trăng" vừa mới đăng trong ngày hôm nay.

Ashley nhấn vào bài viết này.

Khả năng đọc hiểu tiếng Trung của cô vẫn chưa thực sự thành thạo, nhưng cô có thể hiểu được, chỉ là cần nhiều thời gian hơn một chút. Cô bắt đầu chậm rãi đọc từng câu từng chữ.

Câu chuyện kể về một nam sinh trung học sống nội tâm, âm thầm yêu đơn phương cô bạn gái ngồi bàn trên. Cho đến một đêm nọ, nơi bờ biển vắng bóng người, cậu tình cờ bắt gặp cô gái ấy hóa thân thành một nàng nhân ngư xinh đẹp mà u sầu, khiêu vũ cùng những con sóng dưới ánh trăng… Từ đó mở ra một câu chuyện lãng mạn đong đầy kỳ ảo và sự dịu dàng.

Câu chuyện không dài, khoảng chừng mười vạn chữ, nhưng đối với Ashley mà nói thì chắc chắn đây là một công trình đồ sộ. Thế nhưng cô đã chìm đắm vào nó, một phần là bị chính câu chuyện thu hút, phần khác, có lẽ cô muốn xem xem cái vị tác giả có thể khiến Một Quả Lê tương tác thường xuyên như vậy rốt cuộc là người thế nào.

Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng cô cũng đọc xong chữ cuối cùng. Mọi sóng gió đã qua đi, nam sinh gối đầu lên đùi cô gái, mặt biển lấp lánh sóng lượn dưới ráng chiều, hai người mỉm cười nhìn nhau đắm đuối. Câu chuyện đến đây là kết thúc, nhưng cuộc sống của nam nữ chính vẫn đang tiếp diễn, họ vẫn sẽ ở bên nhau thật lâu thật lâu, quả là một cái kết có hậu mang âm hưởng tình yêu thuần khiết.

Được một câu chuyện tươi đẹp vỗ về, trong lòng cô dâng lên một cảm giác vui vẻ nhàn nhạt. Cô tải lại trang web một chút, lại thấy Một Quả Lê vừa để lại một bình luận rất dài cho chương mới nhất của bài viết này, những lời lẽ tràn ngập sự tán thưởng.

Hả?

Một sự hụt hẫng vi diệu trào dâng trong lòng. Cô thoát ra, quay lại khung chat riêng với Một Quả Lê. Tin nhắn cô gửi đi vẫn lặng lẽ nằm ở đó, thời gian gửi hiển thị đã trôi qua gần ba tiếng đồng hồ rồi.

Cậu ấy rõ ràng đang online, rõ ràng đang tương tác nhiệt liệt với người khác… nhưng lại duy nhất không trả lời cô.

Cô cũng không còn là người duy nhất mà Một Quả Lê theo dõi nữa, danh sách theo dõi của cậu ấy đã từ con số một tăng lên thành hai.

Thiếu nữ nhạy cảm và cô độc suy tư, đôi đồng tử xanh biếc có chút trống rỗng:

Cậu ấy… đã chán mình rồi sao? Đã mất hứng thú với họa sĩ YonaYona rồi sao? Cô không còn là người đặc biệt nhất nữa sao?

Trái tim cô như bị ai đó khẽ bóp nghẹt. Ôm theo ý nghĩ đó, thiếu nữ chìm vào giấc ngủ với đầy vẻ tủi thân.

Tuy nhiên, sự hiểu lầm này đã được tháo gỡ vào buổi trưa ngày hôm sau.

Điện thoại của cô cuối cùng cũng nhận được dòng tin nhắn hồi âm đã mong ngóng từ lâu:

[Một Quả Lê]: Xin lỗi nhé, hôm nay mình mới đọc được tin nhắn. Trong nhóm có người đăng nhiều ảnh nhạy cảm quá, bị ăn gậy rồi. Mình là trưởng nhóm nên tài khoản bị khóa mất một ngày… (Biểu tượng cảm xúc hoạt hình_Chó nghe xong chết liền)

[Một Quả Lê]: Chào mừng đến với Trung Quốc, Ninh Hải là một nơi rất tuyệt đấy.

Ashley nhìn điện thoại, đột nhiên phụt cười. Tâm trạng nhẹ nhõm trào dâng từ tận đáy lòng, giống hệt như nhìn thấy một dải cầu vồng phản chiếu trên vũng nước đọng sau cơn mưa rào.

Thiếu nữ gõ phím, gửi lại lời hồi đáp:

“Mấy người report ảnh nhạy cảm của thành viên trong nhóm sao mà xấu xa quá vậy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!