Chương 9: Tôi nói Copernicus là tri kỷ của tôi
Sau khi tan học, không có gì bất ngờ khi một đám đông ào ào kéo đến, bao vây kín mít chỗ ngồi của Hạ Minh Ly đến mức nước chảy không lọt.
“Tóc cậu là màu bạch kim thật sao? Bẩm sinh à?”
“Trường học ở Anh cũng mặc đồng phục sao?”
“Cậu nói tiếng Trung giỏi quá!”
“Cậu thích ăn gì?”
Vô vàn câu hỏi nhao nhao đập tới tấp như mưa rào. Ban đầu Hạ Minh Ly còn cố gắng duy trì phép lịch sự, trả lời ngắn gọn: “Đúng vậy”, “cũng mặc”, “cảm ơn”, “đều được”, nhưng giọng nói ngày càng nhỏ dần, cơ thể cũng bất giác rụt lại phía sau.
Lâm Tri Diệc vốn đang bận sắp xếp lại cuốn vở ghi lỗi sai, vô tình ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đôi bàn tay đặt dưới gầm bàn của cô đang lặng lẽ nắm chặt lấy gấu váy, trong đôi mắt xanh biếc xẹt qua một tia luống cuống. Cậu lập tức hiểu ra cô gái này sắp chạm đến giới hạn chịu đựng giao tiếp rồi.
“Được rồi được rồi,” Cậu đứng dậy, đưa tay cản lại mấy nam sinh đang chen lấn lên phía trước nhất, “Chưa thấy học sinh chuyển trường bao giờ à? Giải tán hết đi, để cho người ta còn thở nữa chứ.” Giọng điệu của cậu mang theo sự kiên quyết không thể chối từ.
Mặc dù cậu không phải là cán bộ lớp, nhưng ở trong trường học này, những học sinh có thành tích xuất sắc như cậu dường như luôn có tiếng nói hơn một chút. Thấy cậu ra mặt, đám bạn học đang vây xem lúc này mới tiếc nuối tản ra, trả lại sự yên tĩnh cho lớp học.
Hạ Minh Ly lén thở phào nhẹ nhõm, khẽ nâng rèm mi nhìn cậu một cái, nói với âm lượng cực kỳ nhỏ: “…… Cảm ơn.”
“Không có gì.” Cậu lắc đầu.
Lâm Tri Diệc cúi xuống nhìn Hạ Minh Ly, trong lòng trào dâng một cảm giác kỳ diệu khó tả.
Cậu biết rất rõ rằng người đang ở ngay bên cạnh mình đây định sẵn sẽ trở thành người bạn thân nhất của mình. Hai người sẽ cùng nhau chia sẻ vô số buổi chiều tà, sẽ cùng hát lệch tông một bài hát, sẽ cùng quàng chung một chiếc khăn len và cười ngốc nghếch trong đêm đông giá rét, sẽ âm thầm ở bên cạnh khi đối phương rơi nước mắt.
Thế nhưng... tất cả những điều đó đều chưa từng xảy ra.
Đối với cô, cậu chỉ là một người bạn học xa lạ vừa mới gặp mặt. Những ký ức sâu đậm ấy chỉ tồn tại duy nhất trong tâm trí của một mình cậu mà thôi.
Lâm Tri Diệc nhớ lại kiếp trước, lúc này cô vẫn đang ngồi trơ trọi một mình ở cái chỗ trống tận hàng ghế cuối cùng của lớp học. Mãi đến tận một học kỳ sau, hai người mới dần dần trở nên thân thiết.
Vào một buổi sáng nọ, sau khi họ đã trở thành bạn bè, cô bỗng nhiên ôm cặp sách, dưới ánh nhìn chăm chú của cả lớp mà lôi thẳng bàn học đến cạnh cậu, làm như không có chuyện gì xảy ra mà nói: “Chỗ này nắng ấm hơn.”
Còn hiện tại, ngay từ lúc bắt đầu cô đã ngồi ngay cạnh cậu rồi. Không biết yếu tố nào đã tạo nên hiệu ứng cánh bướm này nữa.
Bố trí phòng học của lớp 1 là như vậy: mỗi người một bàn đơn độc lập, không giống như lớp bên cạnh kê bàn đôi theo kiểu 2-3-2. Chẳng rõ ý đồ của thầy Mã khi sắp xếp như vậy là gì.
Tóm lại, bàn của cô và bàn của cậu đang được đặt song song với nhau, ở giữa là một khoảng trống đủ để người đi lọt, giống hệt ranh giới Sở Hà Hán Gới trên bàn cờ tướng.
Lâm Tri Diệc đột nhiên nghĩ đến một câu hỏi vô cùng hoang đường: Nếu tất cả mọi người trên thế giới này đều đồng loạt quên đi một sự việc có thật từng xảy ra, liệu một bệnh nhân bị chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng, thực chất lại chính là người duy nhất còn tỉnh táo hay không?
Giống như cậu của hiện tại vậy.
Thiếu nữ tóc bạch kim trước mắt đang buông thõng hàng mi, chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Chẳng rõ cô lại đang suy ngẫm về câu chuyện trinh thám nào nữa, trông bộ dạng có chút ngơ ngác, ngốc nghếch.
Nhìn ngắm cô, thiếu niên đột nhiên tìm được câu trả lời.
Nếu trùng sinh là một cơn mất trí nhớ tập thể, và cậu là người duy nhất còn nhớ được chân tướng sự thật. Vậy thì điều cậu cần làm không phải là chứng minh bản thân mình không hề phát điên.
Mà là làm cho những ký ức tươi đẹp đó một lần nữa trở thành hiện thực.
Lâm Tri Diệc đứng dậy, đi ngang qua cô, hướng về phía phòng nước để lấy nước.
Hạ Minh Ly thu ánh mắt lại, nhàn nhạt nhìn theo bóng lưng cậu. Cô vẫn còn nhớ thiếu niên tình cờ gặp ở bãi đỗ xe này, cũng nhớ rõ những lời mà cậu đã nói khi đó.
“‘Nhà’… là nơi có người đợi cậu, hỏi cậu ‘Hôm nay có vui không?’.”
Cô ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng ấy, bên tai dường như lại vang lên giọng nói và nụ cười của cậu lúc bấy giờ.
...
...
“Này, nghe tin gì chưa? Lớp 1 có học sinh chuyển trường đến đấy, lại còn là một em gái người nước ngoài nữa!”
“Thật hay đùa đấy? Lớp 1 chẳng phải là lớp của Hoàng Cẩu sao? Đi đi đi, qua ký túc xá của nó hỏi thử xem!”
Mấy nam sinh cười đùa hớn hở băng qua hành lang. Vừa đến gần cửa phòng ký túc xá của Hoàng Chu Húc, họ đã nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt vọng ra từ bên trong.
“Đó là tóc buộc hai bên đấy! Tóc buộc hai bên! Chúng mày có hiểu không hả!”
Họ đẩy cửa bước vào, liền nhìn thấy một tên mập mạp đang đứng giữa phòng, múa may quay cuồng, nói năng sống động như thật.
Lưu Hạo Dương dường như đã trở thành một kẻ cuồng tín tôn giáo nào đó: “Nhân vật ông đây thích nhất là Tohsaka Rin, thứ hai là Tomori Nao, thứ ba là Kasugano Sora. Bọn họ đều có chung một đặc điểm, tụi mày biết là gì không?”
Ai mà biết được? Câu đố không có thưởng, đáp án sẽ được công bố sau hai giây nữa.
Hoàng Chu Húc trưng ra cái bản mặt 'mày bị bệnh não à', vỗ vỗ vào cánh tay cậu ta: “Xàm xí cái gì đấy hả? Nghe chẳng hiểu tiếng hán gì cả.”
Dựa theo biểu cảm của những người xung quanh mà phán đoán, thì số người có cùng suy nghĩ với cậu ta chắc chắn không hề ít.
“Họ đều buộc tóc hai bên!!”
Lưu Hạo Dương càng nói càng kích động. Nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của mọi người xung quanh, biểu cảm của cậu ta trở nên vô cùng đau đớn. Khoảnh khắc này, cậu ta dường như đã nảy sinh sự đồng điệu về mặt linh hồn với Copernicus của thế kỷ XVI. Tất cả những con người ngu muội xung quanh đều cho rằng Trái Đất là trung tâm của vũ trụ, nhưng chỉ có một mình cậu ta biết rõ trung tâm của vũ trụ phải là tóc buộc hai bên.
Những kẻ không tin vào thuyết tóc hai bên làm trung tâm sắp gặp họa rồi!
“Thế thì cũng chỉ là do bạn Hạ Minh Ly xinh xắn thôi mà? Cậu ấy đổi kiểu tóc khác thì cũng đẹp thế thôi. Mày còn tỉnh táo không đấy, đây là mấy?” Hoàng Chu Húc huơ huơ ngón tay trước mặt tên béo, thầm nghĩ cuối cùng thì cái thằng dở hơi này cũng phát điên rồi. “Đừng sủa bậy nữa, vào làm ván Vương Giả cho đời thêm tươi đi?”
“Không giống nhau!”
Lưu Hạo Dương thở dài đầy bi thương. Cậu ta cảm thấy mình thật sự quá đỗi cô độc trên thế giới này, những người có thể kết nối linh hồn với cậu ta cứ như thể mò kim đáy bể. Cậu ta khao khát có ai đó thấu hiểu được tâm trạng của mình biết bao.
“Bỏ đi. Xin lỗi vì đã để mọi người chê cười, tôi sẽ rời đi ngay đây.”
Cậu ta cảm thấy có chút mệt mỏi.
Đây chính là “huyết chi ai”, nỗi bi ai của những kẻ mang dòng máu đặc biệt sao? Cậu ta thầm nghĩ.
“Rồi sẽ có một ngày, tất cả mọi người trên thế giới này đều sẽ cuồng tóc buộc hai bên cho mà xem.”
Cậu ta lẩm bẩm bằng âm lượng nhỏ xíu, quay lưng bước về phía nhà vệ sinh, bóng lưng rơi rớt đầy sự cô đơn lẻ loi, hệt như một đứa trẻ bị cướp mất đồ chơi yêu thích.
Thôi, vẫn là nên nghe bài hát mới của Kenshi Yonezu và Hikaru Utada song ca vậy.
Rất lâu về sau, thân hình cậu ta ngày càng phì nhiêu, nuôi tóc dài, và trở thành cái thể loại "ông chú biến thái" mà các bà cô trong khu phố luôn dặn dò con cái phải tránh xa. Bất cứ ai đi ngang qua cửa nhà cậu ta đều có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng hét "…… Henshin!".
Thế nhưng cậu lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện, bởi vì nhờ vào sự nỗ lực của chính mình, cậu ta đã thực sự biến thành một "cô nàng" buộc tóc hai bên.
Cậu ta đồng tình với tư tưởng của Antisthenes, cho rằng niềm vui của nội tâm chỉ được xây dựng dựa trên nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn của chính mình. Chỉ cần bản thân tự công nhận chính mình là đủ, người khác có chỉ trỏ xoi mói thế nào cậu ta cũng chẳng hề lay chuyển.
Kể từ đó, cậu ta sống một cuộc đời vô cùng hạnh phúc.
Nhưng đó đều là chuyện của sau này rồi.
Thấy Lưu Hạo Dương đã rời đi, mấy nam sinh hóng hớt liền xúm lại quanh Hoàng Chu Húc:
“Thế nào, cô bạn người nước ngoài đó trông ra sao? Có xinh không?”
“Lớp tao đang có tiết thể dục, cô ấy đang ở dưới sân trường đấy, tụi mày tự đi mà xem.” Dạo gần đây Hoàng Chu Húc trở nên ít nói đi hẳn, cậu ta chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nhàn nhạt đáp.
Mấy người kia lập tức chen chúc nhau bên cửa sổ, vươn dài cổ ngó nghiêng xuống dưới.
“Đâu? Có thấy gì đâu?”
Trên sân trường lúc này chỉ có những học sinh mặc đồng phục một màu đang hoạt động, căn bản chẳng thể tìm thấy bóng dáng mái tóc vàng trong truyền thuyết kia đâu cả.
Lúc này trên sân trường, tiết thể dục sắp sửa kết thúc. Thầy giáo râu ria mép cầm danh sách lớp bắt đầu điểm danh. Ánh mắt Dương Quang Viễn đứng trong đám đông bỗng lóe lên tia sáng tinh anh, đấu khí cuồn cuộn bùng phát quanh người. Cậu ta đang gánh vác trọng trách vô cùng lớn lao: điểm danh hộ cho những người anh em chí cốt đã trốn tiết.
“Hoàng Chu Húc!”
Dương Quang Viễn: “Có mặt!”
“Lâm Tri Diệc!”
Dương Quang Viễn: “Có mặt!”
“Lưu Hạo Dương!”
Dương Quang Viễn bóp mũi: “(Giọng the thé) Có mặt!”
“Dương Quang Viễn!”
Dương Quang Viễn: “Có mặt!”
Thầy râu ria mép im lặng một lát, chậm rãi gập danh sách điểm danh lại, chắp hai tay sau lưng, đủng đỉnh bước đến trước mặt Dương Quang Viễn, nở một nụ cười hiền từ vô cùng thân thiện.
“Khá lắm Dương Quang Viễn, Naruto nhận em làm đệ tử từ khi nào vậy? Mới có một tiết thể dục mà em đã luyện ra được ba phân thân rồi sao?”
“Thầy ơi, em…” Dương Quang Viễn toát mồ hôi hột, nhưng vẫn cố gắng giãy giụa vớt vát.
“Đừng giải thích nữa.” Thầy râu ria mép vỗ vỗ vai cậu ta, giọng điệu vô cùng hiền hòa, “Trượng nghĩa lắm. Tưởng ngày xưa lúc đi học tôi chưa từng chơi cái trò này chắc? Tôi thấy em bận rộn quá đấy, một mình gánh việc của ba người. Thế này đi, điểm danh tiết này, tôi tính một mình em là ‘vắng mặt’, coi như là giúp em giảm bớt chút gánh nặng nhé, không cần cảm ơn tôi đâu.”
Dương Quang Viễn: “…… Đừng mà thầy ơi…”
Nhiều năm về sau, khi đối mặt với bài kiểm tra chạy 800 mét thể lực ở trường đại học, Dương Quang Viễn sẽ lại nhớ về cái buổi chiều xa xăm ấy, khi thầy giáo thể dục bắt cậu ta chạy vòng quanh sân trường.
Một mình cậu ta trơ trọi đứng dưới cái nắng gay gắt, vừa chạy vừa thở hồng hộc. Bóng lưng cậu ta viết đầy sự bi thương của nhân sinh và sự phản bội của những người anh em chí cốt.
Vậy câu hỏi đặt ra là rốt cuộc Lâm Tri Diệc và Hạ Minh Ly đã đi đâu rồi?
Đương nhiên là cùng nhau đi dạo quanh trường rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Lần lượt là nhân vật trong Fate/stay night, Charlotte và Yosuga no Sora (đừng search cái cuối) Người anh em sống lỗi quá