Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 4

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 344

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 152

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

19 509

Tập 03 - Chương 278 : Lệnh đường có người yêu chưa?

Chương 278 : Lệnh đường có người yêu chưa?

Trịnh Nhất Phong lắc đầu: “Không phải, tôi chỉ là không muốn làm phiền chú hai nữa...”

Nghe câu nói này, Diệp Hủy nuốt khan một cái, im lặng trong giây lát.

Lấy lại bình tĩnh, cô hít một hơi sâu, nhìn cậu thiếu niên chất vấn: “Tôi vẫn luôn muốn biết, tại sao cậu không muốn thi điểm cao? Tại sao cứ phải giả vờ làm học sinh cá biệt?”

Bởi vì chẳng có ai để tôi chia sẻ niềm vui khi được điểm cao cả. Ngược lại, thi điểm thấp thì cuộc sống mới có thêm chút màu sắc... Cậu thiếu niên siết chặt chậu xương rồng trong tay.

Cậu im lặng không trả lời mẹ kế.

“Thôi bỏ đi...” Biết Trịnh Nhất Phong sẽ không trải lòng với mình, Diệp Hủy cúi đầu. “Dẫn tôi đi xem chỗ ngồi của cậu đi.”

Trịnh Nhất Phong gật đầu: “Được.”

Cậu dẫn người phụ nữ ăn mặc thời thượng, xinh đẹp đi về phía lớp học. Trên hành lang, Chung Cẩm Trình và Cao Cường ngạc nhiên nhìn người phụ nữ lạ mặt xinh đẹp này, vội vàng tránh sang một bên nhường đường.

Chỉ chỗ xong, Diệp Hủy bước vào lớp ngồi xuống vị trí của cậu. Chung Cẩm Trình và Cao Cường thì lẳng lặng đi tới bên cửa sổ, đứng cạnh Trịnh Nhất Phong.

“Ai đấy?” Chung Cẩm Trình hỏi.

“Mẹ tao.”

“Lệnh đường (mẹ mày) có người yêu chưa?”

Trịnh Nhất Phong quay ngoắt lại. Cao Cường vội vàng đưa tay bịt miệng Chung Cẩm Trình lôi xềnh xệch ra phía sau, cười trừ với Trịnh Nhất Phong: “Nó bị ngu đấy, đừng chấp.”

Buổi họp phụ huynh này kéo dài rất lâu, nhưng không có màn tuyên dương cá nhân nào như Lục Thiên mong đợi. Các giáo viên bộ môn lần lượt vào lớp phát biểu rất lâu. Các bậc phụ huynh đều chăm chú lắng nghe, không dám lơ đễnh một giây một phút nào, sợ bỏ sót dù chỉ một chữ. Bởi vì phía sau lưng các thầy cô, dòng chữ “Đếm ngược thi Đại học: 53 ngày” vô hình chung tạo nên áp lực, sự căng thẳng và lo âu cho tất cả mọi người.

Vào thời điểm cực kỳ quan trọng này, ai cũng đều cẩn trọng từng li từng tí.

Ngày 29 tháng 4, thứ Sáu, đếm ngược thi Đại học: 39 ngày.

Một chiếc Toyota màu đen bóng loáng đỗ lại bên đường. Ở ghế lái, bà chủ cửa hàng trang phục biểu diễn Vũ Động Thanh Xuân quay đầu lại gọi: “La Cường, dậy đi con, không phải con bảo thiếu đồ dùng học tập à? Xuống đây mà mua.”

Ở ghế sau, một nam sinh dáng người mập mạp từ từ ngồi dậy. Cậu dụi đôi mắt ngái ngủ, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe.

Người phụ nữ ở ghế lái lấy ví ra, hỏi con trai: “Năm mươi tệ đủ không?”

“Con có tiền rồi.” Cậu nam sinh mập mạp nói xong liền xuống xe, đi về phía cửa Siêu thị thực phẩm tươi sống Bốn Mùa.

Bà chủ thò đầu ra ngoài cửa sổ, gọi với theo: “Mua nhiều vào, ngày nào con cũng làm nhiều đề như thế, một túi ruột bút sao mà đủ dùng?”

“Con biết rồi.”

Cậu nam sinh mập mạp bước vào siêu thị, liếc nhìn người đàn ông trung niên đang nằm ườn ra ở quầy thu ngân trông như diễn viên hài, rồi đi thẳng về phía khu văn phòng phẩm.

Cậu mua năm túi ruột bút bi, bút chì 2B, tẩy, rồi đi ra cửa. Đúng lúc này, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo gilê đỏ đi ngang qua trước mặt cậu. Cậu nam sinh mập mạp có thói quen cúi đầu khi đi bộ, cảm nhận được phía trước có người liền dừng lại, đợi đối phương đi qua rồi mới tiến về quầy thu ngân.

Thanh toán xong, cậu bước ra khỏi siêu thị, lên xe của mẹ.

Lục Thiên cất tiền vừa thu vào ngăn kéo, vươn vai ngáp một cái. Ông nhìn cô gái nhỏ đang bận rộn trong siêu thị, gọi: “Tiểu Hạ!”

Bạch Thanh Hạ đặt thùng các tông xuống, vội vàng quay lại đáp: “Dạ, cháu đây ạ.”

Cô chạy lon ton đến bên quầy thu ngân, đôi mắt long lanh nhìn Lục Thiên, nụ cười trên mặt vô cùng ngoan ngoãn.

“Mùng 1 tháng 5 này cháu với Lục Viễn Thu đi chơi đi, hai đứa thư giãn một chút, đừng có cắm đầu vào học mãi... Với cả, cháu khuyên thằng Lục Viễn Thu giúp chú, thằng ranh con này ngày nào cũng học đến 3 giờ sáng mới ngủ, chuyện này cháu có biết không?”

Bạch Thanh Hạ kinh ngạc mở to mắt, vội lắc đầu: “Không... cháu không biết ạ. Cậu ấy bảo với cháu là ngày nào cũng ngủ lúc 11 giờ đúng...”

Lục Thiên im lặng một lát, cúi đầu liếm môi: “Cái thằng ranh này...”

“Dạo này nó học hành chăm chỉ quá mức, vợ chồng chú lại thấy không quen, lo cho sức khỏe của nó. Ngủ muộn dậy sớm thế này, lên lớp nó có buồn ngủ không?”

Bạch Thanh Hạ lại lắc đầu: “Không ạ, trong giờ hay ra chơi cậu ấy đều cắm cúi làm đề, không nghỉ lúc nào...”

Lục Thiên nuốt nước bọt, bắt đầu thấy sợ.

Ông vội nói: “Thế cháu khuyên bảo nó giúp chú nhé, học hành phải có chừng có mực, kết hợp làm việc và nghỉ ngơi mới được. Cô chú không bắt ép nó phải thi đỗ trường đại học xịn đâu, cô chú chỉ mong nó lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ là được rồi, trên cơ sở đó cố gắng thêm một chút là đủ...”

Bạch Thanh Hạ mím môi, gật đầu nghiêm túc với chú Lục: “Cháu sẽ khuyên cậu ấy ạ.”

Sáng ngày mùng 1 tháng 5.

Bạch Tụng Triết đã đi làm.

Bạch Thanh Hạ giặt sạch ga giường vỏ chăn đem phơi trên sân thượng, rồi bê chậu về phòng.

Cô khóa trái cửa phòng, dựng cái chậu vào góc tường, rồi đi ra sau tấm rèm mở tủ quần áo, lấy chiếc váy liền thân màu trắng và đồ lót ra.

Bạch Thanh Hạ ngồi bên mép giường, hai tay nắm vạt áo phông cũ kéo lên, để lộ vòng eo thon thả và tấm lưng trắng nõn mịn màng.

Cảnh tượng trước ngực bị tấm lưng che khuất, chỉ thấp thoáng đường cong tròn trịa ẩn hiện. Bạch Thanh Hạ mặc áo lót vào, hai tay vòng ra sau lưng cài móc, rồi cúi người cởi quần đùi, để lộ hai hõm eo nông nông và đôi chân dài trắng muốt.

Cô tròng chiếc váy trắng từ trên đầu xuống, duỗi hai tay ra, rồi vén hết mái tóc đen dài từ trong cổ áo ra ngoài, lắc lắc đầu sang hai bên, sau đó gom tóc lại dùng dây chun màu hồng buộc thành kiểu đuôi ngựa cao.

Bạch Thanh Hạ xỏ đôi tất trắng sạch sẽ vào chân, rồi đứng dậy, cài chiếc kẹp tóc màu hồng lên đầu.

Cô ngắm nghía mình trong gương vài lần, rồi quay người lấy cái gối trên giường lên, lấy mấy trăm tệ cất dưới gối từ tối qua ra.

Nhưng váy không có túi, Bạch Thanh Hạ cũng không muốn đeo ba lô, hôm nay mặc váy đẹp thế này mà đeo ba lô vào trông xấu lắm...

Hay là đưa tiền cho Lục Viễn Thu giữ nhỉ, đằng nào hôm nay cô cũng định chi trả cho cả hai người. Quyết định xong, Bạch Thanh Hạ khóa cửa phòng đi ra khỏi hẻm Quế Hoa.

Chiếc taxi Lục Viễn Thu gọi đã đợi sẵn bên đường. Bạch Thanh Hạ đi đến vạch kẻ đường, yên lặng chờ đèn xanh. Cô nhìn cậu thiếu niên trong cửa xe bên kia đường, nở nụ cười rạng rỡ.

Bên cửa xe, mái tóc trước trán Lục Viễn Thu bay bay trong gió, đôi mắt dưới làn tóc ấy lại một lần nữa ngẩn ngơ trước vẻ đẹp trong trẻo của cô gái nhỏ.

Đèn xanh bật sáng, Bạch Thanh Hạ nhanh chóng băng qua đường, chạy chậm lại mở cửa xe ngồi vào ghế sau.

“Tớ đã bảo là váy trắng đẹp mà, cực hợp với cậu luôn, đẹp hơn cả cái váy hoa màu vàng lần trước cậu mặc. Sau này mua quần áo cứ rủ tớ đi cùng, tin vào mắt thẩm mỹ của tớ...” Lục Viễn Thu đang liến thoắng thì bỗng im bặt, vì bàn tay của Bạch Thanh Hạ đã đặt lên mặt cậu.

Lục Viễn Thu từ từ hạ mắt xuống nhìn.

Cậu thấy bàn tay Bạch Thanh Hạ tiếp tục rón rén đưa lên cao, những ngón tay vén nhẹ tóc mái của cậu lên.

Cô gái nhỏ nhìn quầng thâm mắt đen sì của Lục Viễn Thu, xót xa hỏi: “...Tối qua mấy giờ cậu mới ngủ?”

Lục Viễn Thu sững người, rồi cười bất lực: “Sao cậu lại hỏi nữa thế, quầng thâm mắt là bình thường mà, học sinh lớp 12 có ai ngủ đủ giấc đâu? Cậu xem thằng Chung Cẩm Trình cũng mắt gấu trúc suốt ngày đấy thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!