Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 4

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 344

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 152

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

19 509

Tập 03 - Chương 277 : Buổi họp phụ huynh cuối cùng

Chương 277 : Buổi họp phụ huynh cuối cùng

“Đề mô phỏng số 5.”

Bạch Thanh Hạ ngồi bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.

Lục Viễn Thu gật đầu “ừ” một tiếng. Cậu gấp quyển vở ghi lỗi sai lại, để sang một bên, rồi lấy tờ đề mô phỏng số 5 ra.

“Cạch.” Lúc này khuỷu tay trái của cậu vô tình gạt rơi cây bút đỏ. Lục Viễn Thu cúi xuống nhặt, nhưng lại nghe “cốp” một tiếng, đầu cậu đụng phải đầu Bạch Thanh Hạ.

“Á...”

“Đậu xanh...”

Hóa ra Bạch Thanh Hạ cũng cúi xuống nhặt bút cùng lúc với cậu.

Hai người cùng lúc ngẩng đầu lên, tay ôm trán, nhìn nhau với vẻ mặt dở khóc dở cười.

Lục Viễn Thu xoa trán mình xong thì vươn tay xoa trán cho Bạch Thanh Hạ, hỏi: “Đau không? Tớ thấy đau phết đấy.”

Bạch Thanh Hạ mỉm cười lắc đầu ra hiệu không sao. Cô cúi xuống nhặt cây bút đỏ của Lục Viễn Thu lên, đặt lại trên bàn cậu.

Lục Viễn Thu trải tờ đề tiếng Anh ra, dồn hết bút sang góc trên bên phải bàn để tránh lại gạt rơi.

Cậu chẳng còn tâm trí đâu mà nghe giảng, mắt nhìn chằm chằm vào tấm rèm cửa đang bay phất phơ gần bảng đen, thở dài một tiếng rồi cúi đầu lẩm bẩm hát: “Em giống như sự dễ chịu khi rúc trong chăn ấm, nhưng lại giống như gió chẳng thể nào nắm bắt...”

Bàn tay đang viết bài của Trịnh Nhất Phong khựng lại, cậu ta quay đầu nhìn sang bên trái.

Giày Cao Gót Màu Đỏ à?”

Một giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh.

Lục Viễn Thu ngẩng đầu lên, thấy cô giáo tiếng Anh mới đang đứng cạnh bàn mình. Cậu gật đầu: “Vâng ạ.”

Cô giáo tiếng Anh mới mỉm cười tán đồng: “Cô cũng thích nghe bài này, gu âm nhạc tốt đấy Lục Viễn Thu, tập trung nghe giảng nhé.”

Nói xong cô cầm tập đề đi sang dãy bên kia.

Lục Viễn Thu nhìn theo bóng lưng cô giáo. Cùng một giọng nói dịu dàng, cùng một sở thích âm nhạc, nhưng lại không phải cùng một người. Có lẽ bốn chữ “vật còn người mất” chính là trạng thái bình thường của cuộc đời này.

Cậu không nghĩ ngợi thêm nữa, gạt tờ đề tiếng Anh sang một bên, tiếp tục cắm cúi làm bài tập các môn khác.

Giờ Ngữ văn.

Sau bài giảng, Lưu Vi bước lên bục giảng nói với cả lớp: “Thứ Sáu tuần này sẽ tổ chức họp phụ huynh, nội dung xoay quanh kết quả thi thử lần 1, lần 2 và kỳ thi đại học sắp tới. Đây có lẽ là buổi họp phụ huynh cuối cùng của đời học sinh các em rồi. Đó là việc thứ nhất. Việc thứ hai, sau kỳ nghỉ lễ Lao động 1/5 sẽ là kỳ thi thử lần 3.”

Thấy cả lớp im lặng như tờ, cô Lưu bỗng bật cười: “Sao đứa nào đứa nấy ủ rũ thế hả? Phấn chấn lên xem nào, cứ như gà rù thế này thì tháng Sáu ra chiến trường kiểu gì?”

Cao Cường uể oải hỏi: “Cô ơi, sao không thi trước kỳ nghỉ lễ 1/5 đi ạ?”

Lưu Vi đẩy gọng kính cận dày cộp, chống hai tay lên bục giảng: “Cộng cả hai ngày cuối tuần vào thì cũng chỉ được nghỉ có ba ngày thôi, có gì khác nhau đâu. Nhưng cô vẫn nói câu đó, thi lớn chơi lớn, thi nhỏ chơi nhỏ, không thi không chơi. 1/5 các em cứ chơi xả láng đi, cũng chẳng còn mấy ngày nữa là thi đại học rồi...”

Nói đến đây cô khựng lại, quay đầu nhìn lên bảng đen, rồi vỗ trán như sực nhớ ra điều gì: “Sao các em không nhắc cô, lớp khác bắt đầu viết đếm ngược ngày thi đại học rồi, lớp mình vẫn chưa thấy động tĩnh gì cả.”

Sau giờ học, Lục Viễn Thu thấy Vương Hạo Nhiên bước lên bảng, viết lên góc trên cùng bên phải bảng tin trực nhật: 【Đếm ngược thi Đại học: 57 ngày】

Viết xong, Vương Hạo Nhiên hất mái tóc rẽ ngôi giữa, ném viên phấn lên bàn giáo viên một cách tùy tiện, rồi nhảy phắt từ trên bục xuống, giữa không trung còn làm động tác ném bóng rổ.

“Tao có thể tưởng tượng ra hai tháng còn lại sẽ dài đằng đẵng thế nào rồi.” Cậu ta than thở.

Dài sao? Lục Viễn Thu dựa lưng vào ghế, thầm hỏi trong lòng.

Có lẽ vậy.

Ngày 12 tháng 4, thứ Ba.

Trịnh Nhất Phong như thường lệ cầm tờ đề Ngữ văn bước vào văn phòng giáo viên. Từ đầu học kỳ đến giờ, hình ảnh cậu cầm đề Văn vào văn phòng đã trở nên quá quen thuộc với các thầy cô.

Cậu thiếu niên quay đầu, liếc nhìn chiếc bàn làm việc trống trơn ở góc phải bên cửa sổ, trên bàn chỉ còn lại vài chậu xương rồng nhỏ.

“Cô ơi, dạng đề này trả lời theo khuôn mẫu nào ạ? Có khuôn mẫu chuẩn nhất không cô? Để em ghi lại.”

Trịnh Nhất Phong đặt tờ đề lên bàn cô Lưu, chỉ vào một câu đọc hiểu hỏi.

Lưu Vi cúi xuống nhìn, gật đầu: “Có đấy, để cô lấy đáp án chi tiết ra gạch bút đỏ cho em xem.”

Trịnh Nhất Phong đứng thẳng người, lại quay đầu nhìn mấy chậu xương rồng trên chiếc bàn làm việc bên cửa sổ.

Cậu suy nghĩ một lát rồi hỏi Lưu Vi: “Cô ơi, chậu xương rồng kia cô có thể cho em được không ạ?”

Lưu Vi liếc nhìn, đáp: “Cái đó là cô Tô không lấy nữa để lại đấy, em thích thì cứ cầm lấy đi.”

“Vâng ạ.” Trịnh Nhất Phong cười đáp, cúi đầu xuống, có vẻ rất vui.

Thứ Sáu, buổi chiều.

Buổi họp phụ huynh diễn ra đúng như kế hoạch.

Lục Thiên và Tô Tiểu Nhã cùng các phụ huynh khối 12 đi vào tòa nhà giảng đường. Thấy cả hai cô chú đều đến, Bạch Thanh Hạ hơi ngạc nhiên nhìn sang Lục Viễn Thu.

“Đến hai người thì có gì lạ đâu? Một người họp cho tớ, một người họp cho cậu.” Lục Viễn Thu cười giải thích.

Bạch Thanh Hạ sững sờ.

Cô vội vàng đi theo Lục Viễn Thu ra đón. Lục Viễn Thu chỉ chỗ ngồi cho bố mẹ: “Vẫn là hai chỗ cuối lớp cạnh cửa sổ đấy ạ.”

“Rồi rồi, biết rồi.” Hai vợ chồng vội vàng đi vào.

Tô Tiểu Nhã ngồi vào chỗ của Bạch Thanh Hạ, Lục Thiên ngồi vào chỗ của Lục Viễn Thu. Lúc này Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ cùng đi ra hành lang đứng cạnh cửa sổ, nhìn hai vợ chồng ngồi trong góc cười nói vui vẻ, lật xem sách giáo khoa của các con, còn hoa chân múa tay làm động tác gì đó rất khoa trương. Thấy cảnh này, Bạch Thanh Hạ nở nụ cười phức tạp.

Nhưng cô dường như nhớ ra điều gì đó, hốc mắt lại ươn ướt. Cô cố nén không để nước mắt rơi xuống, chỉ lặng lẽ nhìn về phía góc lớp ấy.

Lục Viễn Thu nhìn khuôn mặt thanh thuần phản chiếu trên cửa kính, im lặng không nói gì.

Trịnh Nhất Phong đang ngồi ở một góc sân thượng đối diện nhà vệ sinh. Cậu vừa ăn bánh mì, vừa xem tờ đáp án chi tiết môn Văn đặt trên đùi. Trên bậc thềm bên cạnh chỗ cậu ngồi còn đặt một chậu xương rồng nhỏ, như thể đại diện cho một người nào đó đang ở bên cạnh cậu.

Trịnh Nhất Phong cắn miếng bánh mì, lật tờ đáp án sang trang sau, bỗng nghe thấy tiếng gọi từ phía sau lưng.

“Trịnh Nhất Phong.”

Nghe thấy tên mình, cậu ngạc nhiên ngẩng đầu lên, miếng bánh mì trong miệng còn chưa kịp nuốt, quay lại nhìn.

Mẹ kế Diệp Hủy mặc một chiếc váy dài thướt tha, trang điểm xinh đẹp, mái tóc xoăn sóng buông xõa tự nhiên sau lưng. Người phụ nữ đeo túi xách màu trắng, vẻ mặt có chút phức tạp nhìn cậu thiếu niên đang ngồi học một mình nơi góc khuất.

“Tôi không biết chỗ ngồi của cậu, chỉ cho tôi với...”

Diệp Hủy nói với cậu.

Trịnh Nhất Phong vội nuốt miếng bánh mì xuống. Cậu đứng dậy, cẩn thận cầm chậu xương rồng bên cạnh lên, cứ thế đứng ngẩn ra nhìn mẹ kế, hồi lâu không nói nên lời.

“Không chào đón tôi đến thế à?” Diệp Hủy cười khổ nhìn cậu.

Trịnh Nhất Phong: “Tôi có báo cho dì đâu, sao dì lại...”

Diệp Hủy giải thích: “Cô Lưu gọi điện cho tôi nên tôi đến. Vốn dĩ không có thời gian đâu, tôi gọi hỏi chú hai cậu, chú ấy bảo cậu không báo cho chú ấy... Trịnh Nhất Phong, chẳng lẽ buổi họp phụ huynh cuối cùng này cậu không muốn ai đến họp cho cậu à?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!