Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 5

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 344

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 152

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

19 509

Tập 03 - Chương 280 : Điểm thi thử lần 3

Chương 280 : Điểm thi thử lần 3

“...Thế thì tớ đành chấp nhận vậy.” Lục Viễn Thu hất tóc mái, trả lời với vẻ mặt nghiêm nghị, cậu cảm giác biểu cảm lúc này của mình chắc giống hệt vĩ nhân.

Chiếc ghế dài này vốn là ghế đôi không tay vịn, Lục Viễn Thu nằm nghiêng người xuống, mặt quay về phía bụng dưới của Bạch Thanh Hạ.

“Chiếc gối” dưới đầu mềm mại đàn hồi, Lục Viễn Thu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu không khí trong lành, trên mặt lộ rõ nụ cười thỏa mãn.

Cậu ngẩng lên, nhìn khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp ngay cả ở góc nhìn từ dưới lên, cảm thán: “Bụng thơm thật đấy.”

Nghe câu này, nụ cười trên môi Bạch Thanh Hạ cứng đờ, cô vội vàng đưa tay xoay đầu Lục Viễn Thu sang hướng khác.

“Á á cái cổ, cái cổ tớ!”

Lục Viễn Thu mặt không cảm xúc nằm nghiêng quay về phía đầu gối của Bạch Thanh Hạ, trải nghiệm so với vừa nãy đúng là một trời một vực.

Lúc này, một đôi tay mềm mại lần lượt chạm nhẹ lên đỉnh đầu và cằm cậu, giọng nói dịu dàng của Bạch Thanh Hạ vang lên từ phía trên: “Ngủ đi.”

Lục Viễn Thu tận hưởng cảm giác dễ chịu khi được bàn tay cô vuốt ve đầu, hỏi: “Thế còn cậu?”

“Tớ cũng nhắm mắt nghỉ một lát.”

“Được, tớ nằm mấy chục phút thôi, nhớ gọi tớ dậy nhé.”

“Ừ.”

Lục Viễn Thu co chân lại, mỉm cười nhắm mắt.

Chỗ này khá yên tĩnh, thi thoảng có gió nhẹ thổi tới từ hướng cửa trung tâm thương mại. Bên tai không có tiếng ồn ào của đám đông, thay vào đó là tiếng đàn piano du dương văng vẳng từ xa. Lục Viễn Thu ngửi mùi hương nước giặt thoang thoảng trên chiếc váy trắng của cô, bỗng cảm thấy khoảnh khắc này ngay cả gió cũng trở nên dịu dàng, nhưng kéo theo đó là cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều.

Cậu thực sự mệt rồi.

Giấc ngủ này Lục Viễn Thu ngủ rất sâu. Khi tỉnh dậy, lượng người qua lại trước mặt đã đông hơn hẳn. Cậu nhìn ánh đèn sáng choang trên trần nhà, vội vàng ngồi dậy.

Bạch Thanh Hạ mở to đôi mắt long lanh nhìn cậu, mỉm cười: “Tỉnh rồi à?”

Lục Viễn Thu xoa xoa má, đáp: “Ừ, cậu không ngủ à?”

“Có ngủ, tớ cũng vừa mới tỉnh.” Cô trả lời, nhưng hai chân vẫn cứng đờ không nhúc nhích.

Lục Viễn Thu lấy điện thoại ra xem giờ, lập tức trợn tròn mắt: “Tớ ngủ tận bốn tiếng liền á?! Sao cậu không gọi tớ dậy?”

Bạch Thanh Hạ: “Quên mất...”

“Về thôi về thôi, trời tối rồi, tớ đưa cậu về nhà.”

Lục Viễn Thu vừa định đứng dậy thì phía sau bỗng vang lên tiếng cầu xin yếu ớt của Bạch Thanh Hạ: “...Chúng mình ngồi thêm một lát nữa đi.”

Lục Viễn Thu quay lại nhìn dáng vẻ bất động của cô, rồi nhìn xuống đôi chân cô, lập tức hiểu ra tất cả. Cậu áy náy ngồi xổm xuống trước mặt cô gái nhỏ: “Giờ tớ mới để ý, có phải cậu bị tê chân không?”

Bạch Thanh Hạ khẽ nhún vai, hai tay chống bên mép ghế, không nói gì, chỉ ngượng ngùng nặn ra một nụ cười với cậu.

Lục Viễn Thu nhìn chiếc váy trắng của cô, trong lòng muốn giúp cô xoa bóp chân lắm, nhưng cậu biết Bạch Thanh Hạ chắc chắn sẽ từ chối nên đành dẹp ý định đó đi, chỉ lặng lẽ ngồi lại xuống ghế cùng.

Nhớ lại lời Bạch Thanh Hạ nói trước khi ngủ, cậu quay sang hỏi: “Có phải bố tớ kể với cậu chuyện tớ ngày nào cũng học đến khuya không?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu, lập tức nghiêm mặt nói: “Sau này cậu không được thế nữa, ngày nào cũng dậy sớm như vậy, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.”

“Thế này đã ăn thua gì...” Lục Viễn Thu lẩm bẩm như nói mộng: “Tớ chỉ không muốn phải hối tiếc thêm một lần nào nữa thôi. Vất vả vài tháng còn hơn là hối tiếc mấy chục năm.”

Bạch Thanh Hạ nghe mà mơ hồ, nhưng lúc này cô không nghĩ nhiều, tiếp tục nghiêm giọng: “Không được là không được.”

“Yên tâm, tớ đâu có yếu ớt thế, sức khỏe tớ tốt chán.”

“Không được là không được!”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc pha chút giận dỗi của cô, Lục Viễn Thu không nhịn được cười: “Nói xem nào, cậu làm gì được tớ?”

“Tớ...” Bạch Thanh Hạ mím môi, vắt óc suy nghĩ chiến thuật. Cô định buột miệng nói “thế tớ nghỉ chơi với cậu”, nhưng lại sợ Lục Viễn Thu tưởng thật nên không dám nói, đành đổi sang một cách đe dọa khác: “Tớ sẽ đánh cậu đấy!”

Cô gái nhỏ nhíu mày, bày ra vẻ mặt mà cô cho là hung dữ nhất có thể.

Lục Viễn Thu cố nhịn cười, bặm môi lại, suýt thì bị sự đáng yêu của cô làm tan chảy, nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên rụt cổ lại nhìn cô: “Thế cậu đánh đi, cậu đánh tớ một cái xem nào.”

Bạch Thanh Hạ đương nhiên sẽ không đánh cậu. Thấy vẻ mặt phấn khích của cậu, cô lại càng khó hiểu: “Cậu cười cái gì? Tớ sẽ tức giận và đánh cậu thật đấy. Hành vi thức khuya liên tục của cậu quá thiếu lý trí, sẽ phản tác dụng đấy.”

“Cậu đánh đi, đánh đi mà, giận thì cứ đánh.” Lục Viễn Thu chưng cái mặt gợi đòn ra sát mặt cô, còn tự vỗ nhẹ vào má mình.

Bạch Thanh Hạ trố mắt nhìn. Sao Lục Viễn Thu có thể mặt dày đến mức độ này được nhỉ?

Cô thậm chí còn cảm thấy nếu mình tát cậu một cái, Lục Viễn Thu sẽ nhân cơ hội liếm tay cô mất.

“Tớ không đánh.”

“Thế là đổi ý rồi à?”

Bạch Thanh Hạ không nói gì, cứ nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng nói với vẻ bất lực và luống cuống: “Sao cậu không chịu nghe lời tớ thế? Tớ đang nói rất nghiêm túc đấy. Tớ không muốn cậu làm những việc tổn hại đến sức khỏe của mình, thế mà cậu cứ đùa cợt. Tớ phải làm thế nào thì cậu mới chịu nghe lời đây...”

Biểu cảm của cô như sắp khóc đến nơi, điều này đánh trúng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng Lục Viễn Thu. Cậu thiếu niên đành vội vàng nghiêm chỉnh lại: “...Được rồi được rồi, tớ hứa với cậu, tớ sẽ không thức khuya nữa.”

Sự dứt khoát bất ngờ này khiến nước mắt của Bạch Thanh Hạ suýt thì không thu lại kịp. Cô chớp chớp mắt, ngơ ngác như vừa bị ngắt ngang khi đang niệm chú.

Nhưng cô gái nhỏ phản ứng rất nhanh, nhấn mạnh: “Cậu phải hứa thật đấy nhé.”

“Tớ thề, nếu tớ không làm được thì bố tớ sẽ mất ngủ cả năm.”

Trong siêu thị, Lục Thiên hắt xì hơi liên tục năm cái liền.

Bạch Thanh Hạ muốn cười nhưng lại thấy mình cần phải nghiêm túc, nên nhìn cậu với vẻ mặt hơi mất kiểm soát, kìm nén hồi lâu mới thốt ra được một chữ: “Được.”

Lục Viễn Thu bật cười.

Bạch Thanh Hạ nhìn cậu, cũng bật cười theo.

“Chân cậu hết tê chưa?”

“Vẫn chưa...”

Hai người cuối cùng không nhịn được nữa, cười phá lên thành tiếng. Nhưng cô gái nhỏ cười e dè hơn cậu thiếu niên đang cười ha hả nhiều, cô chỉ che miệng, đôi mắt cong cong hình bán nguyệt, bởi vì lúc này đang là giờ cao điểm tan tầm, người qua lại xung quanh đã đông hơn hẳn.

Giữa dòng người tấp nập, họ ngồi trên chiếc ghế dài, dường như đang tận hưởng niềm vui cuối cùng trước khi bước ra chiến trường.

...

Ngày 10 tháng 5, kết quả thi thử lần 3 được công bố.

Lục Viễn Thu đi đến bảng thông báo ở đầu lớp, đứng ngoài vòng vây nhìn vào danh sách dán trên đó.

【Bạch Thanh Hạ, Tổng điểm 687, Hạng 1 lớp, Hạng 1 khối】

【Chung Cẩm Trình, Tổng điểm 651, Hạng 2 lớp, Hạng 15 khối】

【Trịnh Nhất Phong, Tổng điểm 645, Hạng 3 lớp, Hạng 30 khối】

...

【Lục Viễn Thu, Tổng điểm 550, Hạng 15 lớp, Hạng 468 khối】

Lúc này, Trịnh Nhất Phong và Bạch Thanh Hạ đang đứng cạnh bảng thông báo gần như cùng lúc quay sang nhìn Lục Viễn Thu, cậu thiếu niên với mái tóc bù xù.

Lục Viễn Thu cảm nhận được ánh mắt của hai người bên cạnh, cười gượng: “Nhìn tớ làm gì? Điểm số lên xuống thất thường là chuyện bình thường mà, làm gì có ai tiến bộ mãi được.”

Chung Cẩm Trình: “Trịnh Nhất Phong chẳng ổn định quá còn gì, lần nào cũng hơn sáu trăm tư.”

Trịnh Nhất Phong cau mày nhìn cậu ta: “Tôi cũng tụt hạng rồi, tụt hạng toàn khối.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!