Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 4

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 344

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 152

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

19 509

Tập 03 - Chương 279 : Ngủ đi nào, Lục Viễn Thu

Chương 279 : Ngủ đi nào, Lục Viễn Thu

“Tớ hỏi cậu ngủ lúc mấy giờ.” Bạch Thanh Hạ hạ tay xuống, nghiêm túc hỏi lại lần nữa.

Lục Viễn Thu chần chừ: “Mười một giờ... à không, mười hai giờ... cũng có thể là mười hai giờ rưỡi, tớ quên rồi.”

Cậu nuốt nước bọt, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của Bạch Thanh Hạ. Lần đầu tiên Lục Viễn Thu phát hiện ánh mắt của cô gái nhỏ lại có lực sát thương lớn đến vậy, như thể có thể nhìn thấu mọi lời nói dối.

Bạch Thanh Hạ không gặng hỏi thêm nữa. Cô nhét ba trăm tệ đã nắm chặt trong tay nãy giờ vào tay Lục Viễn Thu, nói: “Hôm nay tiêu tiền của tớ, cầm lấy đi.”

Lục Viễn Thu ngơ ngác nhận lấy, bỗng nhiên cậu hiểu ra điều lạ lùng lúc nãy. Hóa ra là do trên người Bạch Thanh Hạ không có cái túi xách nhỏ nào như những cô gái khác. Thời buổi này con gái ra đường làm gì có ai không mang túi xách cơ chứ.

“Ba trăm tệ, đại gia thế? Cậu chắc chưa?”

Bạch Thanh Hạ hơi hất cằm lên, cười nói: “Chuyện nhỏ.”

“Woa!! Phú bà!!” Lục Viễn Thu vỗ tay bốp bốp đầy vẻ cường điệu.

Bạch Thanh Hạ bị cậu làm cho ngại ngùng. Cô lén liếc nhìn bác tài xế, hơi cúi người ôm lấy đầu gối, lí nhí: “Tớ không phải phú bà... dù sao hôm nay cứ tiêu tiền của tớ là được...”

Lục Viễn Thu ngắm nhìn góc nghiêng trắng trẻo non mềm của cô gái nhỏ, mỉm cười “ừ” một tiếng.

Taxi dừng gần phố đi bộ, hai người xuống xe. Lục Viễn Thu dẫn Bạch Thanh Hạ vào cửa hàng bách hóa Tam Phúc lượn lờ trước tiên.

“Hôm nay mình ở bên ngoài bao lâu?” Lúc bước vào cửa, Lục Viễn Thu quay lại hỏi.

Bạch Thanh Hạ trả lời rất dứt khoát: “Cả ngày.”

“Hả?” Lục Viễn Thu đứng khựng lại, có chút bất ngờ.

Cậu cứ tưởng Bạch Thanh Hạ chỉ ra ngoài ăn trưa xong rồi về, cậu cũng đã chuẩn bị tinh thần chiều về nhà cày đề tiếp, ai ngờ cô lại bảo đi chơi cả ngày? Lục Viễn Thu đương nhiên đồng ý ngay, cơ hội ngàn năm có một mà.

“Được, cả ngày thì cả ngày.”

Cậu dẫn Bạch Thanh Hạ đi vào cửa hàng, giả vờ như đi dạo ngẫu nhiên, nhưng thực chất mục tiêu đã nhắm thẳng vào khu bán túi xách.

Hàng hóa trong cửa hàng nhiều vô kể khiến cô gái nhỏ hoa cả mắt, mấy lần cô dừng lại nhìn chằm chằm vào một món đồ nào đó nhưng không dám sờ vào, đợi Lục Viễn Thu gọi mới giật mình đi theo.

“Ở đây nhiều đồ thật đấy.” Bạch Thanh Hạ đi bên cạnh Lục Viễn Thu cảm thán.

Lục Viễn Thu gật đầu: “Ừ.”

Nói xong cậu đưa tay sờ vào một chiếc túi da nhỏ màu trắng treo trên tường, trên đó còn có một móc khóa hình hoa hướng dương.

“Đẹp không?” Lục Viễn Thu hỏi cô.

“Đẹp.”

“Cái này thì sao?”

“Cũng đẹp.”

“Cái này?”

“Đẹp lắm.”

Lục Viễn Thu cầm từng cái túi lên hỏi, Bạch Thanh Hạ dần dần nhận ra có điều gì đó sai sai.

“Cái này đẹp không?” Lục Viễn Thu lại cầm thêm một cái túi nữa.

Bạch Thanh Hạ nhìn chằm chằm cái túi trên tay cậu, rồi ngước đôi mắt long lanh lên nhìn Lục Viễn Thu, mặt không cảm xúc lắc đầu: “Không đẹp.”

“À.” Lục Viễn Thu vội vàng đặt cái túi đó về chỗ cũ.

Nhưng cậu dần phát hiện ra, những cái túi cậu chọn sau đó cái nào Bạch Thanh Hạ cũng chê xấu.

Vài phút sau, Lục Viễn Thu dựa vào tường, cười như mếu: “Sợ tớ mua cho cậu chứ gì? Nên cái nào cũng bảo xấu?”

“Vốn dĩ nó xấu thật mà, tớ không thích.” Bạch Thanh Hạ quay đầu đi về phía xa.

Số tiền này cô mang ra là để cho Lục Viễn Thu đi chơi và ăn uống, không phải để lãng phí mua đồ cho cô.

Lục Viễn Thu lập tức cầm lấy chiếc túi màu trắng đầu tiên, đi theo sau cô.

Ra khỏi cửa hàng bách hóa Tam Phúc, Bạch Thanh Hạ nhìn chiếc túi trên tay Lục Viễn Thu, tức đến đỏ cả mắt: “Cái túi gì mà tận hai trăm tệ... tớ không cần đâu, cậu mau đi trả lại đi...” Cô mếu máo, trong cửa hàng cô ngại không dám nói, giờ ra ngoài rồi nhìn bộ dạng cô như sắp khóc đến nơi, tủi thân vô cùng.

Ba trăm tệ vèo cái sắp hết sạch, đó là ba trăm tệ đấy, sao tiền lại nhanh hết thế này? Tại sao một cái túi bé tí còn chẳng đựng nổi quả chuối mà lại đắt thế, đúng là không thể tưởng tượng nổi...

Lục Viễn Thu vẻ mặt nghiêm túc: “Không trả được nữa rồi. Nếu hôm nay cậu đưa tiền là để tớ mua niềm vui, thì tớ đã mua được niềm vui đầu tiên rồi đấy.”

Cô gái nhỏ ngước mắt nhìn cậu, nước mắt chực trào lại bị nuốt ngược vào trong. Cô chớp chớp mắt, còn chưa kịp phản ứng gì thì Lục Viễn Thu đã cười hì hì đeo chiếc túi lên người cô.

Chiếc túi trắng cực kỳ hợp với cô, trên đó còn có móc khóa hình hoa hướng dương màu vàng rực rỡ. Lục Viễn Thu cảm thấy Bạch Thanh Hạ bây giờ chỉ thiếu mỗi cái mũ rộng vành đính hoa và cặp kính râm nữa thôi, bỏ qua nhãn hiệu thì trông cô chẳng khác gì quý cô thành thị, thiên kim tiểu thư chính hiệu.

Bạch Thanh Hạ cúi xuống nhìn chiếc túi bên hông, chẳng có cảm giác gì đặc biệt. Cô ngẩng đầu nhìn Lục Viễn Thu, xác nhận lại lần nữa: “Cậu vui thật à?”

“Điều khiến tớ vui nhất chính là thấy cậu trở nên xinh đẹp.” Lục Viễn Thu mím môi, nói một cách nghiêm túc.

Bạch Thanh Hạ cau mày: “Vậy được rồi...” Cô vội vàng nắm lấy cánh tay Lục Viễn Thu, dặn dò: “Một trăm tệ còn lại cậu tiêu tiết kiệm thôi nhé, tớ chỉ mang có ba trăm thôi, không còn đồng nào nữa đâu.”

“Ha ha ha!” Lục Viễn Thu bị cô chọc cười.

Bạch Thanh Hạ hơi tủi thân, ngẩn ngơ nhìn cậu, không hiểu cậu cười cái gì, có gì đáng cười đâu.

Hai người lại đi đến khu vui chơi giải trí. Lục Viễn Thu đổi năm mươi tệ tiền xu trò chơi, dẫn Bạch Thanh Hạ đi đua mô tô, đua xe ô tô, chơi King of Fighters, ném bóng rổ... Cuối cùng còn lại 20 xu, cậu dẫn cô đến trước máy gắp thú bông.

Hai người vui vẻ đứng bên cạnh máy gắp thú. Bạch Thanh Hạ cười hỏi: “Cậu muốn mua búp bê à?” Nói xong cô sờ soạng mặt kính trước mặt, nhưng tìm mãi không thấy chỗ mở cửa kính, nghiêng đầu ngó nghiêng một hồi cũng không phát hiện ra.

Cô ấy chưa từng nghe đến từ "gắp thú bông" bao giờ sao? Lục Viễn Thu lặng lẽ nhìn cảnh tượng này, trong lòng trầm xuống.

“Cái này là để gắp đấy, cậu nhìn thấy cái móng vuốt kim loại kia không?” Lục Viễn Thu chỉ tay.

Bạch Thanh Hạ lúc này mới nhìn lên trên, cười nói: “Là gắp à, gắp kiểu gì thế?” Cô tò mò hỏi, cảm thấy vô cùng mới mẻ.

“Vẫn là bỏ xu vào thôi, hai xu một lần, thế là ta gắp được mười lần.”

Lục Viễn Thu làm mẫu cho cô xem một lần, không gắp được. Sau đó cậu để Bạch Thanh Hạ thử hết số xu còn lại. Nhưng Bạch Thanh Hạ gắp trượt ngay lần đầu tiên đã bắt đầu hoảng, thử đến lần thứ hai vẫn trượt, cô vội vàng nhét hết 14 đồng xu còn lại vào tay Lục Viễn Thu, cười gượng: “Cậu chơi đi, tớ không biết gắp, đừng lãng phí.”

Lục Viễn Thu nhận lấy, chơi đến khi chỉ còn lại hai xu cuối cùng, mấy lần trước đều thất bại. Cậu lại giao cơ hội cuối cùng cho Bạch Thanh Hạ.

“Cái trò này hên xui lắm, chả liên quan gì đến kỹ thuật đâu, cái cuối cùng cậu chơi đi.”

Bạch Thanh Hạ nhận lấy hai đồng xu, cô chưa vội bỏ vào.

Suy nghĩ một chút, cô chuyển sang cái máy bên cạnh. Lần này cô gái nhỏ hồi hộp bỏ xu vào, di chuyển cần gạt. Cái móng vuốt kim loại quả nhiên quắp chặt được một con thú bông! Bạch Thanh Hạ nín thở, cho đến khi nhìn thấy con thú bông bị móng vuốt thả rơi tọt vào lỗ!

“Gắp được rồi! Gắp được rồi!” Cô vui sướng cúi xuống lấy con thú bông ra, nhảy cẫng lên hai cái trước mặt Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ này của Bạch Thanh Hạ.

Cậu cũng cười theo: “Giỏi quá.”

Năm mươi tệ còn lại, hai người ăn mì ở quán ven đường coi như bữa trưa.

Buổi chiều họ tiếp tục đi dạo trong trung tâm thương mại. Đi được khoảng hai mươi phút thì mệt, hai người ngồi xuống ghế dài nghỉ ngơi.

“Hôm nay cậu vui không? Lục Viễn Thu.”

Nghe thấy câu hỏi nghiêm túc bên cạnh, Lục Viễn Thu hơi nghiêng đầu, nhớ lại nụ cười trong trẻo cậu đã nhìn thấy bao nhiêu lần trong ngày hôm nay, bèn trả lời: “Cực kỳ vui.”

“Buổi chiều bọn mình làm gì?”

“Ngủ đi nào, Lục Viễn Thu.”

Cô gái nhỏ dịu dàng nhìn khuôn mặt cậu thiếu niên, nhìn quầng thâm mắt và sự mệt mỏi ẩn giấu sau nụ cười của cậu.

Cô xót xa nói: “Chúng mình ngủ một lát đi.”

“Ở đâu?” Lục Viễn Thu hơi ngơ ngác.

Bạch Thanh Hạ khép hai chân lại, dùng tay phủi nhẹ vạt váy trắng tinh khôi của mình, nghiêm túc nói với cậu: “Ở ngay đây, ngủ một lát, được không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!