Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1984

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13655

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 826

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2259

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85419

Tập 03 - Chương 283 : Tớ muốn đi xem gấu trúc

Chương 283 : Tớ muốn đi xem gấu trúc

“Bố nhớ phải đặt trước đấy nhé, đừng để đến lúc đấy khách sạn hết phòng. Tìm chỗ nào gần trường 45 một tí, và phải yên tĩnh nữa.”

Lục Viễn Thu dặn dò bố.

Lục Thiên lườm cậu con trai một cái: “Bố biết rồi, cái thằng này nói cứ như bố mày làm việc không đáng tin cậy lắm ấy, bố ra tay thì mày cứ yên tâm.”

Lục Viễn Thu đáp lại bằng một cái đảo mắt.

Lục Thiên quay sang hỏi Bạch Thanh Hạ: “Tiểu Hạ này, tối mùng 6 với mùng 7 bố cháu tính sao?”

Bạch Thanh Hạ hơi suy nghĩ. Ban đầu cô định đưa bố đi khách sạn cùng, nhưng nghĩ lại trong thời điểm quan trọng này tốt nhất không nên để xảy ra sơ suất gì, nên cô ngẩng lên trả lời chú Lục: “Không sao đâu ạ, cứ để bố cháu ở nhà, cháu sẽ nhờ hàng xóm để ý giúp.”

“Thế thì tốt rồi!” Lục Thiên cười vỗ tay một cái, rồi vội vàng đưa hai tờ giấy báo dự thi cho hai đứa: “Cất kỹ vào nhé, đừng làm mất.”

Hai người đưa tay nhận lấy. Sau khi xem ảnh xác nhận không cầm nhầm, Lục Viễn Thu bắt chước Bạch Thanh Hạ cất cẩn thận vào cặp sách.

Thực ra lâu lắm rồi cậu không ra siêu thị. Hôm nay ra đây chủ yếu là để nhắc nhở ông bô chuyện đặt khách sạn.

Thấy cô gái nhỏ mặc chiếc áo gilê đỏ lại tiếp tục đi về phía kệ hàng, Lục Viễn Thu vội vàng bám theo, dính chặt lấy cô như kẹo cao su, cười hỏi: “Cậu định nghỉ làm từ hôm nào?”

Bạch Thanh Hạ quay đầu lại: “Tớ bảo với chú Lục rồi, tớ làm nốt đến ngày 31, rồi đợi thi đại học xong lại đi làm tiếp.”

Lục Viễn Thu gật gù. Thấy Thanh Hạ lại quay người tiếp tục xếp hàng lên kệ, cậu bước đến cạnh cô hỏi: “Thi xong đại học có muốn đi chơi đâu không?”

Đôi tay Bạch Thanh Hạ hơi khựng lại. Cô không nhìn Lục Viễn Thu, chỉ nở một nụ cười, mắt vẫn nhìn về phía trước và lắc đầu: “Không muốn.”

“Không thư giãn một chút à?”

“Tớ còn có việc...”

Chắc lại định đi làm thêm dịp hè chứ gì... Lục Viễn Thu thầm đoán trong lòng. Cậu kéo một cái ghế con ngồi xuống cạnh kệ hàng, tiện tay lấy luôn gói bim bim trước mặt bóc ra ăn ngon lành.

“Ê?!” Bạch Thanh Hạ quay lại khẽ mắng.

Nhưng khi thấy Lục Viễn Thu ngước mặt lên nhìn, cô bỗng sững người, gãi gãi đầu, vẻ mặt hơi kỳ lạ quay người đi, không nói gì nữa.

Lục Viễn Thu dở khóc dở cười: “Sao thế? Thái tử gia của siêu thị đường đường chính chính đây lại không được ăn trực à?”

Nói xong cậu thản nhiên nhón mấy miếng bim bim ném vào miệng, rồi tiếp tục trêu: “Nhưng mà cậu thân là nhân viên mà không sợ cường quyền, cũng coi như kính nghiệp đấy. Cô gái, cô đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đấy.”

Bạch Thanh Hạ bĩu môi: “Còn không mau về nhà mà cày đề đi, kẻo hôm nay lại chê thiếu thời gian rồi thức khuya.”

Lục Viễn Thu cầm một miếng bim bim đưa đến tận miệng cô. Bạch Thanh Hạ nhíu mày ngoảnh mặt đi, lắc đầu quầy quậy.

“Ăn đi, không ăn tớ đuổi việc đấy.”

Bạch Thanh Hạ cạn lời lườm cậu một cái, rồi hé cái miệng nhỏ nhắn cắn miếng bim bim. Cô lén lút ngước lên nhìn camera an ninh, trong lòng có chút chột dạ như kẻ trộm.

“Ngon không?”

“Ngon.”

Lục Viễn Thu cau mày: “Nói bé như muỗi kêu ấy, nghe chả rõ gì cả.”

Cậu nhai bim bim rôm rốp, suy nghĩ vài giây rồi hỏi: “Nếu cậu có tiền, lại có cả thời gian, cậu muốn đi chơi ở đâu nhất?”

Bạch Thanh Hạ đứng trước kệ hàng im lặng hồi lâu.

Có lẽ cô đã phải suy nghĩ rất nhiều, hoặc cũng có thể cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có cơ hội như vậy.

Nhưng cuối cùng cô cũng hơi nghiêng đầu, vẻ mặt vừa mơ màng vừa khao khát: “Tớ muốn... đi xem gấu trúc!”

Lục Viễn Thu ngạc nhiên: “Thế thôi á? Gấu trúc thì có gì hay, tớ còn tưởng cậu muốn đi ngắm mấy khu danh lam thắng cảnh đẹp đẹp cơ.”

Bạch Thanh Hạ vẫn chìm trong suy nghĩ của mình, nghiêm túc nói: “Tớ thấy trên tivi chúng đáng yêu lắm, lông lá xù xì.”

Lục Viễn Thu nhai bim bim rôm rốp, đồng thời mặt dày đáp lại: “Thực ra tớ cũng đáng yêu lắm, sờ vào cũng lông lá xù xì luôn.”

Khóe miệng Bạch Thanh Hạ giật giật: “Ồ.”

Thấy vẻ mặt lạnh nhạt của cô, Lục Viễn Thu cười lớn. Cậu ngồi ngả ngớn trên ghế, ngửa cổ ra sau lẩm bẩm: “Gấu trúc à... Gấu trúc thì ở ngay Đồng Thành chứ đâu? Đi về trong ngày là xem xong. Hay là thi xong tớ đưa cậu đi nhé?”

Cậu thiếu niên nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ.

Bạch Thanh Hạ lắc đầu: “Không đi.”

“Yên tâm, đi nhanh về nhanh mà.”

Bạch Thanh Hạ nghe vậy thở hắt ra. Cô xoay người lại một cách vô cùng nghiêm túc, mỉm cười với Lục Viễn Thu, giọng điệu có phần như đang dỗ trẻ con: “Tớ biết cậu muốn đưa tớ đi chơi, nhưng tớ phải đi làm thêm... Để sau này đi. Tớ hứa chúng mình chắc chắn sẽ có cơ hội cùng nhau đến Đồng Thành xem gấu trúc, tớ hứa với cậu đấy.”

“Được rồi... Thế cậu định làm mấy công việc dịp hè này?” Lục Viễn Thu cũng trở lại vẻ nghiêm túc.

“Ban ngày tớ tìm một việc, tối thì tiếp tục làm ở siêu thị, tổng cộng là hai việc.”

Nói xong, thấy cậu thiếu niên không nói gì nữa, Bạch Thanh Hạ mới từ từ xoay người lại, tiếp tục lặng lẽ xếp hàng lên kệ.

Thực ra cô cũng muốn được như Lục Viễn Thu, không phải lo nghĩ về tiền bạc, nhưng đó chỉ là mong ước mà thôi... Tuy nhiên, Bạch Thanh Hạ không còn nghĩ mình là kẻ bị vận rủi đeo bám nữa.

Ngược lại, cô cảm thấy bây giờ mình rất may mắn. Từng phút từng giây hiện tại, cô đang trải qua những niềm hạnh phúc và ấm áp mà trước đây không dám mơ tới.

Ngay cả bầu không khí cô hít thở cũng nhẹ nhõm và tự do hơn những năm trước...

Vì vậy cô không dám xa xỉ đòi hỏi thêm điều gì, cô chỉ mong mọi thứ hiện tại cứ mãi như vậy, đừng xảy ra biến cố gì nữa là được.

“Mau về nhà làm đề đi, đừng tán gẫu làm mất thời gian nữa.”

Cô gái nhỏ ngồi xổm xuống bê cái thùng rỗng lên, cười dịu dàng nhắc nhở Lục Viễn Thu một câu, rồi đi thẳng vào kho.

Cậu thiếu niên ngồi trên ghế lặng thinh hồi lâu. Cậu ngửa cổ dốc sạch chỗ bim bim còn lại vào miệng, rồi bước tới quầy thu ngân, đập cái vỏ nilon rỗng lên bàn: “Ông chủ, thanh toán.”

“Thanh toán cái tổ sư nhà mày! Cút mau về nhà mà học đi!”

Thành công chọc cho ông bô chửi một câu, Lục Viễn Thu thấy sướng cả người. Cậu nhảy lên đập tay vào chiếc chuông vàng treo trên cửa siêu thị một cái keng, rồi đạp xe về nhà.

...

Ngày 3 tháng 6.

“Kính koong~ kính koong~”

Chuông vào lớp vang lên.

Lưu Vi đi vệ sinh xong, đứng trước bồn rửa tay soi gương một lúc, rồi tháo cặp kính cận dày cộp xuống.

“Haiz.”

Người phụ nữ vóc dáng đẫy đà lau mắt kính, thở dài một hơi rồi đeo kính lên, tầm nhìn liền trở nên rõ ràng.

Cô mỉm cười với chính mình trong gương, chắc chắn rằng vẻ mặt không còn vương chút buồn bã nào nữa mới chuẩn bị về lớp.

Ai cũng bảo cô nóng tính, như Dạ xoa cái, nhưng cô tự thấy mình là người rất đa sầu đa cảm, chỉ là cô không đủ dịu dàng, và phần lớn thời gian không quen thể hiện cảm xúc sướt mướt mà thôi.

Hồi trẻ thì thế.

Không ngờ có tuổi rồi, lại càng trở nên nhạy cảm, càng không nỡ chia xa.

Sau này không bao giờ nhận lớp cuối cấp nữa.

Đây là khóa cuối cùng rồi, cô thầm thề trong lòng...

Trên đường đi dọc hành lang về lớp, cô dần bước chậm lại, ngoái đầu nhìn vào lớp 12-29.

Kẻ thù không đội trời chung của cô, cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp 29 - Tằng Diễm, lúc này đang đứng trên bục giảng, mỉm cười nhìn học sinh của mình.

Còn tất cả học sinh dưới bục đều đồng loạt đứng nghiêm trang, hô to: “3! 2! 1!”

“Cô chủ nhiệm! Chúng em không nỡ xa cô——”

Tằng Diễm vốn đang cười, giờ lại đưa tay che miệng gật đầu, rồi giơ tay gạt vội dòng nước mắt xót xa.

Nhìn cảnh tượng này, nét mặt Lưu Vi có chút phức tạp.

Cô lặng lẽ bước về lớp mình, đóng cửa lại, bước lên bục giảng.

Người nữ giáo viên chống hai tay lên bàn, mỉm cười nói với cả lớp:

“Các em, tiết học này là tiết học cuối cùng trong đời học sinh cấp ba của các em rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!