Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 177 : Hương vị nước sốt chuẩn vị

Chương 177 : Hương vị nước sốt chuẩn vị

...

“Hạ Hạ giỏi quá, không chỉ nấu ăn ngon mà tay còn khéo nữa. Thế Hạ Hạ đan cho anh một cái khăn quàng cổ được không?”

“Hứ, không thèm! Anh tự đi mà đan!”

Trong bếp, cô bé buộc tóc hai bên vừa pha nước sốt mì vừa đốp chát lại anh trai.

Đúng là ông anh trai đáng ghét, vừa chê găng tay cô đan xấu, vừa đòi cô đan khăn quàng cổ. Chê xấu thì tự đi mà đan chứ! Bạch Thanh Hạ nghi ngờ anh trai đang cố tình châm chọc mình.

Bạch Nhược An đứng ở cửa bếp, tay cầm đôi găng tay em gái đan cho bố, ánh mắt thoáng vẻ ghen tị.

Mồm thì chê xấu... nhưng trong lòng cậu cũng muốn có một đôi thật.

Bạch Nhược An khẽ thở dài, nhìn em gái tất bật, không kìm được hỏi: “Sao lần nào làm mì em cũng phải tự pha nước sốt trước thế?”

Cô bé quay đầu lại: “Bố dạy em đấy. Bố bảo em là trò giỏi hơn thầy, nước sốt bố pha còn không chuẩn vị bằng em pha đâu.”

“Chuẩn vị?” Nghe hai chữ này, trên gương mặt Bạch Nhược An thoáng hiện lên một biểu cảm khó tả.

Cậu bước vào bếp, cầm bát sứ nhỏ đựng gần một nửa bát nước sốt màu nâu sẫm lên ngửi, ánh mắt lập tức thay đổi.

“Bố dạy em cái này à?”

“Vâng, thơm không anh?”

Bạch Nhược An đặt bát xuống, nhìn em gái đầy cảm thán: “Quả nhiên em có năng khiếu nấu ăn thật. Hương vị này đúng là bố không làm ra được, dù ông ấy biết rõ phải cho những gì, liều lượng bao nhiêu, thời điểm nào cho vào...”

Cậu thiếu niên điển trai dựa lưng vào tường, nhìn em gái, nói một tràng những lời cô bé chẳng hiểu gì.

“Anh nói linh tinh cái gì đấy?”

“Không có gì...” Ánh mắt cậu thiếu niên dịu dàng, đưa tay xoa đầu cô em gái nhỏ: “Hạ Hạ giỏi thật.”

Kết quả cô bé bĩu môi né tránh: “Đừng tưởng khen em là em đan khăn cho anh đâu nhé. Người không nấu cơm thì đừng có vào bếp!”

“Rồi rồi rồi, người không nấu cơm đừng vào bếp. Em đúng là học không sót một chữ nào những câu mẹ từng nói.”

Cậu thiếu niên nhún vai, chủ động đi ra ngoài trước khi bị em gái đuổi, nụ cười có chút bất lực.

Em gái càng ngày càng cá tính rồi.

Nhưng cậu cũng nhận ra, em gái càng lớn càng giống mẹ.

...

Hồi ức kết thúc.

Trong căn phòng trọ.

Bạch Thanh Hạ dời chiếc khăn len khỏi ánh đèn. Cô nhìn đồng hồ điện thoại, định thức khuya thêm chút nữa để đan xong chiếc khăn này.

Chiếc khăn tặng bà nội Lục Viễn Thu cần dành thời gian thiết kế hoa văn cẩn thận hơn, nên phải đẩy nhanh tiến độ thôi.

Hôm sau, thứ Hai.

Kết thúc lễ chào cờ, Lục Viễn Thu đi vệ sinh xong quay về lớp thì bắt gặp Trịnh Nhất Phong cầm tờ đơn đăng ký văn nghệ đứng tần ngần trước cửa lớp.

“Không phải chứ? Cậu Trịnh cũng có tiết mục à?”

Lục Viễn Thu tò mò bước tới hỏi.

Cậu nhớ lại, kiếp trước trong tiệc Tết Dương lịch đâu thấy Trịnh Nhất Phong biểu diễn đâu... À mà cậu xem được một nửa thì bỏ về, biết đâu Trịnh Nhất Phong diễn ở nửa sau.

Trịnh Nhất Phong ngập ngừng: “Tôi... đang phân vân.”

“Phân vân cái gì? Đây là tiệc Tết Dương lịch cuối cùng của đời học sinh chúng ta rồi, cũng là lần đầu tiên trường tổ chức quy mô lớn, lên diễn một lần đi, để không phải hối tiếc.”

Cậu đứng cạnh Trịnh Nhất Phong, dựa lưng vào tường khuyên nhủ. Trong lúc Trịnh Nhất Phong còn do dự, Lục Viễn Thu bỗng thấy Bạch Thanh Hạ mặc đồng phục, cầm bình giữ nhiệt đi lấy nước về.

Bên trong áo khoác đồng phục, cô mặc một chiếc áo len cao cổ màu trắng, chính là chiếc áo Lục Viễn Thu dẫn cô đi mua ở chợ hôm nọ.

Kiểu tóc đuôi ngựa này đúng là phối với đồ gì cũng đẹp.

Lục Viễn Thu bất ngờ bước ra chắn đường Bạch Thanh Hạ. Cô gái nhỏ ngẩng lên nhìn cậu, thấy cậu không nói gì bèn lách sang bên cạnh. Lục Viễn Thu lại dịch bước chắn đường.

Bạch Thanh Hạ khẽ cau mày, ngẩng lên vẫn thấy cậu im lặng, biết tỏng tên này lại lên cơn dở hơi, cô mặc kệ, lách sang bên phải.

“Lạng lách!” Lục Viễn Thu lại lả lướt chắn đường.

Đến khi Bạch Thanh Hạ cắn môi, không nhịn được nữa đá vào bắp chân cậu một cái, Lục Viễn Thu mới sướng rơn kêu lên “Á~~” một tiếng, rồi ôm chân nhảy lò cò về chỗ Trịnh Nhất Phong.

Cô gái nhỏ đứng đó trừng mắt nhìn cậu, lúc này mới nhận ra hình như Lục Viễn Thu cố tình chọc để bị cô đá. Cô dời mắt đi, hậm hực ôm bình nước vào lớp.

Trịnh Nhất Phong nhìn Lục Viễn Thu đầy ghen tị, ngón tay siết chặt tờ đơn đăng ký hơn một chút.

Cậu ta nói: “Tôi độc tấu piano... nhưng muốn tìm người đệm đàn violin.”

Nói xong, cậu ta nuốt nước bọt với vẻ mặt không tự nhiên.

Sắc mặt Lục Viễn Thu thay đổi.

Người anh em, ý đồ lộ liễu quá đấy!

Kiếp trước Tô Diệu Diệu có một tiết mục độc tấu violin!

Tên Trịnh Nhất Phong này chắc chắn nghe trộm được ở văn phòng chuyện Tô Diệu Diệu sẽ biểu diễn violin nên mới xin Vương Hạo Nhiên tờ đơn này.

Nhưng kiếp trước có lẽ cậu ta đã bị sự nhút nhát đánh bại, nên cuối cùng Tô Diệu Diệu vẫn biểu diễn một mình.

Lục Viễn Thu cười gian: “Tớ lại biết có một người sắp biểu diễn violin đấy~”

“Ai... ai thế?” Trịnh Nhất Phong ngẩng phắt đầu lên, hỏi một câu mà chính mình đã biết thừa đáp án.

Lục Viễn Thu túm lấy cánh tay cậu ta, lôi xềnh xệch về phía văn phòng giáo viên. Trịnh Nhất Phong hoảng hồn, không ngờ Lục Viễn Thu lại "đánh nhanh thắng nhanh" thế này, cậu ta còn chưa chuẩn bị tâm lý nói gì cơ mà!

“Ông làm cái gì thế?!”

“Dẫn ông đi tìm bạn diễn chứ làm gì!”

“Rốt cuộc là ai?!”

Lục Viễn Thu giật khóe miệng... Diễn sâu nữa là bố đấm cho đấy.

Hai người lôi lôi kéo kéo nhau đến cửa văn phòng. Đột nhiên, cả văn phòng đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn họ, bao gồm cả Lưu Vi và Tô Diệu Diệu.

Thấy Lục Viễn Thu và Trịnh Nhất Phong khoác tay nhau, Tô Diệu Diệu che miệng cười khúc khích, quay sang nhìn Lưu Vi.

Lưu Vi nhếch mép, mắng ngay: “Làm cái trò gì đấy? Tỏ tình chưa đủ, còn lôi nhau đến trước mặt giáo viên ân ái à?”

Nghe câu này, Tô Diệu Diệu phải dùng cả hai tay che miệng cười.

Lục Viễn Thu rùng mình, vội giơ hai tay lên trời minh oan. Lúc này Trịnh Nhất Phong định quay đầu bỏ chạy, nhưng lại bị Lục Viễn Thu túm cổ áo lôi ngược lại.

Lưu Vi đập bàn cái rầm: “Rốt cuộc là muốn làm gì? Hai cậu định tuyên thệ kết hôn ở đây à?”

Tô Diệu Diệu cười phì ra tiếng.

Trịnh Nhất Phong liếc nhìn người phụ nữ đang cười, mặt đỏ bừng.

Lục Viễn Thu gào lên: “Trịnh Nhất Phong muốn hỏi, ở đây có ai định biểu diễn violin trong tiệc Tết Dương lịch không ạ?! Có ai không ạ?!”

Tiếng gào của cậu thiếu niên đầu húi cua khiến Trịnh Nhất Phong hóa đá tại chỗ.

Trong nháy mắt, các giáo viên khác đều đổ dồn ánh mắt về phía Tô Diệu Diệu. Chuyện cô biểu diễn violin độc tấu ai cũng biết rồi.

Người phụ nữ có nụ cười ngọt ngào thu lại nụ cười, chưa hiểu chuyện gì đứng dậy: “Là cô, sao thế?”

Lục Viễn Thu làm bộ mặt kinh ngạc nhìn Tô Diệu Diệu, thốt lên đầy khoa trương: “Hóa ra là cô Tô ạ?! Thật là amazing! Em và Trịnh Nhất Phong đều không ngờ tới! Đúng không Trịnh Nhất Phong?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!