Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10997

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 02 - Chương 180 : Chị ba biết vẽ phác họa chân dung?

Chương 180 : Chị ba biết vẽ phác họa chân dung?

Gửi xong tin nhắn, Trịnh Nhất Phong đặt điện thoại sang một bên, nằm ngửa trên giường, nhắm mắt lại, tĩnh tâm chờ đợi tiếng chuông báo tin nhắn.

“Ting ting ting ting——”

Khoảnh khắc tiếng chuông vang lên, cậu thiếu niên thở phào nhẹ nhõm, vội mở mắt cầm lấy điện thoại, nhưng khi đọc nội dung, mày cậu lại hơi cau lại.

[Tô Diệu Diệu]: Thứ Bảy cô bận mất rồi... Chủ nhật được không em?

Nhưng sáng Chủ nhật mình bận, phải đi dự tiệc... Trịnh Nhất Phong thầm nghĩ.

Dù sao thì cũng chỉ đi theo chú hai cho có mặt thôi, về sớm chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?

Trịnh Nhất Phong nhanh tay gõ phím: “Chiều Chủ nhật ạ?”

[Tô Diệu Diệu]: Được đấy, chiều nhé, cô trò mình gặp nhau ở cổng trường, cô dẫn em đến phòng đàn.

[Rác Rưởi]: Vâng ạ!

[Tô Diệu Diệu]: [Nhe răng cười] [Nhe răng cười]

[Rác Rưởi]: [Nhe răng cười] [Nhe răng cười]

Cậu ném điện thoại sang một bên như trút được gánh nặng, trên môi nở nụ cười nhẹ.

Trịnh Nhất Phong hiểu rằng, có lẽ những nỗ lực tưởng như vô hình này của cậu, cuối cùng cũng chỉ hóa thành tro bụi thời gian, chẳng có kết quả gì, quá khứ chỉ là hư ảo.

Nhưng nỗ lực để giành lấy thêm chút ký ức cho thanh xuân, cũng đáng đấy chứ.

Chắc chắn là đáng, và sẽ được cậu khắc ghi mãi trong lòng.

...

Hơn 9 giờ sáng thứ Bảy.

Ga tàu Nam Lô Thành.

Lục Viễn Thu ngáp một cái, nghe điện thoại: “Chuyến tàu của chị ba rốt cuộc là mấy giờ thế bố? Con đứng đây nửa tiếng rồi.”

Giọng Lục Thiên vang lên trong điện thoại: “Hình như là 9 giờ 18 phút thì phải, con tự hỏi chị ba con xem.”

“Chị ấy có trả lời tin nhắn đâu!”

“Thế thì đợi thêm tí nữa đi, chắc sắp đến rồi.”

Lục Viễn Thu cúp máy, mí mắt sụp xuống. Cậu quay đầu nhìn bồn hoa bên cạnh, chỉ muốn nằm vật ra đó ngủ một giấc.

Đang gà gật thì một bóng người quen thuộc bước ra từ cửa ra. Lục Viễn Thu vội chạy tới.

Chị ba, Lục Đậu Tình, con gái duy nhất của bác ba Lục Uyên, đang học năm hai đại học ở thành phố Châu, chuyên ngành Mỹ thuật.

Nếu phải dùng một từ để hình dung chị ba, nghĩ đi nghĩ lại, từ “ngây ngô tự nhiên”mà Nguyễn Nguyệt Như nói ở căng-tin hôm nọ là phù hợp nhất.

Chị ấy thuộc kiểu người một tay xách túi rác, một tay bế con, định đi vứt rác thì vứt nhầm con vào thùng rác rồi xách túi rác đi tiếp.

Chị ba rất hay ngẩn người.

Lục Viễn Thu từng nghĩ vì học nghệ thuật nên chị ấy mới có phong cách u sầu thế này, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ chị ấy sinh ra đã ngây ngô như vậy rồi, cả nhà ai cũng lo chị ấy ra đường bị người ta lừa bán mất.

“Chị ba!”

Lục Viễn Thu gọi với theo, nhưng chị ba không trả lời.

Tại cửa ra, một cô gái kéo chiếc vali nhỏ màu trắng, mặc áo khoác dạ màu be, tóc xoăn nhẹ, đeo kính, khuôn mặt trắng trẻo thanh tú, đậm chất văn nghệ đang bị một người đàn ông trung niên quấn lấy.

Lục Viễn Thu trợn mắt: “Cái quái gì thế kia?”

Ở đất Lô Thành này mà cũng có kẻ dám bắt nạt Lục Đậu Tình á?

Cậu vội chạy tới, nhưng nghe loáng thoáng cuộc đối thoại, cậu nhận ra sự việc có vẻ không như mình tưởng tượng.

Người đàn ông trung niên: “Cô gái ơi, cô đừng đi vội, cô giúp tôi đi chỉ mặt hắn với cảnh sát được không? Trong ví tôi có giấy tờ quan trọng lắm!”

Chị ba cau mày: “Cháu không rảnh... chú đừng kéo cháu... chú mà kéo nữa là cháu báo cảnh sát đấy.”

Quả nhiên giọng điệu chị ấy vẫn chậm rãi như thế, dù đang cuống lên thì tốc độ nói vẫn không thay đổi.

Không ngờ nghe thấy hai chữ “cảnh sát”, người đàn ông trung niên lại càng phấn khích: “Tốt quá! Đúng lúc lắm! Báo đi!”

Lục Viễn Thu vội lao vào tách hai người ra: “Chuyện gì thế này?”

“Tiểu Thu cứu chị...” Thấy em họ xuất hiện, chị ba vội trốn ra sau lưng cậu, phồng má giận dỗi.

Người đàn ông trung niên vội giải thích: “Ví tôi bị móc trên tàu cao tốc, cô bé này bảo nhìn thấy, nhưng lại không nhớ số ghế của tên trộm, cũng không nhớ hắn xuống ga nào. Đã nhìn thấy rồi thì làm ơn làm phước, giúp tôi đi nhận diện hắn với?”

“Cháu không có thời gian... phiền phức lắm.”

Giọng chị ba vang lên từ phía sau, rồi chị nói tiếp: “Hay là để cháu vẽ hắn ra cho chú nhé...”

“Hả? Vẽ ra á? Tôi làm gì có thời gian đợi cô vẽ, với lại cô vẽ có chuẩn không...”

Lục Viễn Thu quay lại, thấy chị ba đã mở vali, lấy ra một tờ giấy trắng và bút chì 2B, rồi nằm bò ra vali hí hoáy vẽ như một đứa trẻ.

Người đàn ông trung niên dần dần ngẩn ra, phát hiện việc cô gái nhỏ đang làm trông giống hệt mấy cảnh vẽ phác họa chân dung tội phạm trên tivi.

Lục Viễn Thu cũng sững sờ, lần đầu tiên cậu thấy chị ba trổ tài chuyên môn trước mặt mình.

Chưa đầy năm phút, một khuôn mặt với đường nét, ngũ quan đặc trưng cực kỳ rõ nét đã hiện lên trên trang giấy trắng.

Chị ba dường như mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, còn dùng ngón tay di di tạo khối sáng tối cho bức tranh.

Vài phút sau, chị đứng dậy, đưa bức tranh cho người đàn ông trung niên, giọng chậm rãi: “Hắn trông như thế này này...”

Người đàn ông trung niên cầm bức tranh, đột nhiên vỗ đùi cái đét: “Chính là gã này! Hình như tôi gặp gã lúc đi vệ sinh! Đúng đúng đúng! Chính là hắn!”

Ông ta rối rít cảm ơn rồi cầm bức tranh chạy đi.

Lục Viễn Thu lúc này mới quay sang nhìn chị ba, hai chị em nhìn nhau cười.

Trên taxi về nhà, Lục Viễn Thu hỏi: “Lần này chị về mấy ngày?”

Chị ba giơ hai bàn tay lên, tính toán bằng cách thủ công nhất như trẻ con tập đếm, một lúc sau mới nói: “Sáu ngày... à không, hình như là năm ngày...”

Lớn thế này mà không bị lừa, đúng là nhờ cái danh con gái bác ba chống lưng... Lục Viễn Thu thầm cảm thán.

Đột nhiên, cậu nhìn Lục Đậu Tình, hỏi: “Chị cầm vali chưa?!”

“Ối chết, quên rồi!” Chị ngẩng đầu lên, nở nụ cười ngây thơ vô số tội với Lục Viễn Thu.

Trời ơi, sao chị có thể cười được thế hả...

Tài xế taxi quay lại nhìn: “Sao? Quay lại à?”

Lục Viễn Thu: “Quay lại, quay lại gấp!”

...

Loay hoay cả buổi, Lục Viễn Thu mới đưa được chị ba về nhà bác ba, rồi kiệt sức lết về nhà mình.

Cậu nằm vật ra ghế sô pha, gào lên: “Lục Dĩ Đông, rót cho anh cốc nước!”

“Cút!”

Tiếng gầm của Lục Dĩ Đông vọng ra từ phòng ngủ.

Cùng lúc đó, tại hẻm Quế Hoa.

Bạch Thanh Hạ nhìn điện thoại, thấy sắp đến giờ chị Lệ dậy, cô cầm chiếc váy dạ hội hôm qua Lục Viễn Thu đưa, gõ cửa phòng chị Lệ.

Cửa mở rất nhanh, hóa ra chị Lệ đã dậy từ sớm.

“Sao thế Tiểu Hạ? Ơ kìa? Váy gì đây? Đẹp quá vậy.”

Mắt chị Lệ sáng lên khi thấy chiếc váy trên tay Bạch Thanh Hạ.

Đây là một chiếc váy dài xếp tầng bồng bềnh như bánh kem, màu xanh tím than pha tím sáng, vai bồng, eo thắt nơ bướm tinh tế, trông y hệt váy công chúa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!