Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 02 - Chương 178 : Bố cậu ấy hình như mất tích nhiều năm rồi

Chương 178 : Bố cậu ấy hình như mất tích nhiều năm rồi

Có những người đang sống sờ sờ, nhưng thực ra đã "hồn lìa khỏi xác".

Trịnh Nhất Phong ánh mắt vô hồn bám lấy cánh tay Lục Viễn Thu, thì thầm: “Tôi xin ông đấy Lục Viễn Thu, ngậm mồm lại đi, tôi lạy ông...”

Lục Viễn Thu hơi cau mày, làm bộ lắng nghe chăm chú, gật đầu lia lịa: “À, à, được, được, ông yên tâm, tôi nhất định sẽ chuyển lời giúp ông.”

Nói xong, cậu quay sang Tô Diệu Diệu, dõng dạc: “Cô Tô ơi, Trịnh Nhất Phong muốn mời cô cùng 'cầm sắt hòa minh' ạ.”

“...Hả?” Tô Diệu Diệu ngơ ngác nhìn Trịnh Nhất Phong.

Nhưng lúc này Trịnh Nhất Phong chẳng khác gì xác ướp khô đứng trời trồng, mắt đờ đẫn, câm như hến, hồn vía chắc đã bay lên mây rồi.

“Bộp!” Lưu Vi bất ngờ đập bàn một cái.

“Lục Viễn Thu! Ra ngoài đừng có bảo tôi dạy em môn Văn nhé! 'Cầm sắt hòa minh' dùng như thế à? Thành ngữ đấy để chỉ vợ chồng hòa thuận đấy ông tướng ạ!”

Tô Diệu Diệu nghe vậy ngạc nhiên nhìn Lưu Vi, vuốt lại mái tóc mái, đứng đó sượng trân.

“Á...” Lục Viễn Thu vỡ lẽ, cái này cậu không biết thật.

Cậu vội sửa lời: “Tóm lại là Trịnh Nhất Phong muốn biểu diễn cùng cô Tô, song tấu nhạc cụ ấy ạ.”

Tô Diệu Diệu gật đầu, vội hỏi: “Bạn học Trịnh chơi nhạc cụ gì?”

Lục Viễn Thu: “Piano ạ.”

Nói xong cậu lay mạnh cái xác khô Trịnh Nhất Phong: “Nói gì đi chứ! Rốt cuộc là tôi song tấu với cô Tô hay ông song tấu?”

Trịnh Nhất Phong lúc này hồn mới nhập xác, ấp úng: “Em... em chỉ hỏi thôi ạ, lúc tập em hay tập cùng một người bạn chơi violin, cho nên... nếu không được, không được thì thôi ạ.”

Nhìn bộ dạng lúng túng ngại ngùng của cậu học trò, Tô Diệu Diệu mím môi cười khẽ, gật đầu ngay: “Đương nhiên là được chứ.”

Nụ cười trên mặt Trịnh Nhất Phong cứng lại trong giây lát, ấp úng mãi không nói nên lời. Lục Viễn Thu liếc nhìn, lại phiên dịch hộ: “Trịnh Nhất Phong bảo là tìm thời gian tập luyện chút ạ.”

Vừa dứt lời, Trịnh Nhất Phong vội xua tay: “Không phải không phải, là phải đến phòng hoạt động duyệt tiết mục trước đã.”

Nghe đến đây, Tô Diệu Diệu quay sang hỏi Lưu Vi: “Tiết mục của giáo viên cũng cần duyệt à chị?”

Lưu Vi gật đầu: “Em thì chắc chắn không cần rồi, em là người được đích thân chủ nhiệm chỉ định biểu diễn mà, sao lại không qua được chứ?”

Nghe vậy, Tô Diệu Diệu nhìn Trịnh Nhất Phong, cười nói: “Nghe thấy chưa bạn học Trịnh, đến lúc đó em cứ lấy danh nghĩa của cô tham gia biểu diễn cùng là được. Từ giờ em là người đệm đàn cho cô, được không?”

Trịnh Nhất Phong gật đầu: “Được ạ.”

Tô Diệu Diệu gật đầu: “Ừm.”

Hai người nhìn nhau. Dường như nhận ra Trịnh Nhất Phong cứ nhìn chằm chằm mình, Tô Diệu Diệu mỉm cười, lặng lẽ dời ánh mắt đi, lại gật đầu cái nữa, “ừm” một tiếng, vén váy ngồi xuống bàn làm việc.

“Tách!” Lục Viễn Thu bất ngờ búng tay cái tách ngay trước mắt Trịnh Nhất Phong, chất vấn: “Đại ca, còn nhìn cái gì nữa? Trên mặt cô giáo có bản nhạc à?”

Trịnh Nhất Phong vội vàng quay đi, chạy biến khỏi văn phòng.

...Bạch Thanh Hạ chịu đựng được tên này kiểu gì nhỉ?

Trịnh Nhất Phong không kìm được thắc mắc trong lòng.

Tất nhiên, cậu ta biết lần này mình nợ Lục Viễn Thu một lời cảm ơn.

Thấy Lục Viễn Thu vẫn đứng lù lù trong văn phòng, Lưu Vi hỏi: “Em còn việc gì không?”

“Cô ơi lần sau cô đừng dạy quá giờ nữa được không ạ?”

“Cút.”

“Vâng ạ.”

Sau khi cậu thiếu niên đầu húi cua đi khỏi, Lưu Vi sang bàn Tô Diệu Diệu, thì thầm to nhỏ chuyện chị em: “Trịnh Nhất Phong hình như thích em lắm đấy nhỉ?”

Nghe vậy, Tô Diệu Diệu cười giải thích: “Trẻ con tuổi này đứa nào chẳng thế hả chị?”

Bình thường cũng có mấy cậu nam sinh hay túm năm tụm ba đến văn phòng tìm cô nói chuyện, hoặc lén nhìn trộm cô qua cửa sổ hành lang, chuyện này Tô Diệu Diệu không phải không biết.

Lưu Vi nói: “Nhưng chị thấy Trịnh Nhất Phong thực ra tâm lý khá trưởng thành đấy, chỉ có điều...”

“Chỉ có điều gì ạ?” Tô Diệu Diệu tò mò hỏi.

Lưu Vi liếc nhìn các giáo viên khác trong phòng, hạ giọng: “Em biết không? Lần nào họp phụ huynh cũng là chú hai nó đi họp, bố nó hình như mất tích nhiều năm rồi, vẫn chưa tìm thấy. Trong nhà do mẹ kế nó nắm quyền, chắc là đối xử với Trịnh Nhất Phong không tốt lắm đâu... Có lần mẹ kế nó đến trường, mắng Trịnh Nhất Phong là đồ rác rưởi ngay trước mặt chị.”

Tô Diệu Diệu ngước mắt lên, cau mày: “Hả? Sao lại thế được chứ?”

“Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà. Lớp 12-28 cũng đâu chỉ mình Trịnh Nhất Phong có hoàn cảnh đặc biệt, mấy đứa khác... thôi không nói nữa, haiz.”

Lưu Vi thở dài.

Tô Diệu Diệu cầm chiếc bút đỏ trên bàn lên, đôi mắt chớp chớp.

Cô không ngờ Trịnh Nhất Phong thường ngày trông lười biếng, bất cần đời, hóa ra lại có một góc khuất ít người biết đến như vậy.

Về đến lớp.

Trịnh Nhất Phong ngồi tại chỗ, nhìn bốn chữ "Độc tấu Piano" trên tờ đơn đăng ký. Như nghĩ đến điều gì, khóe miệng cậu ta khẽ nhếch lên. Thấy Lục Viễn Thu đi ngang qua, cậu ta vội vuốt phẳng khóe miệng, đặt tờ đơn xuống, chuẩn bị ngủ tiếp.

“Cốc cốc!”

Lục Viễn Thu gõ hai cái lên bàn cậu ta.

Trịnh Nhất Phong ngẩng đầu lên.

“Sao thế?”

“Giúp ông việc lớn thế, không định mời tôi bữa cơm à?”

Trịnh Nhất Phong lảng tránh ánh mắt: “Không hiểu ông đang nói gì.”

“Tôi bảo là tìm bạn diễn cho ông đấy, cái này mà nghe không hiểu à?”

“À à à, cái đó hả, được, mời.”

“Từ từ!”

Lục Viễn Thu nói xong, năm giây sau lôi một cô gái từ bàn bên cạnh sang.

Cậu nhe răng cười: “Không ngại mời thêm một người chứ?”

Nhìn Bạch Thanh Hạ đang ngơ ngác đứng cạnh Lục Viễn Thu, Trịnh Nhất Phong cũng cười: “Không ngại.”

“Thế chốt nhé, tối nay lẩu nhỏ tầng 4 căng-tin!”

“Ok.”

Bạch Thanh Hạ đảo mắt nhìn qua nhìn lại hai người, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chiều tối.

Trịnh Nhất Phong ngồi bên bàn ăn, mặt không cảm xúc nhìn bốn người trước mặt.

...Ăn thì ăn, sao còn kéo cả bầu đoàn thê tử đi theo thế này.

Bên cạnh Bạch Thanh Hạ và Lục Viễn Thu còn có một nam một nữ, nam để đầu húi cua, nữ tóc ngắn cũn cỡn, mặt mũi thanh tú.

Nguyễn Nguyệt Như nhìn anh chàng đẹp trai đối diện, lắc đầu: “Em không biết gì đâu nha, anh Sảng bảo có cơm chùa nên em đi theo thôi.”

Tào Sảng cũng lắc đầu: “Em cũng không biết gì đâu nha, anh Thu bảo có cơm chùa nên em rủ thêm một người nữa.”

Trịnh Nhất Phong lặng lẽ nhìn Lục Viễn Thu.

Cậu thiếu niên đầu húi cua vừa ăn phải miếng chả cua nóng bỏng lưỡi, thè lưỡi ra nhăn nhó, ngẩng đầu lên trợn mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn? Tôi buột miệng nói một câu thôi, ai biết hai đứa nó cũng bám theo? Cô ấy mới là người tôi mời đàng hoàng này.”

Nói xong cậu giơ tay Bạch Thanh Hạ từ dưới gầm bàn lên.

Cô gái xinh đẹp thuần khiết vội rụt tay về, lí nhí: “Tớ trả một phần năm tiền được không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!