Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10997

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 233 : Cô Tô cầu cứu Bạch Thanh Hạ

Chương 233 : Cô Tô cầu cứu Bạch Thanh Hạ

Tô Diệu Diệu đẩy cửa văn phòng định đi vệ sinh thì bị cảnh tượng ngoài hành lang làm cho choáng váng. Học sinh đi lại nườm nượp, miệng lầm rầm học bài, nhìn sơ qua cũng phải hơn 20 người.

Một tầng có 3 lớp, 20 người cũng là con số không nhỏ, chưa kể các hành lang khác cũng có người tụ tập. Tô Diệu Diệu còn thấy cả Bạch Thanh Hạ lớp 28 đang đứng ở đằng kia.

Cô mỉm cười nhìn đám học sinh, bất giác nhớ về thời cấp ba của mình. Thực ra cũng mới chỉ bốn năm năm trước thôi, ký ức vẫn còn mới nguyên...

Đi ngang qua lớp 28, người phụ nữ quay đầu nhìn vào trong cửa sổ, bước chân khựng lại một chút.

Cô thu hồi ánh mắt, thở dài, tiếp tục đi về phía nhà vệ sinh.

“Em chào cô.”

Nghe tiếng chào, Tô Diệu Diệu quay sang cười gật đầu với Lục Viễn Thu.

Vừa nãy cô ấy dừng lại là để nhìn Trịnh Nhất Phong à... Lục Viễn Thu dựa vào lan can, thầm nghĩ.

Mấy phút sau, Tô Diệu Diệu từ nhà vệ sinh đi ra, lại đi ngang qua lớp 28. Ánh mắt cô vẫn hướng vào trong lớp, và lại dừng lại lần nữa.

Lông mày người phụ nữ nhíu chặt.

Chỉ còn hai ngày nữa là thi thử lần 1, mà em ấy vẫn như thế đã ngủ li bì hai tuần nay rồi...

Việc Trịnh Nhất Phong chọn ngủ hay chọn tỉnh táo thể hiện hai thái độ hoàn toàn trái ngược nhau. Đến lúc này rồi mà vẫn ngủ, chứng tỏ không muốn thi tốt trong kỳ thi sắp tới, thậm chí... 

Thậm chí sau khi đã nói rõ lý do ngồi vị trí số 1 phòng thi cuối cùng, liệu em ấy có càng thêm buông xuôi mặc kệ đời? Đến cái vị trí số 1 phòng thi cuối cùng cũng chẳng thèm ngồi nữa?

Tô Diệu Diệu hoàn toàn nhận ra dạo này Trịnh Nhất Phong ngủ nhiều hơn hẳn trước kia. Điều này có nghĩa là em ấy có thể sẽ từ bỏ tất cả các kỳ thi sau này chăng?

Thông thường những trường hợp này cần trao đổi với phụ huynh, nhưng nói chuyện với phụ huynh của Trịnh Nhất Phong thì khả năng cao là vô ích, thậm chí còn phản tác dụng... Tô Diệu Diệu nhớ đến vết hằn năm ngón tay trên mặt cậu học trò và những gì Lưu Vi kể về hoàn cảnh gia đình cậu.

Trong giây lát, cô giáo trẻ đứng ngoài hành lang cảm thấy lo lắng vô cùng.

Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng học bài bên cạnh. Tô Diệu Diệu quay sang nhìn, chợt nảy ra một ý tưởng.

“Lục Viễn Thu.”

Lục Viễn Thu ngước mắt khỏi cuốn sách, cười hỏi: “Sao thế cô?”

Tô Diệu Diệu mở lời: “Em có thể giúp cô nói với Trịnh Nhất Phong...”

“Không không không không!”

Cô không ngờ mình vừa nhắc đến ba chữ Trịnh Nhất Phong, Lục Viễn Thu đã trợn tròn mắt, xua tay lia lịa từ chối.

“Không giúp, không giúp đâu, xin lỗi cô, chuyện gì em cũng giúp cô được, duy nhất chuyện này thì không, cô tìm người khác đi ạ...” Lục Viễn Thu cầm sách, liếc nhìn cô đầy sợ hãi rồi vội vàng lảng sang chỗ khác.

Lạy cô, đừng lôi em vào cái mớ bòng bong nhân quả này nữa, em đã sợ mình ảnh hưởng đến cuộc sống hạnh phúc sau này của Trịnh Nhất Phong lắm rồi, thế mà cô còn chủ động nhờ em can thiệp?

Xin lỗi, cho em xin kiếu.

Lục mỗ từ nay chỉ can thiệp vào chuyện liên quan đến Bạch Thanh Hạ thôi, vì chỉ có tuyến truyện của cô ấy là hoàn toàn mới và chưa biết kết cục.

Nếu là kết thúc buồn thì em còn có thể giúp, chứ Trịnh Nhất Phong là kết thúc viên mãn cơ mà, em giúp cái con khỉ khô ấy!

Nhìn Lục Viễn Thu cuống cuồng chạy trốn như tránh tà, Tô Diệu Diệu ngẩn người tại chỗ.

“Cô còn chưa nói giúp cái gì mà, sao kích động thế...”

Hai đứa này không phải có gì thật đấy chứ? Tô Diệu Diệu không khỏi nghi ngờ trong lòng.

Lục Viễn Thu không giúp, thì tìm người khác... Người này không nhất thiết phải thân với Trịnh Nhất Phong, nhưng lời nói phải có độ tin cậy và sức thuyết phục nhất định với cậu ta.

Tìm ai bây giờ? Tô Diệu Diệu đi về phía văn phòng, quay đầu lại, nhìn thấy cô gái nhỏ đội mũ len hồng đang ngồi xổm ở góc đằng kia.

Bạch Thanh Hạ vừa học xong mấy từ mới, bỗng cảm thấy có bóng người che khuất trước mặt.

Cô ngẩng khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp lên, thấy là cô Tô liền vội vàng đứng dậy.

Từ sau buổi dạ tiệc Tết Dương lịch, Bạch Thanh Hạ luôn có thiện cảm với cô Tô, nên khi gặp, cô luôn chủ động mỉm cười chào hỏi.

“Em chào cô.”

“Ừ, chào Thanh Hạ. Cô có thể nhờ em một việc được không?”

Bạch Thanh Hạ hạ cuốn sổ từ vựng xuống trước người, hỏi: “Việc gì ạ?”

Tô Diệu Diệu thở dài: “Em có thể giúp cô khuyên Trịnh Nhất Phong phấn chấn lên, đừng ngủ nữa, hãy nghiêm túc với các kỳ thi sau này được không?”

Cô cảm thấy tình trạng ngủ li bì của Trịnh Nhất Phong hiện tại là do một tay cô gây ra. Dù cách làm của cô không sai, nhưng gián tiếp gây ra hậu quả này, và cô không muốn nhìn thấy điều đó.

Nhất là khi sắp rời khỏi trường số 7, cô không muốn trước khi đi còn làm lỡ dở tương lai của một học sinh.

Dù sao thì, Trịnh Nhất Phong cũng là một...

Tô Diệu Diệu khựng lại trong lòng, nhất thời không biết dùng từ gì để hình dung cậu học trò này.

Học sinh tốt? Không đúng lắm.

Đứa trẻ ngoan? Nhưng cô cũng chẳng hơn cậu ta mấy tuổi, nói thế nghe già quá.

Em trai ngoan? Tô Diệu Diệu biết rõ, cô không hề coi cậu ta là em trai.

Người tốt? Càng không hợp.

Suy đi tính lại, cô bỗng muốn dùng từ "chàng trai bảo tàng" (người thú vị, nhiều điều bất ngờ ẩn giấu) để hình dung cậu ta. Chính Tô Diệu Diệu cũng ngạc nhiên khi Trịnh Nhất Phong lại có vị trí cao như vậy trong lòng mình.

Bạch Thanh Hạ khó hiểu: “Nhưng mà, tại sao lại nhờ em khuyên ạ?”

Tô Diệu Diệu lộ vẻ khó xử: “Cô khuyên rồi nhưng em ấy không nghe, vì một số chuyện nên có thể em ấy vẫn đang giận cô.”

Suy nghĩ một chút, Tô Diệu Diệu thấy Bạch Thanh Hạ là cô gái đơn thuần, chân thật, có thể tâm sự được, bèn kể cho cô bé nghe chuyện mình sắp rời trường số 7.

Kể xong, Tô Diệu Diệu nói tiếp: “Qua buổi dạ tiệc Tết Dương lịch, thực ra cô đã coi Trịnh Nhất Phong như một người bạn nhỏ tuổi rồi. Cô không muốn thấy em ấy như vậy, nhưng cô không biết mình còn có thể làm gì để em ấy phấn chấn trở lại. Vì vậy, em có thể giúp cô khuyên em ấy không?”

“Có lẽ hai em không thân thiết lắm, nhưng chính vì thế lời nói của em có thể sẽ chân thực và có sức nặng hơn đối với em ấy.”

Bạch Thanh Hạ gật đầu: “Được ạ.”

Về đến lớp, Bạch Thanh Hạ gõ nhẹ lên bàn Trịnh Nhất Phong: “Trịnh Nhất Phong.”

Trịnh Nhất Phong vốn định không quan tâm, nhưng nghe giọng nói này thì hơi ngạc nhiên, cậu mở mắt ra.

Bạch Thanh Hạ nhìn cậu, nói: “Cậu đi theo tớ một chút.”

Lục Viễn Thu nhìn thấy cảnh này thì hơi ngạc nhiên, cậu đoán chắc là Tô Diệu Diệu đã đi nhờ Bạch Thanh Hạ giúp đỡ.

Nhưng Bạch Thanh Hạ thì giúp được gì?

Hai người đi đến góc cuối lớp, ngay sau lưng Lục Viễn Thu. Lục Viễn Thu mở bình giữ nhiệt uống nước, giả vờ như không quan tâm nhưng tai dỏng lên nghe ngóng cuộc trò chuyện phía sau.

Bạch Thanh Hạ: “Cô Tô bảo là, chỉ cần cậu phấn chấn trở lại, cô ấy sẵn sàng làm bất cứ điều gì.”

“Phụt!”

Lục Viễn Thu phun hết nước trong miệng ra ngoài, rồi quay phắt lại nhìn với vẻ kinh hoàng.

Bạch Thanh Hạ mỉm cười, vẻ mặt đầy chân thành.

Còn mắt Trịnh Nhất Phong thì trợn trừng to như cái chuông đồng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!