Chương 234 : Thích một người luôn phải cẩn thận dè dặt
Trịnh Nhất Phong lặng lẽ nhìn Lục Viễn Thu, cứ tưởng đây là ý tưởng của cậu ta, nhưng nhìn biểu cảm kinh ngạc đến mức phun cả nước của Lục Viễn Thu...
Hóa ra không liên quan đến Lục Viễn Thu? Cậu ta không biết chuyện này?
Lục Viễn Thu vội vàng lau miệng, quay người đi. Dù trong lòng đang có cả rổ gạch đá muốn ném ra nhưng cậu quyết định án binh bất động, nghe ngóng thêm đã.
“Ờ...” Trịnh Nhất Phong quay lại nhìn Bạch Thanh Hạ. Lúc này cậu hoàn toàn tỉnh táo, tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Nếu câu này do Lục Viễn Thu truyền đạt, cậu sẽ không tin dù chỉ một phần triệu. Nhưng người nói là Bạch Thanh Hạ, độ tin cậy phải lên đến 99%.
1% còn lại, có lẽ do tính cách Bạch Thanh Hạ đơn thuần, ít giao tiếp nên có thể hiểu sai ý một chút.
Tô Diệu Diệu chắc chắn không nói thẳng thừng như vậy... Trịnh Nhất Phong biết rõ điều đó, cô không phải kiểu người bạo dạn như thế.
Nhưng Bạch Thanh Hạ cũng đâu phải kẻ ngốc, khả năng đọc hiểu không thể lệch lạc đến mức đó được. Cô ấy đã chuyển lời như vậy, chứng tỏ ý của cô Tô chắc chắn có hàm ý này, nếu không Bạch Thanh Hạ sẽ chẳng tự nhiên bịa ra làm gì, cô ấy không giống người biết nói dối.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Trịnh Nhất Phong khẽ nhếch lên, cậu gật đầu nhẹ.
Cậu không định hỏi vặn Bạch Thanh Hạ xem câu này có thật không, tránh trường hợp cô ấy lại nói ra những lời khiến cậu hụt hẫng.
“Cô ấy... muốn tôi phấn chấn thế nào?” Trịnh Nhất Phong xác nhận thêm lần nữa.
Bạch Thanh Hạ: “Cô ấy hy vọng cậu nghiêm túc với mỗi kỳ thi sau này.”
Cô gái nhỏ nghiêng đầu, như đang cố nhớ lại, rồi nói tiếp: “Cô ấy bảo cậu đừng giận cô ấy nữa, còn nói qua buổi dạ tiệc Tết Dương lịch vừa rồi, trong lòng cô ấy cậu đã trở thành một người rất quan trọng. Cô ấy không muốn thấy cậu như vậy, cô ấy muốn cậu phấn chấn lên.”
Lục Viễn Thu lặng lẽ quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cái khóe miệng đang nhếch lên không kìm nén được của Trịnh Nhất Phong với vẻ mặt kinh hoàng. Cậu lại quay sang nhìn Bạch Thanh Hạ, thấy nụ cười trên mặt cô chân thành đến mức không tìm ra chút giả dối nào.
Cái thế giới này điên rồi sao? Hay mình đang nằm mơ? Cô Tô đã bắt đầu tấn công trực diện thế này rồi à? Mới học kỳ 1 lớp 12 thôi mà! Lục Viễn Thu bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
“Tôi biết rồi.” Trịnh Nhất Phong gật đầu trịnh trọng.
Cậu mỉm cười với Bạch Thanh Hạ, rồi quay về chỗ ngồi.
Lục Viễn Thu nhìn theo, thấy cái lưng của Trịnh Nhất Phong giờ thẳng tắp còn hơn cả cột điện.
Cô Tô sau này đi làm đại sứ thương hiệu cho Red Bull được đấy.
Lục Viễn Thu hắng giọng, ôm bình giữ nhiệt, quay sang nhìn Bạch Thanh Hạ: “Ờ... cái đó...”
Tuy Lục Viễn Thu tin Bạch Thanh Hạ không thích nói dối, nhưng cậu hiểu cô hơn ai hết.
Cậu biết cô đơn thuần, nhưng đơn thuần không có nghĩa là ngốc nghếch. Bạch Thanh Hạ IQ cao, EQ cũng không thấp, cô hiểu cách đối nhân xử thế, chỉ là mắc chứng sợ xã hội quá nặng thôi, điểm này khác hẳn bà chị ba Lục Đậu Tình.
Cô gái nhỏ đặt cuốn sổ từ vựng lên bàn, thấy Lục Viễn Thu tò mò nhìn mình, bèn tì cằm trắng ngần lên cuốn sổ, lí nhí: “Tớ biết cậu định hỏi gì...”
Lục Viễn Thu gật đầu ngơ ngác: “Thế vừa nãy cậu nói thật à?”
Bạch Thanh Hạ lắc đầu.
Thảo nào... thế mới đúng chứ, cô Tô đời nào lại tấn công trực diện vào lúc này. Lục Viễn Thu thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cậu vẫn thắc mắc, mục đích của Bạch Thanh Hạ khi nói dối là gì?
“Thế cậu...”
“Đó là cách nhanh nhất và hiệu quả nhất để giải quyết vấn đề rồi. Trịnh Nhất Phong chắc chắn không dám đi xác nhận lại với cô Tô đâu, cậu ấy sẽ chỉ lặng lẽ hành động, dùng kết quả để trả lời cô ấy thôi.”
“Với lại tớ thấy cô Tô lo lắng cho cậu ấy lắm, tớ muốn giúp cô ấy.”
Nghe Bạch Thanh Hạ giải thích, Lục Viễn Thu không kìm được vỗ tay tán thưởng: “Không hổ danh là học bá, tư duy giải đề áp dụng vào đời sống chuẩn không cần chỉnh.”
Lục Viễn Thu cười hỏi tiếp: “Nhưng sao cậu chắc chắn Trịnh Nhất Phong sẽ không đi hỏi lại cô Tô?”
Tuy Lục Viễn Thu cũng nghĩ vậy, nhưng cậu không tin cô nhóc ít trải nghiệm này lại nghĩ ra được điều đó.
Đương nhiên là vì, thích một người lúc nào cũng phải cẩn thận dè dặt... Đôi khi còn tự an ủi, tự lừa dối bản thân, chỉ muốn nghe những lời khiến mình vui lòng thôi. Bạch Thanh Hạ nắm chặt cây bút bi, ngước mắt liếc Lục Viễn Thu một cái, vẫn lí nhí: “Không nói cho cậu biết.”
“Ái chà còn giấu tớ cơ à? Không sao, tớ chỉ cần biết Hạ Hạ nhà mình trưởng thành hơn trước là được rồi.” Lục Viễn Thu cười véo má cô.
Bạch Thanh Hạ hơi ngẩng khuôn mặt trắng mịn lên cho cậu véo, cũng cười theo một lúc rồi lắc đầu né tránh tay cậu: “Đừng nói chuyện nữa, học tiếp đi.”
“Tuân lệnh!”
Mấy ngày nay Lục Viễn Thu không định nghe giảng nữa, cậu muốn duy trì nhịp điệu ôn tập của riêng mình. Bạch Thanh Hạ không phản đối, có vẻ cô cũng đồng tình với cách làm này của cậu.
Hôm sau, ngày 17 tháng 1, giờ ra chơi.
Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ, một người cầm sổ từ vựng, một người cầm sách Văn, lại rủ nhau ra hành lang học bài.
Nhưng vừa ra đến cửa, điều khiến cả hai ngạc nhiên là sau lưng họ còn có một nhân vật không tưởng bám theo.
Trịnh Nhất Phong cầm sách Văn cũng đi ra ngoài.
Thấy Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ nhìn mình chằm chằm, Trịnh Nhất Phong gượng gạo giải thích: “Bài tập dễ không có nghĩa là không cần học thuộc lòng, văn vẫn khó nhớ lắm.”
“Ông nghĩ tôi quan tâm chuyện đó à?” Lục Viễn Thu phản bác.
Trịnh Nhất Phong không trả lời, đi sang một bên tựa vào lan can lẩm nhẩm đọc sách. Một phút sau, Trần Phi kinh ngạc bước ra, tay cầm sách Văn liếc nhìn Trịnh Nhất Phong một cái rồi đứng ngay cạnh cậu ta.
“Cậu bị cái gì kích thích thế?” Trần Phi hỏi.
Trịnh Nhất Phong không thèm để ý, khựng lại một chút rồi tiếp tục đọc bài.
“Tớ ra đằng kia nhé.” Bạch Thanh Hạ nói với Lục Viễn Thu.
Lục Viễn Thu gật đầu. Một lát sau, cậu lại thấy Bạch Thanh Hạ ôm sổ từ vựng quay lại, vẻ mặt đầy mong đợi, đứng trước mặt cậu.
“Sao thế?”
Bạch Thanh Hạ không trả lời, mím môi cười, ánh mắt liếc ra phía sau mình.
Lục Viễn Thu nhìn theo, thấy Tô Diệu Diệu cầm phích nước từ văn phòng đi ra, chắc là đi lấy nước nóng ở nhà vệ sinh.
Cảnh tượng này khiến Lục Viễn Thu cũng không kìm được nở nụ cười dì ghẻ.
Cậu giả vờ cúi đầu đọc sách.
Tô Diệu Diệu đi về phía này, bước chân ngày càng chậm lại. Cô ngạc nhiên nhìn Trịnh Nhất Phong đang đứng tựa lan can học bài. Trịnh Nhất Phong cũng nhìn thấy cô, nhưng cậu chàng ngại ngùng không dám nhìn thẳng, quay lưng đi luôn.
Sau thoáng ngạc nhiên, trên gương mặt Tô Diệu Diệu nở nụ cười ngọt ngào rạng rỡ. Cô vui lắm, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, chiếc phích nước trên tay khẽ đung đưa theo nhịp bước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
