Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 03 - Chương 232 : Hai tuần sau, gần đến ngày thi thử

Chương 232 : Hai tuần sau, gần đến ngày thi thử

Lượng bình luận tăng không ngừng, nhưng số người hỏi danh tính cô gái vẫn chỉ là thiểu số. Dù sao Bạch Thanh Hạ cũng chỉ lộ mỗi góc nghiêng, sự tồn tại của cô đã được làm mờ đi, điểm nhấn dồn hết vào bộ đồng phục và mái tóc đuôi ngựa.

Đa số mọi người ở phần bình luận đều đang cảm thán về những nuối tiếc thời đi học của mình.

Lục Viễn Thu đọc hết một lượt, trong đầu hiện lên bốn chữ: Một màu.

Nhưng chính cái một màu ấy mới tạo nên sự cộng hưởng mạnh mẽ, khiến họ nhìn thấy bóng dáng mình trong đó, để rồi trong khoảnh khắc xúc động thốt lên một câu đồng cảm:

Ơ?! Tôi cũng thế! Tôi cũng từng trải qua! Sao giống hệt nhau thế này!

“Thanh xuân của cậu, thanh xuân của tớ, dường như đều giống nhau~” Lục Viễn Thu ngân nga câu hát, mỉm cười tắt máy tính.

Cậu lấy điện thoại gọi cho Bạch Thanh Hạ.

“Alo alo alo? Thiên nga nhỏ có đó không? Thiên nga nhỏ có đó không?”

“Có...”

“Đừng cúp máy nhé, tớ có bài muốn hỏi cậu.”

Lục Viễn Thu bật loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên, rồi lôi tập đề Toán trong cặp ra.

Tờ đề thi của cậu chi chít chữ viết giải bài và ghi chú, đỏ đen lẫn lộn.

Tuy thi thử lần 1 chưa phải là kỳ thi quyết định, nhưng Lục Viễn Thu muốn nhìn thấy sự tiến bộ của mình, và cũng muốn người khác nhìn thấy điều đó.

“Cậu lấy quyển bài tập Toán ra đi, đúng rồi, quyển màu xanh lá ấy, trang 26, câu trắc nghiệm số 6. Tớ tính mãi mà đáp án ra không giống đáp án nào trong đề cả.”

Trong điện thoại vang lên giọng nói dịu dàng của cô gái nhỏ: “Cậu tính thế nào, nói tớ nghe xem?”

“Suỵt~ Ngủ đi nào, ngủ đi nào!”

“Ta đánh thức biển cả! Đánh thức sa mạc!”

Lục Viễn Thu đột nhiên nghe thấy tiếng Bạch Thanh Hạ nói chuyện với bố trong điện thoại. Cậu đang định trình bày cách giải, đành ngậm miệng lại.

Bạch Thanh Hạ: “Cậu đợi chút nhé.”

Lục Viễn Thu: “Ừ.”

Một lúc sau, qua điện thoại vọng lại tiếng hát khe khẽ, rất nhỏ, dường như ở khoảng cách khá xa.

Lục Viễn Thu cuối cùng cũng hiểu, thảo nào Bạch Thanh Hạ không muốn cho cậu xem cảnh cô dỗ bố ngủ, hóa ra là cô hát ru, mà cô hát thì... dở tệ.

Cô nhóc này cũng giữ hình tượng gớm... Lục Viễn Thu không nhịn được cười.

Vài phút sau, dỗ xong Bạch Tụng Triết, giọng Bạch Thanh Hạ lại vang lên trong điện thoại: “Được rồi, cậu nói đi.”

Lục Viễn Thu không trêu chọc chuyện cô hát nữa, cậu ghé sát điện thoại, cố tình hạ giọng thật trầm để trình bày cách giải của mình.

Cô gái nhỏ liên tục đáp lại bằng những tiếng “ừm” nhẹ nhàng.

...

Hai tuần sau.

Ngày 16 tháng 1, còn hai ngày nữa là đến kỳ thi thử lần 1.

Học sinh khối 10, 11 cơ bản đã được nghỉ, giờ ra chơi cũng hủy bỏ tập thể dục và chạy buổi sáng, trường giờ chỉ còn lại đám học sinh khối 12 đang khổ sở chờ ngày lên thớt.

Hủy bỏ tập thể dục và chạy buổi sáng thì còn hiểu được, nhưng hủy luôn cả nhạc giờ ra chơi thì đúng là ức chế.

Mỗi lần chuông reo hết giờ, loa phát thanh im thin thít, bên tai chỉ toàn tiếng ngáy trong lớp và tiếng đọc bài râm ran ngoài hành lang.

Dạo này giờ ra chơi, hành lang tòa nhà khối 12 lúc nào cũng thấy một đám cô hồn dã quỷ cầm sách vở vật vờ đi lại.

Họ như những cái xác không hồn, mắt lờ đờ, miệng lẩm bẩm như niệm chú những câu từ không rõ nghĩa. Đang đọc say sưa bỗng khựng lại, rồi nghiến răng nghiến lợi như phát điên, gào thét tại chỗ, cuối cùng đành cúi xuống nhìn sách, ngẩng đầu lên trời than thở rồi đọc lại từ đầu.

Học thuộc lòng, luôn là cơn ác mộng của dân khối Tự nhiên.

Mỗi giờ ra chơi, Lưu Vi thỉnh thoảng lại từ văn phòng bước ra, cầm điện thoại chụp ảnh đám học sinh đang học bài ngoài hành lang, trên mặt nở nụ cười hài lòng.

Thậm chí còn có vài đứa tạo dáng chữ V với ống kính của cô.

Lục Viễn Thu vốn khinh thường cái kiểu học hành ngoài hành lang này. Trong lớp rõ ràng yên tĩnh thế, có phải không học được đâu, kể cả học thuộc lòng thì ngồi tại chỗ nhẩm thầm là được mà?

Mấy hôm trước ăn cơm ở căng-tin, Cao Cường cũng bày tỏ quan điểm y hệt cậu. Lúc đó Lục Viễn Thu còn vỗ vai Cao Cường khen ngợi là người anh em cùng chí hướng, trong khi Tào Sảng một tín đồ của việc học ngoài hành lang chỉ biết cắm cúi ăn cơm, không dám ho he tiếng nào.

Thế mà lúc này, Lục Viễn Thu đang ngồi tại chỗ, bỗng thấy Cao Cường cầm cuốn sổ từ vựng tiếng Anh đi về phía cửa lớp có dán tờ giấy “Nhớ đóng cửa”.

Cậu ta mở cửa, lùi ra ngoài, rồi nhẹ nhàng khép cửa lại, trong lúc đó không quên ngẩng lên liếc trộm về phía Lục Viễn Thu với vẻ mặt chột dạ.

“Vãi chưởng, đã bảo thà chết không ra hành lang học cơ mà?!” Lục Viễn Thu quay sang Bạch Thanh Hạ, cau mày: “Trong chúng ta có một kẻ phản bội.”

Nói xong, cậu sững người, thấy Bạch Thanh Hạ cũng cầm cuốn sổ từ vựng tiếng Anh chuẩn bị đứng dậy. Cậu thốt lên đầy vẻ khó tin: “Chẳng lẽ đến cậu cũng... cũng định phản bội tớ sao?”

Bạch Thanh Hạ chẳng hiểu Lục Viễn Thu đang nói mấy câu chuunibyou gì.

Lục Viễn Thu chỉ vào cuốn sổ tay trên tay cô.

Cô gái nhỏ hiểu ý, giải thích nhỏ nhẹ: “Nhẩm thầm không nhớ được, tớ thích đọc ra tiếng, thế mới nhớ lâu...”

Nói xong cô nhìn quanh đám học sinh đang gục xuống bàn ngủ la liệt, có vẻ không muốn làm ồn ảnh hưởng đến mọi người.

“Thế tớ cũng đi.” Lục Viễn Thu lôi quyển Ngữ văn tập 1 ra.

Hai người kẻ trước người sau đi ra cửa lớp. Đi ngang qua chỗ Trịnh Nhất Phong, nghe thấy tiếng ngáy rền vang như sấm, rồi cậu chàng trở mình đổi hướng, mặt đối mặt với Trần Phi cũng đang ngủ.

Dường như cảm nhận được tình hình đối phương, Trịnh Nhất Phong mở mắt, nhìn thấy vết hằn trên mặt Trần Phi, mặt không cảm xúc quay đầu sang hướng khác ngủ tiếp.

Ra đến hành lang, Lục Viễn Thu co ro trong gió lạnh. Từng tốp học sinh đi lướt qua cậu, miệng lầm bầm tiếng học bài như ong vỡ tổ.

Lục Viễn Thu vẫn không hiểu nổi tại sao trời lạnh thế này mà bọn họ cứ thích ra hành lang học.

Bạch Thanh Hạ lúc ra ngoài có mang theo mũ len, vừa ra khỏi cửa đã đội lên đầu.

“Tớ ra đằng kia học nhé.” Cô chỉ về một hướng.

Lục Viễn Thu thắc mắc: “Sao lại tách tớ ra thế?”

Bạch Thanh Hạ đội chiếc mũ len tròn vo, khuôn mặt nhỏ nhắn bên dưới phụng phịu đáng yêu: “Mọi người đều tách ra học mà...”

Lục Viễn Thu nhìn quanh, đúng là chẳng thấy ai tụ tập học nhóm cả. Cậu xua tay: “Thôi được rồi, cậu đi đi.”

Cô gái nhỏ cầm cuốn sổ tay đi về phía một góc khuất. Nhìn từ phía sau, cô trong chiếc áo bông dày sụ trông như một chú chim cánh cụt màu hồng béo ú.

Lục Viễn Thu tựa vào lan can, đọc mãi chẳng vào được chữ nào. Cậu nhìn mọi người đi lại vật vờ trước mặt, rồi nhìn về phía góc Bạch Thanh Hạ đang đứng, thấy cô cũng đi đi lại lại. Cậu thầm nghĩ, chẳng lẽ bí quyết học thuộc lòng là phải đi lại thế này?

Sau khi trải nghiệm phương pháp ghi nhớ thẩm thấu, Lục Viễn Thu tin rằng mình có chút năng khiếu trong việc học thuộc lòng, những tuyệt kỹ người khác khó nắm bắt thì cậu lại dễ dàng tiếp thu.

Thế là cậu cũng cầm sách bắt đầu đi đi lại lại.

Cậu thiếu niên từng khinh thường việc học ngoài hành lang, cuối cùng cũng thành công gia nhập đội quân "xác sống”.

À không, từ này gọi là "đồng hóa".

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!