Chương 238 : Người thuyết trình cuối cùng
Đây là phòng thi số 19, quy tụ những học sinh có học lực trung bình khá của cả khối 12. Để dồn thí sinh ở phòng thi này vào tình cảnh bi đát thế này, kỳ thi thử lần 1 quả là vô địch.
Lục Viễn Thu thì thầm: “Bạn ơi, cho mình mượn cục tẩy.”
Thí sinh bên cạnh nghe thấy quay sang nhìn Lục Viễn Thu, rồi cúi xuống nhìn những chữ cái tiếng Anh trên cục tẩy, chỉ trỏ vào đó rồi lắc đầu nguầy nguậy.
Sợ bị nói là nhắc bài à? Lục Viễn Thu hiểu ý cậu ta.
Đồ nhát gan.
Cậu cúi xuống nhìn cây bút chì 2B của mình, cười hề hề, tháo cục tẩy hình trụ bé bằng hạt đậu trên đầu bút ra, dùng dao rọc giấy gọt thành hình lục giác, rồi dùng bút nước viết các chữ cái lên.
Lục Viễn Thu cũng bắt đầu bói toán.
“Kẻ khờ không thuộc về thời đại này...” (Câu thần chú triệu hồi trong Quỷ Bí Chi Chủ)
Cậu lẩm bẩm niệm chú, rồi tung cục tẩy lên. Nhưng hỡi ôi, cục tẩy bé tí vừa chạm mặt bàn đã nảy tưng tưng rồi bay vèo ra ngoài cửa lớp theo một đường cong tuyệt mỹ.
Lục Viễn Thu nóng lòng muốn xem kết quả, đứng phắt dậy hiên ngang đi ra khỏi cửa lớp.
“Ơ ơ ơ?! Đang thi cử đấy! Em làm cái gì thế?! Lục Viễn Thu! Quay lại ngay!”
Anh Húc đang nhắn tin với đối tượng xem mắt, thấy cảnh này thì hoảng hốt đứng dậy đuổi theo.
...
Chiều tối, kỳ thi thử kết thúc.
Lục Viễn Thu lấy cặp sách từ trên bục giảng xuống. Bài làm hết rồi, nhưng chẳng chắc chắn tí nào. Lý do không chắc chắn vẫn là do đề khó quá, vượt quá khả năng của cậu.
Ngoài hành lang, một cô gái mặc áo bông trắng, đội mũ len hồng đã đứng đợi cậu giữa dòng người.
Dường như nhận ra vẻ mặt buồn bực của Lục Viễn Thu, Bạch Thanh Hạ bước tới an ủi: “Đề lần này khó lắm, khó người khó ta, không sao đâu.”
Lục Viễn Thu định đáp lời thì thấy Lưu Vi ôm túi bài thi đi ngang qua, vừa đi vừa cười nói với một giáo viên giám thị khác.
Lưu Vi: “Đề thi thử lần 1 này khó hơn mọi năm, trưa nay tôi làm thử đề Văn, thấy góc độ ra đề lắt léo lắm.”
Giáo viên bên cạnh đáp: “Đúng đấy, tôi cũng làm thử, sai trắc nghiệm kha khá.”
Nghe đoạn đối thoại này, Lục Viễn Thu quay sang nhìn Bạch Thanh Hạ, thấy cô gái nhỏ không nhịn được cười, vẻ mặt như muốn nói: Thấy chưa, cô giáo còn bảo khó mà.
Về đến nhà, Lục Viễn Thu vừa bước vào cửa, Tô Tiểu Nhã đã chạy ra đón lấy cặp sách, hỏi han thi cử thế nào.
Cậu thiếu niên trầm ngâm một lát, không biết nói sao, đành đáp: “Đợi có thứ hạng rồi tính ạ.”
Tô Tiểu Nhã thấy con trai không hào hứng lắm, chỉ gật đầu nhẹ, không hỏi thêm nữa.
Chiều hôm sau, giờ thi tiếng Anh sắp kết thúc.
Lần này Lục Viễn Thu làm xong sớm, đặt bút xuống vươn vai sảng khoái. Quả nhiên tiếng Anh vẫn là thế mạnh của cậu, đề có khó hơn thật nhưng tạm thời vẫn chưa làm khó được cậu.
Nhìn xung quanh các bạn vò đầu bứt tai, Lục Viễn Thu thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn. Xem ra môn tiếng Anh lần này sẽ kéo thứ hạng của cậu lên kha khá, còn đắc lực hơn lần trước.
Trên bục giảng.
[Lưu Húc]: Lâm Lâm à, anh xin lỗi, hôm qua anh không nên nói những lời đó với em. Em nói đúng... chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, chúng ta cứ từ từ tìm hiểu.
[Lưu Húc]: Nhưng mong em sớm trả lời anh nhé.
Anh Húc nhìn tin nhắn gửi đi cả ngày trời mà đối phương chưa trả lời, lòng buồn rười rượi.
Tiếng còi dưới lầu vang lên, anh vội đứng dậy hô: “Hết giờ, thu bài, số báo danh nhỏ ở dưới, lớn ở trên.”
Lục Viễn Thu quay lại nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác.
Anh Húc sững người, vỗ trán cái bốp: “Nhầm nhầm, nhỏ ở trên, lớn ở dưới.”
Bị đối tượng xem mắt làm cho lú lẫn rồi.
...
Sáng hôm sau, tiết Ngữ văn.
Lưu Vi nhìn Trần Phi đang cầm bài thuyết trình chuẩn bị lên bục giảng, xua tay: “Sắp nghỉ rồi, hay để đầu học kỳ sau em thuyết trình nhé.”
Trần Phi cầm bài thuyết trình, miễn cưỡng nói: “Cô cho em nói luôn đi ạ, nói sớm xong sớm, em không muốn đầu năm học mới việc đầu tiên là phải lên thuyết trình đâu.”
Thấy cô bé kiên quyết, Lưu Vi đành gật đầu: “Được rồi, em nói đi.”
Bài thuyết trình lần này của Trần Phi là giới thiệu về G-Dragon (Kwon Ji-yong). Mặc dù lần trước Lưu Vi đã cấm giới thiệu nhân vật, nhưng sắp nghỉ rồi nên quy định cũng nới lỏng hơn nhiều.
Năm phút sau, Trần Phi kết thúc bài thuyết trình, cả lớp vỗ tay.
Lưu Vi nói: “Chọn người tiếp theo đi.”
Trần Phi quan sát một lượt rồi chỉ vào Hồ Thải Vi: “Hồ Thải Vi.”
Lưu Vi định nói gì đó thì Hồ Thải Vi bất mãn lên tiếng: “Tớ thuyết trình rồi mà!”
Lưu Vi thắc mắc: “Đến vòng hai rồi à? Còn ai chưa thuyết trình vòng một không?”
Cả lớp im phăng phắc. Lục Viễn Thu thấy bàn tay Bạch Thanh Hạ đặt trên bàn lặng lẽ nắm chặt lại.
Lưu Vi ra lệnh: “Cả lớp đứng dậy.”
Cả lớp đồng loạt đứng lên. Lưu Vi nói tiếp: “Ai thuyết trình rồi thì ngồi xuống.”
Lục Viễn Thu do dự một chút rồi ngồi xuống. Cậu biết Bạch Thanh Hạ chưa chuẩn bị tâm lý, định đứng thay cô một lần, nhưng nhớ lại bài thuyết trình lần trước của mình chắc đã để lại ấn tượng sâu sắc với Lưu Vi, khó mà qua mặt được, nên đành ngồi xuống.
Lúc này chỉ còn một người đứng. Lục Viễn Thu nhìn quanh, phát hiện đúng là chỉ còn mỗi Bạch Thanh Hạ.
Tất nhiên, với điều kiện là những người khác không nói dối.
Nhìn Bạch Thanh Hạ cúi đầu đứng đó, Lưu Vi do dự một chút rồi quyết định: “Vậy người tiếp theo là Bạch Thanh Hạ nhé. Tiết Văn đầu tiên của học kỳ sau nhớ lên thuyết trình. Sau Bạch Thanh Hạ sẽ bắt đầu vòng hai.”
Bạch Thanh Hạ khẽ gật đầu, ngồi xuống.
Lục Viễn Thu nhìn khuôn mặt trắng ngần của cô ửng hồng, không nhịn được cười.
Con gái da mặt mỏng thế này mà phải lên thuyết trình thì tội nghiệp lắm~
Da cô vốn trắng nên mỗi khi căng thẳng, lúng túng hay xấu hổ, vết ửng hồng hiện lên rất rõ, như đánh má hồng vậy.
Lưu Vi quay lại bục giảng, lấy đề thi Văn ra: “Bây giờ chữa bài thi thử lần 1, các em có đề hết rồi chứ?”
Dưới lớp vang lên tiếng đáp trả uể oải rời rạc. Nghe cái giọng điệu chán đời này, Lưu Vi buồn cười. Giáo viên làm còn thấy khó huống chi là học sinh.
Thi thử lần 1 phải thế này mới được, dội cho đám học sinh hiếu thắng này một gáo nước lạnh để học kỳ sau chỉnh đốn thái độ, biết mùi khủng hoảng là gì.
Những người tuyên bố điểm thi thử lần 1 tương đương điểm thi đại học, mục đích chắc cũng là như vậy.
Sửa xong môn Văn, Lục Viễn Thu tuy rầu rĩ vì sai nhiều, nhưng khi liếc sang bài thi của Bạch Thanh Hạ, thấy trên đó cũng chi chít dấu gạch chéo đỏ do cô tự sửa, tâm trạng cậu bỗng chốc tươi sáng hơn hẳn.
Thủ khoa khối ngồi ngay cạnh mình mà bài thi còn đổ máu thế kia, thì mình có gì phải lo lắng chứ?
Tiết hai, Toán học.
Thầy Nhậm Thanh Thiên đứng ở cửa lớp nhả một hơi khói trắng, rồi đưa tay phẩy phẩy cho tan bớt mùi thuốc, học sinh ngồi gần cửa ho sặc sụa.
Thầy Nhậm cười, tay chỉ cầm độc một tờ đề thi bước lên bục giảng.
Lời nói của thầy càng ngắn gọn súc tích hơn: “Nào, so đáp án.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
