Chương 237 : Thôi Giao gửi gắm tư tưởng tình cảm gì?
“Rầm!”
Trường Trung học số 7 Lô Thành, phòng thi số 19, một tiếng đập bàn chát chúa vang lên từ vị trí số báo danh 1.
Giám thị ngồi trên bục giảng chính là anh Húc dạy Vật lý. Anh đang chat với đối tượng xem mắt mới về chuyện đi chúc Tết thì giật nảy mình.
Các thí sinh khác cũng đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía Lục Viễn Thu.
Anh Húc bỏ điện thoại xuống, nghiêm giọng hỏi: “Lục Viễn Thu, em làm cái gì đấy?”
Lục Viễn Thu ngồi đó lẩm bẩm chửi thề một câu, rồi cười khẩy: “Không có gì ạ, em muốn tâm sự đôi điều với giáo viên ra đề thôi.”
Anh Húc đi xuống cửa lớp, nhìn vào bài thi của Lục Viễn Thu: “Sao thế? Đề sai à?”
“Quá lắt léo, thơ của mấy ông thi sĩ vô danh tiểu tốt nào cũng lôi ra bắt bình giảng, mà đâu chỉ có mỗi bình giảng thơ, em nhịn nãy giờ là hết mức rồi...”
“Thôi thôi thôi, trật tự, thi xong hẵng nói. Thi thử lần 1 mà, đề dễ thế nào được?” Anh Húc nghe không phải đề sai mà là đề khó, vội chặn họng Lục Viễn Thu.
Năm nào thi thử lần 1 cũng thế, là kỳ thi khó nhằn nhất trong các kỳ thi thử, anh Húc đi dạy bao năm thừa kinh nghiệm rồi.
Nếu Văn đã khó thế này thì Lý chắc chắn là thảm họa.
Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên là thái độ nghiêm túc lạ thường của cậu học trò Lục Viễn Thu trong học kỳ này.
Đến mức đập bàn vì đề khó cơ đấy, anh Húc thầm cười, trước đây Lục Viễn Thu đâu có thế, thấy mặt cậu trong phòng thi đã là chuyện lạ đời rồi.
“Ting ting ting ting~”
Điện thoại báo tin nhắn, anh Húc vội cầm lên xem.
[Lâm Lâm]: Phong tục bên nhà em là nhà trai sang nhà gái chúc Tết phải có đủ rượu, thuốc, trà mỗi thứ một loại, không được mua loại rẻ tiền, thêm ít nhất một hộp quà tẩm bổ, tốt nhất là mua thêm đồ gia dụng nữa, thế mới gọi là có thành ý.
Anh Húc nuốt nước bọt cái ực. Anh cứ tưởng sang chúc Tết chỉ cần ít hoa quả, bánh kẹo là xong... sao lại còn phải mua cả đồ gia dụng nữa?
Quan trọng là hai người còn chưa chốt, vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu.
“Tất cả trật tự làm bài đi.” Anh Húc nhắc nhở học sinh rồi vội ngồi xuống bục giảng nhắn tin trả lời.
[Lưu Húc]: Được rồi, thế... hay là hôm nào sau Tết em sang nhà anh một chuyến, ra mắt bố mẹ anh được không?
[Lâm Lâm]: Chưa chốt chuyện cưới xin, bên nhà em không có tục lệ nhà gái sang nhà trai chúc Tết đâu anh.
Mặt anh Húc xám ngoét như gan lợn.
...
Tại chỗ ngồi, Lục Viễn Thu chọn cách nuốt cục tức này vào trong.
Dù sao cũng cố hết sức rồi.
Làm xong phần đọc hiểu thơ cổ và bài văn nghị luận, cậu thấy cũng tàm tạm, nhưng đến phần khác thì ngớ người ra.
“Hầu môn nhất nhập thâm tự hải, tòng thử Tiêu Lang thị lộ nhân. (Cửa quyền sang như bể sâu thăm thẳm/ Từ đây chàng Tiêu là người dưng). Kết hợp với cuộc đời của Thôi Giao, hãy phân tích tư tưởng tình cảm mà tác giả gửi gắm qua hai câu thơ này.”
Hai câu thơ này nghe quen quen, nhưng Thôi Giao là ông thi sĩ ở cái làng nào chui ra thế?
Bố ai mà biết cuộc đời ông ta thế nào?
Lục Viễn Thu gãi đầu.
Vào cửa quyền sang, thành người dưng.
Cửa quyền sang là cái gì, chàng Tiêu là ai? Chàng Tiêu là họ hàng ở quê tác giả à? Chẳng lẽ là kiểu phiêu bạt nhiều năm, về quê thấy vật đổi sao dời nên cảm thán?
Mẹ kiếp, 6 điểm lận, vãi chưởng.
Lục Viễn Thu không muốn lãng phí thời gian, cậu suy nghĩ một chút rồi viết đại theo hướng đó, thà viết nhầm còn hơn bỏ sót.
Hết giờ làm bài, anh Húc hô thu bài, Lục Viễn Thu vẫn cắm cúi viết nốt phần đọc hiểu, đến khi điền kín chỗ trống cuối cùng mới chịu đứng dậy nộp bài.
Lần đầu ngồi bàn đầu, lúc thu bài Lục Viễn Thu hơi lúng túng. Cậu quay lại nhìn, anh Húc nhắc: “Số báo danh nhỏ ở trên, lớn ở dưới.”
Lục Viễn Thu: “...”
Cậu đành đặt bài thi của mình lên trên cùng.
Căng-tin tầng 1.
“Thôi Giao rốt cuộc là thằng cha nào! Vãi chưởng!” Lục Viễn Thu đang ăn thì nghe thấy tiếng chửi đổng trước mặt, ngẩng lên thấy Tào Sảng.
Tào Sảng định chửi tiếp, thấy Bạch Thanh Hạ bưng khay cơm đi tới liền ngậm miệng, ngồi xuống đối diện Lục Viễn Thu.
Bạch Thanh Hạ ngồi cạnh Lục Viễn Thu, vẫn trung thành với thực đơn cơm trắng và rau xanh.
Lục Viễn Thu thấy Trịnh Nhất Phong bưng khay cơm lủi thủi đi một mình, bèn vẫy tay gọi.
“Lại đây, lại đây, ngồi cùng cho vui.”
Trịnh Nhất Phong quay lại, ngồi xuống cạnh cậu. Lục Viễn Thu lúc này mới hỏi Tào Sảng: “Thế Thôi Giao của mày gửi gắm tư tưởng tình cảm gì?”
Tào Sảng hậm hực: “Em chém toàn gió, em viết về tình yêu.”
Lục Viễn Thu cười hí hí: “Mày còn ảo hơn tao.”
Bạch Thanh Hạ chen vào: “Hình như là yêu mà không đến được với nhau.”
Lục Viễn Thu tắt nụ cười.
Cậu quay sang hỏi cô gái nhỏ: “Chắc chắn không?”
Bạch Thanh Hạ gật đầu: “Gia thế chênh lệch, yêu mà không đến được với nhau.”
Chiếc thìa trên tay Lục Viễn Thu rơi leng keng xuống khay. Nhìn Tào Sảng đối diện cười không khép được miệng, miếng cơm trong miệng cậu bỗng nhạt toẹt như nhai sáp.
Trịnh Nhất Phong ngồi chếch đối diện lên tiếng: “Vì tình yêu mà làm thơ, thảo nào không nổi tiếng.”
Lục Viễn Thu nhìn cậu ta: “Ông cũng viết về tình yêu à?”
Trịnh Nhất Phong lắc đầu: “Tôi viết về con đường quan lộ lận đận, giờ xem ra tôi đánh giá cao ông ta quá rồi.”
Nói xong cậu ta và một miếng cơm, lầm bầm: “Đồ vô dụng, lần sau đừng để tôi gặp lại ông trên đề thi nữa.”
Không biết nửa câu đầu của Trịnh Nhất Phong là chửi Thôi Giao hay chửi chính mình nữa.
Biết không chỉ mình mình sai, Lục Viễn Thu lại vui vẻ trở lại, dang rộng hai tay ấn xuống: “Thôi thôi thôi, trật tự hết đi, đừng so đáp án nữa, ăn cơm cho ngon miệng.”
Tào Sảng bất ngờ ngẩng lên: “Bạn học Bạch, câu trắc nghiệm bài văn thuyết minh cậu chọn gì?”
Lục Viễn Thu nổi đóa: “Đệch mợ mày!”
Chiều, thi Toán.
Lục Viễn Thu làm xong một lượt trắc nghiệm, phát hiện có 2 câu không chắc chắn, 6 câu mù tịt, trong khi tổng cộng có 12 câu.
“Rầm!”
Cậu đập bút xuống bàn, nhắm mắt bất lực, hai tay ôm đầu.
Thanh xuân cái con khỉ gì, bố mày đếch thèm trải nghiệm nữa.
Thanh xuân phải là phóng khoáng tự do, vô lo vô nghĩ, là chạy băng băng dưới ánh hoàng hôn, là đón ánh bình minh rực rỡ, chứ không phải là ngồi đần mặt ra với cái đề Toán 12 câu trắc nghiệm thì 8 câu không biết làm!!
Lục Viễn Thu ngẩng đầu lên, thấy anh Húc ngồi trên bục giảng đang nhìn mình chằm chằm, cậu cau mày định nói: “Em...”
Anh Húc chặn họng ngay tắp lự: “Ngậm miệng!”
Anh chỉ vào bài thi trên bàn Lục Viễn Thu, ra lệnh: “Làm bài.”
“Vâng...” Lục Viễn Thu cúi đầu nhận mệnh. Cậu muốn xem lần này Bạch Thanh Hạ được bao nhiêu điểm.
Đây chính là thi thử lần 1 trong truyền thuyết sao?
Đột nhiên có tiếng động bên cạnh, Lục Viễn Thu quay sang, thấy thí sinh ngồi cùng hàng ở dãy thứ hai đang tung cục tẩy.
Lục Viễn Thu trố mắt nhìn. Nheo mắt kỹ hơn, cậu phát hiện cục tẩy đó hình lập phương, bốn mặt viết A B C D, tung xúc xắc trúng mặt nào thì khoanh đáp án đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
