Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 200 : Tiếc nuối luôn gắn liền với thanh xuân

Chương 200 : Tiếc nuối luôn gắn liền với thanh xuân

Bạch Thanh Hạ quay người lại nhìn, phát hiện Lục Viễn Thu đang ngẩng đầu lên, trên mặt hiện rõ vẻ ngơ ngác rất chân thực.

Cô nhận ra rồi... Lục Viễn Thu không phải vì tự tin nên không chuẩn bị bài thuyết trình, mà là... cậu ấy quên béng mất việc phải thuyết trình!

Thấy Lục Viễn Thu không phản ứng, Lưu Vi đẩy gọng kính, chống nạnh: “Đần mặt ra đấy làm gì, đừng bảo với cô là em quên chuẩn bị đấy nhé!”

...Đúng là quên thật. Lục Viễn Thu thầm lầm bầm. Hôm qua cậu mải học cả ngày, lại còn bận bao nhiêu việc, nên quên sạch sành sanh chuyện hôm nay phải thuyết trình.

Chủ yếu là cậu cũng không để tâm lắm, nghĩ rằng kiểu gì cũng chém gió qua chuyện được. Dù nội dung có dở thì phong thái sân khấu của cậu vẫn ổn định, chắc không bị điểm thấp đâu.

...Chuyện quan trọng, đáng sợ thế này mà cũng quên được, đúng là chỉ có cậu ấy. Cô gái nhỏ bên cạnh thầm lo lắng thay cho cậu, hai bàn tay nhỏ bé lại siết chặt lấy chiếc bút bi đen.

Cậu thiếu niên chùi chùi hai tay vào đùi, cười gượng hai tiếng đáp lại: “Không... không không, em không quên.”

Cậu đứng dậy đi lên bục giảng. Căng thẳng thì không, chỉ là chưa soạn thảo gì trong đầu, chẳng biết nói cái gì.

Cả lớp ai cũng nhận ra trên tay Lục Viễn Thu chẳng có tờ giấy nào, nhưng họ không thấy lạ.

Dù sao Lục Viễn Thu cũng nổi tiếng mặt dày, nhất là trong học kỳ này, chuyện thuyết trình không cần giấy nháp với cậu chắc cũng chẳng áp lực gì.

Đứng trên bục giảng, Lục Viễn Thu kéo dài giọng “Ờ...”, vừa chậm rãi xoa tay vừa âm thầm suy nghĩ.

...Toang rồi, cậu ấy không chuẩn bị thật! Bạch Thanh Hạ ngồi dưới mà sốt ruột thay, chiếc bút trước ngực bị cô nắm chặt đến mức in hằn vết.

“Chuẩn bị rồi thì nói đi chứ.” Lưu Vi dựa lưng vào tường, vẻ mặt không mấy thiện cảm.

Lục Viễn Thu cười gượng vài giây, rồi như nảy ra ý tưởng, cậu chỉ tay về phía trước, nghiêm mặt hỏi cả lớp: “Giả sử các bạn được trọng sinh vào năm 32 tuổi, tức là khoảng mười lăm năm sau, các bạn muốn trọng sinh quay về năm nào nhất?”

Cả lớp ngớ người trước câu hỏi bất ngờ của cậu.

Lưu Vi ngạc nhiên nhìn cậu: “Em trêu cô đấy à? Sao em biết năm nay cô vừa tròn 32 tuổi?”

Lục Viễn Thu cười ngạc nhiên: “Em không biết ạ. Thế thì cô ơi, em thay mặt cả lớp phỏng vấn cô một chút, nếu trước mặt cô có một lựa chọn trọng sinh, cô muốn quay về năm nào nhất?”

Lưu Vi cười khẩy, không vội trả lời mà hỏi ngược lại: “Thế chủ đề bài thuyết trình hôm nay của em là trọng sinh à?”

Lục Viễn Thu cũng không trả lời thẳng, mà nghiêm túc làm động tác mời: “Mời cô trả lời câu hỏi của em trước ạ!”

Trịnh Nhất Phong đang ngủ ở cuối lớp cũng mở mắt, mơ màng nhìn lên bục giảng.

Thấy ánh mắt cả lớp đổ dồn về phía mình, Lưu Vi trả lời qua loa: “Đương nhiên là quay về năm 18 tuổi để sửa lại nguyện vọng đại học. Nếu được làm lại, cô thà chết cũng không làm giáo viên nữa. Bị đám các em chọc tức đến đau tim, không làm giáo viên chắc cô sống thêm được hai mươi năm nữa.”

Cả lớp cười ồ lên, chính Lưu Vi cũng bật cười.

Nhưng Lục Viễn Thu trên bục giảng không cười. Cậu nhìn chằm chằm cô giáo, giọng nghiêm túc truy vấn:

“Nhưng cơ hội trọng sinh chỉ có một lần, cô thực sự muốn dùng cơ hội đó để sửa nguyện vọng thôi sao?”

...Đương nhiên là không rồi, vừa nãy chỉ là nói đùa thôi, thực ra Lưu Vi rất yêu nghề giáo.

Nhưng câu hỏi của Lục Viễn Thu... trong khoảnh khắc đã khơi dậy rất nhiều, rất nhiều ký ức mà lẽ ra cô nên quên đi.

Nếu được trọng sinh, điều cô muốn thay đổi nhất, e rằng chỉ có chuyện đó.

—— “Tiểu Vi, hai đứa mình điểm bằng nhau, cùng điền nguyện vọng vào một trường Sư phạm đi, sau này cùng về trường số 7 Lô Thành làm giáo viên.”

—— “Được chứ Diễm Diễm, chúng mình có duyên thật đấy, từ bé đến lớn đều học cùng trường.”

Nhớ lại đoạn đối thoại năm xưa, Lưu Vi lặng lẽ quay đầu, nhìn về phía lớp 12-29 ở tòa nhà đối diện.

Ở trường số 7, ai cũng biết giáo viên chủ nhiệm lớp 29 Tăng Diễm là kẻ thù không đội trời chung của cô.

Nhưng không ai biết cô và Tăng Diễm từng là đôi bạn thân lớn lên cùng nhau.

Họ từng ước hẹn cùng vào một trường đại học Sư phạm, cùng quay về quê hương Lô Thành, về trường cũ dạy học.

Họ tất nhiên đã thực hiện được tất cả những lời ước hẹn đó, nhưng mối quan hệ giữa họ vĩnh viễn không thể quay lại như xưa... Chỉ vì một người đàn ông xuất hiện thời đại học đã hủy hoại tất cả.

Lưu Vi thở dài một hơi thật sâu.

Lẽ ra cô nên quên chuyện Tăng Diễm từng là bạn thân của mình từ lâu rồi, nhưng lúc này lại đột nhiên nhớ tới.

Trong lòng khó chịu, nhưng biết làm sao được?

Hai chữ “trọng sinh” vốn dĩ là hư cấu, làm gì có ai thực sự được trọng sinh?

“Cô thở dài rồi.” Lục Viễn Thu bất ngờ lên tiếng.

Lưu Vi ngẩng lên nhìn cậu, phản bác: “Cô thở dài thì sao?”

Lục Viễn Thu lắc đầu: “Không sao ạ, chỉ là bây giờ em có thể trả lời câu hỏi vừa nãy của cô rồi. Chủ đề thuyết trình hôm nay của em không phải là trọng sinh, mà là tiếc nuối.”

“Ai cũng có những điều tiếc nuối.”

“Khi cô thở dài vừa nãy, em nghĩ chắc cô đã nhớ đến một điều tiếc nuối nào đó trong quá khứ.”

Lưu Vi ngẩn ngơ nhìn cậu thiếu niên trên bục giảng, không phản bác, cũng không nói gì, im lặng hồi lâu.

Lục Viễn Thu cúi đầu, vân vê viên phấn trên bàn giáo viên, rồi ngẩng đầu lên. Lẽ ra cậu nên nhìn về phía bóng dáng ai đó ở cuối lớp, nhưng lúc này lại không dám ngước mắt lên.

Cậu thiếu niên chậm rãi nói:

“Thực ra em cũng có tiếc nuối.”

Chỉ có điều cậu may mắn được ngồi cạnh sự tiếc nuối trong quá khứ của mình.

Bởi vì thực sự có một lựa chọn trọng sinh đã xuất hiện trước mặt cậu.

Nghĩ đến đây, khóe miệng cậu thiếu niên khẽ nhếch lên. Cậu ném viên phấn sang một bên, nói với mọi người: “Nhưng hôm nay em muốn nghe về những điều tiếc nuối của mọi người. Đúng vậy, hôm nay là một buổi thuyết trình tương tác.”

“Everybody! It's show time!”

...

“Không ai có thể tự tin nói rằng thanh xuân của mình không có tiếc nuối, và tiếc nuối, luôn gắn liền với thanh xuân.”

“Đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ buổi dạ tiệc Tết Dương lịch cuối cùng thời học sinh mà bạn tham dự?”

“Bạn còn nhớ cô gái rạng rỡ, tỏa sáng trong buổi dạ tiệc năm ấy không?”

...

Trên ghế sau xe taxi, Tần Lạc tranh thủ viết phác thảo cho chuyên đề lần này vào sổ tay. Sau lời nhắc nhở của đàn em Lục hôm nọ, anh đã quyết định chọn chủ đề cho chuyên mục lần này là “Tiếc nuối thanh xuân”.

Thấy taxi đã đến cổng trường số 7, Tần Lạc gấp sổ lại, trả tiền, đeo ba lô nhanh chóng đi vào.

Văn phòng chủ nhiệm khối.

Cát-bá-thiên đưa cho Tần Lạc một tờ giấy A4 như đã hẹn, cười nói: “Các tiết mục cho tiệc Tết Dương lịch đã duyệt xong rồi, tổng cộng 24 tiết mục, em xem đi.”

Tần Lạc nhận lấy danh sách, vừa xem vừa cười nói: “Ha ha, chỉ nhìn tên tiết mục thì không ăn thua đâu thầy ạ. Thầy ơi, chắc chắn phải có diễn tập chứ ạ?”

Cát-bá-thiên đáp: “Đương nhiên rồi.”

Tần Lạc: “Khi nào diễn tập thầy báo em một tiếng nhé. Em phải chọn ra vài tiết mục phù hợp với trọng tâm chủ đề trước. Đến hôm biểu diễn chính thức, em sẽ cho thợ ảnh tập trung quay chụp mấy tiết mục đó, rồi chọn một bức ảnh phù hợp nhất với chủ đề để đăng lên chuyên mục báo giấy, quay thêm video đăng lên tài khoản mạng xã hội của tòa soạn nữa.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!