Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Tập 03 - Chương 202 : Tổng biên tập báo chí đến hiện trường tổng duyệt

Chương 202 : Tổng biên tập báo chí đến hiện trường tổng duyệt

“Á!”

Tô Diệu Diệu thốt lên kinh ngạc: “Sao lại...”

Cô nhìn chằm chằm vào mắt Trịnh Nhất Phong, cậu thiếu niên điển trai không dám nhìn thẳng, vội nói: “Em không sao.”

“Để cô bảo bảo vệ mở cổng cho các em vào.”

Tô Diệu Diệu nhìn Trịnh Nhất Phong đầy lo lắng, rồi quay người đi về phía phòng bảo vệ với vẻ mặt phức tạp. Cô chợt nhớ đến chuyện Lưu Vi từng kể.

Nếu Trịnh Nhất Phong bị người nhà đánh vì chuyện gia đình, cô cảm thấy với tư cách giáo viên, mình không nên hỏi quá nhiều, huống hồ cô còn không phải giáo viên chủ nhiệm.

Cổng mở, ba người bước vào. Tô Diệu Diệu đón đầu nói: “Thực ra các em chỉ cần bảo bác bảo vệ là đến tập văn nghệ là được vào ngay mà.”

Lục Viễn Thu: “Đang định nói thì Trịnh Nhất Phong đến, bọn em đợi cậu ấy.”

Tô Diệu Diệu lại nhìn Trịnh Nhất Phong lần nữa, nhưng không hỏi về vết tát trên mặt cậu.

Thực ra lần tập trước với Trịnh Nhất Phong, cô đã nhận ra cậu học trò này khá trầm tính, hỏi gì đáp nấy, nếu có tâm sự thì chắc chắn cậu sẽ không muốn nói ra.

Tô Diệu Diệu bảo Lục Viễn Thu: “Các em đến hội trường trước đi, cô về ký túc xá một lát.”

“Vâng ạ!”

Lục Viễn Thu dang tay trái khoác vai Bạch Thanh Hạ, tay phải khoác vai Trịnh Nhất Phong, hào hứng hô: “Đi nào! Đi tập văn nghệ thôi!”

Nhưng chưa đi được hai bước, Trịnh Nhất Phong đã thủng thẳng nói: “Lục Viễn Thu, nếu chỉ muốn ôm Bạch Thanh Hạ thì cứ nói thẳng, cậu ấy sẽ đồng ý thôi, không cần phải lôi tôi vào làm bình phong đâu.”

Cậu quay sang nhìn Lục Viễn Thu, nhếch mép cười gượng gạo, rồi gật đầu chào một cách tao nhã.

Sau đó cậu một mình đi về phía hội trường, để lại hai người đứng chôn chân tại chỗ.

Lục Viễn Thu trừng mắt nhìn theo bóng lưng Trịnh Nhất Phong với vẻ mặt cứng đờ.

Cậu lặng lẽ quay sang nhìn cô gái bên tay trái. Bạch Thanh Hạ cũng từ từ ngước mắt lên nhìn cậu. Hai người nhìn nhau một lúc, rồi cô gái ngại ngùng gỡ tay cậu khỏi vai mình, khép nép khoanh tay trước ngực, không biết nói gì.

Lục Viễn Thu thở dài thườn thượt, lắc đầu như thể thất vọng về thế giới này lắm: “Chán, chán thật sự... Tớ chỉ là một cậu bé ngây thơ trong sáng, thế mà người đời cứ lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Trịnh Nhất Phong đã đành, đến cậu mà cũng nghĩ tớ như thế.”

Mau thấy có lỗi đi, mau thấy có lỗi đi, mau thấy có lỗi đi... Lục Viễn Thu lẩm nhẩm trong đầu, nhưng thấy vẻ mặt Bạch Thanh Hạ vẫn chẳng thay đổi gì.

Cậu tức tối: “Tớ khoác vai cậu thì làm sao?” Lục Viễn Thu dang rộng hai tay vẻ vô tội, “Với lại tớ có phải chưa bế cậu bao giờ đâu, lúc bế cậu tớ có ý đồ đen tối gì không? Không hề! Tâm hồn tớ cực kỳ trong sáng và quang minh chính đại!”

Cậu thiếu niên tự biên tự diễn, Bạch Thanh Hạ nhìn cậu với vẻ mặt kỳ quặc. Ngay sau đó Lục Viễn Thu lại dang tay về phía cô: “Không tin thì ôm thử cái nữa xem, tớ thề tớ không có tà niệm gì đâu, là do đầu óc các cậu đen tối quá thôi!”

“Không... còn lâu nhé.” Bạch Thanh Hạ nói xong xách túi giấy chạy biến về phía trước. Lục Viễn Thu vội đuổi theo: “Chạy cái gì mà chạy? Niềm tin cơ bản giữa người với người đâu rồi?!”

Cậu hét lớn phía sau, cô gái chạy phía trước, hai tay xách túi lắc lư, giả vờ như điếc.

Ba người kẻ trước người sau đến hội trường, phát hiện bên trong đã có khá đông người ngồi trên các bậc thang. Cát-bá-thiên đứng ở hàng ghế đầu, vẫy tay gọi rối rít: “Nhanh lên nhanh lên! Còn thiếu mỗi mấy đứa thôi đấy!”

Lục Viễn Thu nhìn thấy bên cạnh Cát-bá-thiên còn có hai người nữa.

Một người là đàn anh Tần Lạc, bên cạnh Tần Lạc là một người đàn ông tóc dài, trông khá nho nhã và có chất nghệ sĩ, khoảng ngoài ba mươi tuổi.

Thấy nhóm Lục Viễn Thu đi tới, Tần Lạc chỉ trỏ về phía cậu, thì thầm gì đó với người đàn ông tóc dài. Người đàn ông nhìn Lục Viễn Thu, mỉm cười gật đầu hiền hậu.

Ba người vừa ngồi xuống thì cô bạn “Bốn mắt” trong hội học sinh cầm danh sách nói: “Thầy ơi, còn thiếu một người, thiếu cô Tô Diệu Diệu ạ.”

Nghe thấy tên này, người đàn ông tóc dài bên cạnh Tần Lạc thắc mắc: “Cô giáo? Hôm nay không phải là buổi tổng duyệt của nhóm học sinh sao?”

Cát-bá-thiên cười giải thích: “Là thế này, cô Tô vốn được xếp vào tiết mục của giáo viên, nhưng sau đó có một nam sinh xin biểu diễn cùng cô ấy, nên cô ấy được chuyển tạm sang nhóm học sinh biểu diễn.”

“Ra là vậy.”

Đợi Lục Viễn Thu ngồi xuống rồi Bạch Thanh Hạ mới ngồi xuống bên cạnh cậu, phía lối đi.

“Vãi chưởng! Sảng?”

Lục Viễn Thu nhìn quanh mấy chục “diễn viên” trên khán đài xem có ai quen không. Ngoài Liễu Kiến Thanh và Trương Dật Phi khối 11, cậu còn thấy một gương mặt quen thuộc: Tào Sảng.

Ngồi cạnh Tào Sảng lại là Vương Hạo Nhiên, hai ông mãnh này sao lại ngồi với nhau thế??

Bạch Thanh Hạ thì nhìn chằm chằm vào cô bé buộc tóc hai bên khối 10, người từng đưa thư tình cho Lục Viễn Thu ngồi phía trước. Cô thù dai lắm, có thể nhớ mặt cô bé này cả đời... Cô bé kia quay lại liếc Bạch Thanh Hạ một cái rồi vội quay đi ngay.

“Anh Thu?!” Tào Sảng nhìn thấy Lục Viễn Thu cũng khá phấn khích.

Cậu ta tì hai tay lên vai Vương Hạo Nhiên, quỳ lên ghế, làm Vương Hạo Nhiên đau quá đập bẹp bẹp vào tay cậu ta: “Bỏ tay ra! Bỏ ra! Bỏ ra!”

“Em bên câu lạc bộ kịch nói mà anh! Bọn em diễn tiểu phẩm!”

Lục Viễn Thu ngạc nhiên: “Mày vào câu lạc bộ kịch nói bao giờ thế?”

“Hì hì, mới vào thôi anh.”

Lục Viễn Thu vẫn chưa hiểu lắm, bỗng thấy bên cạnh Tào Sảng thò ra một khuôn mặt tóc ngắn thanh tú, là Nguyễn Nguyệt Như...

Cậu hiểu ngay vấn đề.

Trong mấy chục người ở đây, Lục Viễn Thu chỉ quen vài người này, còn lại đa số là học sinh khối 10, 11.

Lớp 12-28 hóa ra chỉ có cậu, Bạch Thanh Hạ, Vương Hạo Nhiên và Trịnh Nhất Phong là có tiết mục.

Những người khác không đăng ký hay không qua vòng duyệt nhỉ?

Nhưng nghĩ lại, tổng cộng có 24 tiết mục, một lớp được chọn 4 tiết mục đã là quá đỉnh rồi, dù sao cả trường cũng có tận 90 lớp.

Khoảng năm phút sau, Tô Diệu Diệu cuối cùng cũng đến. Cô thở hổn hển chào thầy chủ nhiệm, rồi quay sang tìm Trịnh Nhất Phong. Nhìn quanh một lúc mới thấy Trịnh Nhất Phong ngồi một mình một góc, cô liền đi tới.

Người phụ nữ có nụ cười ngọt ngào ngồi xuống, đặt túi đàn lên đùi, rồi đưa cho Trịnh Nhất Phong một chiếc khẩu trang màu hồng in hình hoạt hình: “Cầm lấy.”

Cô cười nói: “Khẩu trang hết loại khác rồi, cái này hơi nữ tính tí, em đừng chê nhé, đeo tạm đi.”

Trịnh Nhất Phong hiểu tại sao cô lại đưa khẩu trang, trong lòng bỗng thấy ấm áp. Cậu cười gật đầu, nhưng nhìn chiếc khẩu trang trên tay lại ngẩn ngơ hồi lâu.

“Em cảm ơn cô.”

“Không có gì.”

Trịnh Nhất Phong đeo khẩu trang lên, che đi vết tát trên mặt.

Chỉ để lộ đôi mắt đẹp hút hồn và mái tóc mái dài, cậu thiếu niên trông cực kỳ điển trai. Tô Diệu Diệu nhìn thêm vài lần rồi rất tự nhiên dời mắt đi chỗ khác.

Trên sân khấu, Cát-bá-thiên thấy đông đủ rồi liền bắt đầu phát biểu: “Hôm nay là buổi tổng duyệt đầu tiên cho chương trình chào mừng Tết Dương lịch. Trước tiên thầy xin giới thiệu hai vị khách bên cạnh thầy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!