Chương 199 : Không viết tớ liếm tay cậu đấy
Nghe tiếng động bên cạnh, Bạch Thanh Hạ vén lọn tóc bên phải trán ra sau tai, quay sang nhìn Lục Viễn Thu.
Cậu thiếu niên bấm bút bi “tách” một cái, cúi đầu viết lên tờ giấy nhớ màu xanh.
Bạch Thanh Hạ biết Lục Viễn Thu đang viết điều ước để treo lên cây thông Noel.
Sáng nay đi học, cô đã thấy không ít học sinh vây quanh cây thông giữa hai tòa nhà, dán giấy nhớ lên cành lá hoặc buộc bằng dây.
Cạnh cây thông còn có một cái thang gấp, dù cành thấp vẫn còn chỗ dán nhưng nhiều bạn vẫn trèo lên thang để treo điều ước lên ngọn cây cao nhất.
Phải chăng treo càng cao thì hy vọng thành hiện thực càng lớn? Hay treo càng cao thì lý tưởng viết trên giấy càng có sức nặng?
Bạch Thanh Hạ không hiểu, cũng không thích tham gia mấy hoạt động kiểu này.
Cô gái nhỏ từng ước rất nhiều điều trong những đêm khuya thanh vắng hay những góc tối u ám, lớn có nhỏ có, nhưng hầu như chẳng có điều ước nào thành hiện thực.
Vì vậy với những hoạt động này, cô chỉ thích hợp làm khán giả.
【Thi đại học thành công, đỗ trường đại học tốt】
Nhìn dòng chữ vừa viết, Lục Viễn Thu khẽ cau mày, bỗng thấy điều ước này treo lên cây thông không hợp lắm, vô vị quá.
Cậu vo tròn tờ giấy ném vào thùng rác phía sau.
Đã bảo là chủ nhiệm... à nhầm, ông già Noel có thể chọn ngẫu nhiên điều ước bỏ vào tất tặng quà, thì mình cứ viết món đồ mình muốn, biết đâu lại được chọn?
Hì hì.
Haiz... mình ấu trĩ quá. Lục Viễn Thu cười thầm rồi lại tự giễu.
Nhưng giờ không tranh thủ ấu trĩ, sau này lớn hơn nữa, chỉ khi đối mặt với người thân thiết nhất mới có cơ hội ấu trĩ thôi... Lục Viễn Thu hít sâu một hơi đầy cảm thán.
Cậu định chọc lưng bạn bàn trên xin tờ giấy nữa, nhưng khóe mắt lại bắt gặp hình ảnh bên cạnh.
Lục Viễn Thu quay sang, thấy Bạch Thanh Hạ đang ngẩn ngơ nhìn mình bằng đôi mắt đẹp mê hồn. Thấy cậu nhìn lại, cô vội quay mặt đi chỗ khác.
“Cậu có muốn viết một tờ không?” Lục Viễn Thu hỏi.
Cô gái nhỏ nhìn vào sách giáo khoa, khẽ lắc đầu.
Lục Viễn Thu nhíu mày, vỗ nhẹ vào tay cô ra lệnh: “Viết đi!”
Bạch Thanh Hạ rụt tay lại, phụng phịu phản đối: “Không muốn viết... với lại tớ cũng chẳng biết viết gì.”
“Thì cứ từ từ mà nghĩ, cây có chạy mất đâu. Cây thông Noel cần nhất là những cô gái xinh đẹp tưới tắm bằng ước mơ đấy~”
Lục Viễn Thu lắc lư đầu trêu chọc cô.
Quả nhiên vành tai Bạch Thanh Hạ đỏ lên. Thấy vậy, Lục Viễn Thu đưa tay nhéo nhẹ, cậu tò mò muốn biết cảm giác khi nhéo cái thứ hay đổi màu này thế nào từ lâu rồi.
Mềm mềm, âm ấm... Bạch Thanh Hạ vội đẩy tay cậu ra, bịt tai lại, nhăn nhó phản bác: “Cây giả mà, không cần tưới.”
“Cậu xem cậu kìa... trẻ trung thế này mà chẳng có tí lãng mạn nào, tư tưởng còn cổ hủ hơn cả ông Nhị gia nhà tớ.” Lục Viễn Thu càm ràm, rồi quay lên chọc lưng bạn bàn trên.
Bạn nữ bàn trên định xé một tờ đưa cho cậu, Lục Viễn Thu giật luôn cả tập, xé một nửa rồi trả lại nửa kia cho bạn.
Bạn nữ cầm nửa tập giấy còn lại, nhìn xuống rồi ngước lên nhìn cậu với ánh mắt ai oán.
Lục Viễn Thu: “Keo kiệt thế làm gì?”
Nói xong cậu xé đôi phần giấy vừa lấy được, ném một nửa cho Bạch Thanh Hạ, ra lệnh: “Viết.”
“Không viết.”
Bạch Thanh Hạ cầm xấp giấy định trả lại bạn bàn trên, Lục Viễn Thu chộp lấy cổ tay cô.
“Không viết? Không viết tớ liếm tay cậu đấy.”
Cậu cúi đầu, thè lưỡi làm bộ sắp liếm vào bàn tay trắng ngần của cô.
Bạch Thanh Hạ hoảng hồn rụt tay lại, nắm chặt nắm đấm. Cô không nhịn được nữa, ném mạnh xấp giấy vào ngăn bàn mình, đẩy bàn sang phải một cái, rồi kéo mạnh sang trái, tạo ra một rãnh hở “chia cắt tình bạn” giữa hai cái bàn.
“Tránh xa tớ ra.”
“Tránh xa thật cậu lại chẳng buồn thiu.”
Lục Viễn Thu cố tình chọc tức cô, đẩy bàn mình ép chặt bàn cô vào tường, khiến cô không nhúc nhích được.
Bạch Thanh Hạ bị kẹp cứng, ngẩng lên trừng mắt nhìn cậu. Lục Viễn Thu làm mặt xấu trêu ngươi, cố tình chọc tức cô.
Vẻ mặt vừa tủi thân vừa bất lực của cô gái nhỏ khiến Lục Viễn Thu không nhịn được cười.
“Rồi rồi rồi, không đùa nữa, tớ không liếm tay cậu đâu, tớ có biến thái thế đâu?”
“Có.”
Bạch Thanh Hạ nắm chặt tay trên đùi, trả lời ngay tắp lự.
“Hừ.” Lục Viễn Thu đơ người mất mười mấy giây, nghĩ mãi không biết phản bác thế nào.
Vì bằng chứng cậu biến thái thì nhiều vô kể, nhưng bằng chứng cậu không biến thái thì hình như... không có cái nào.
Vãi chưởng, làm thế nào để chứng minh mình là người bình thường đây?
Lục Viễn Thu vừa suy nghĩ vừa ngồi lại ngay ngắn, cầm bút định viết, nhưng đặt bút xuống lại do dự.
Vì hình như cậu cũng chẳng biết mình muốn gì.
Giờ ra chơi, Lục Viễn Thu rón rén đứng sau lưng Chung Cẩm Trình.
Chung Cẩm Trình đang hí hoáy viết lên giấy nhớ:
【Hy vọng ông già Noel tặng con một đôi tất da đã qua sử dụng của một người đẹp gợi cảm, tốt nhất là màu đen, nhất định phải là hàng "nguyên vị" chưa giặt.】
【Người gửi: Cao Cường lớp 12-28】
Lục Viễn Thu không kìm được khen ngợi: “Mày đổ vỏ giỏi đấy!”
“Vãi chưởng! Mày đứng sau tao từ bao giờ thế!”
Chung Cẩm Trình giật bắn mình, quay lại dựa lưng vào bàn như kẻ trộm bị bắt quả tang, suýt nữa thì tè ra quần.
Lục Viễn Thu mặc kệ cậu ta, đi lại phía cuối lớp với vẻ mặt đăm chiêu: “Rốt cuộc mình muốn cái gì nhỉ?”
...
Ngày 3 tháng 12.
Tiết 1 buổi sáng là Ngữ văn.
Bạch Thanh Hạ rất lo lắng vì tiết này Lục Viễn Thu phải lên thuyết trình. Nhưng nhìn cậu thiếu niên bình thản ngồi học thuộc lòng bài văn ngôn tình cổ, cô lại thấy khó hiểu.
Giờ này không phải nên tranh thủ xem lại bài thuyết trình, tập dượt một chút sao?
Khoan đã... hình như từ đầu đến giờ cô chưa thấy bài thuyết trình của Lục Viễn Thu đâu cả.
Tại sao... cậu ấy có thể bình tĩnh và thản nhiên đứng trước đám đông làm những việc thu hút sự chú ý như vậy chứ?
Bạch Thanh Hạ nhìn Lục Viễn Thu đầy ngưỡng mộ.
“...Ôi chao ôi! Hiểm trở thay! Cao ngất thay! Đường Thục khó, khó hơn cả lên trời xanh... Tớ bảo này, rốt cuộc cậu nhìn tớ cái gì thế?” Lục Viễn Thu gập sách lại, không chịu nổi nữa quay sang hỏi Bạch Thanh Hạ.
“Không có.” Cô gái nhỏ quay mặt đi, lẩm nhẩm đọc thuộc lòng: “Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách, Quạnh hơi thu, lau lách đìu hiu...”
Lục Viễn Thu nhìn cô vài giây rồi lại tiếp tục đọc to bài văn cổ, tiếng đọc lanh lảnh hòa vào tiếng đọc bài râm ran của cả lớp.
Chuông vào tiết 1 vang lên, Lưu Vi ôm chồng bài tập bước vào, đặt lên bục giảng rồi gõ bàn: “Lục Viễn Thu, lên thuyết trình.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
