Chap 79
Felin đảo mắt nhìn xuống mặt nước.
Giữa biển máu đỏ lòm, xác của hàng chục tên nhân ngư cứ trồi lên rồi lại ngụp xuống.
Tất cả là nhờ kỹ năng chiến đấu đã đạt đến cảnh giới thần thánh của Radan.
Chỉ một đường quét đinh ba, cột nước dựng đứng như tường thành; chỉ một cú phóng, lũ nhân ngư đã nát bấy. Sức mạnh ấy quả thực phi thường.
Tương tự, các Hải Tặc Vương cũng đang điên cuồng tàn sát đám nhân ngư leo lên boong. Dù không thể sánh với Radan, sức mạnh của họ cũng không phải dạng vừa.
Thế nhưng, cục diện trận chiến vẫn chẳng hề khả quan.
'Đông quá...!'
Felin nghiến chặt răng.
Dù kẻ được mệnh danh là Hải Vương đang phô diễn sức mạnh kinh thiên động địa, con tàu vẫn chìm dần.
Điều này chứng tỏ số lượng nhân ngư bên dưới nhiều đến mức áp đảo, vượt quá khả năng xử lý của Radan.
Tất nhiên, nếu có thời gian, Radan và các Hải Tặc Vương dư sức làm gỏi cả lũ này. Nhưng xui xẻo thay, biển cả không cho họ sự khoan dung đó.
Và rồi.
Khoảnh khắc ấy đến.
"Chìm... chìm rồi!"
Đúng như lo sợ, lũ nhân ngư đã đục thủng đáy tàu. Ngay cả chiến hạm của Radan cũng nghiêng hẳn đi. Cảm nhận con tàu bắt đầu lật úp, Felin tuyệt vọng nhắm nghiền mắt.
"Vực Thẳm Hàn Băng."
Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cậu.
Đột nhiên—
Vạn vật ngưng đọng.
"...?"
Và rồi—
'Lạnh?'
Luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào phổi. Felin thận trọng hé mở đôi mắt.
Và rồi, cậu sững sờ.
Bên dưới con tàu đang chìm nghỉm là cả một vùng băng giá trải dài vô tận.
Felin ngây người.
Nhưng không chỉ mình cậu.
Những tên hải tặc vừa gào thét thất thanh khi nãy.
Những Hải Tặc Vương đang say máu chém giết.
Tất cả đều chết lặng trước cảnh tượng này.
Băng giá khởi nguồn từ thân tàu, lan nhanh ra khắp mặt biển.
Những tên nhân ngư đang phóng lên không trung bị đóng băng tức thì, lơ lửng như những bức tượng điêu khắc.
Con tàu đang chìm được băng giá nâng đỡ.
Vùng biển đỏ ngầu máu tươi giờ đây đông cứng thành một đại dương băng hàn.
Và rồi.
Giữa khung cảnh ấy, một người đàn ông đứng sừng sững, bóng dáng in hằn lên nền trời hoàng hôn.
Khoác trên mình chiếc áo choàng tối màu, bàn tay trái cậu rực lên thứ ma thuật hắc ám màu xám tro.
Gương mặt vô cảm, dường như chẳng mảy may bận tâm đến thế cục, cậu dán mắt vào Tertogan – kẻ đang bắt đầu biến đổi một cách gớm ghiếc.
Đó chính là Bá tước Palladio.
Uy nghiêm và ngạo nghễ đứng trên mặt biển máu đã hóa băng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
