Trở thành người bảo trợ cho những kẻ phản diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2638

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

EP 2 - Chương 80

Chương 80

Giữa mặt biển máu giờ đã hóa thành băng, Alon đứng đó, phong thái tao nhã, khẽ buông một tiếng thở dài.

"Cuối cùng cũng kết thúc."

Phóng tầm mắt ra xa, trước mặt cậu là cả một vùng lãnh nguyên trắng xóa trải dài vô tận.

Tất nhiên, việc duy trì vùng đất băng giá này không phải là sức của một mình Alon; đó là công lao của Penia, người đang dốc sức thực hiện yêu cầu cậu đưa ra.

"...Vậy là chúng ta đã đi được đến bước này."

Trên con tàu, mùa đông khắc nghiệt do Alon triệu gọi đã nhanh chóng phong ấn vùng biển xung quanh. Nhìn Penia chỉ thoáng lộ vẻ căng thẳng khi duy trì ma pháp, chút ngưỡng mộ ngắn ngủi Alon dành cho cô cũng nhanh chóng tan biến.

Ánh mắt cậu chuyển về phía Tertogan, kẻ đang đứng trên boong tàu đẫm máu bọn hải tặc.

Lạo xạo, lạo xạo~!

Mới vài giây trước, Tertogan vẫn còn là con người, nhưng giờ đây hắn chẳng còn giữ được nhân dạng ấy nữa. Những gì còn lại là một quả trứng màu xanh lục nhầy nhụa, tiết ra thứ dịch lỏng kỳ quái, với bàn tay của Tertogan đặt trên đó. Và bên trên bàn tay ấy là một vật thể dị dạng.

Dù tình huống có vẻ đơn giản, Alon không thể không đanh mặt lại. Cậu thừa hiểu thứ bên trong quả trứng đó là gì.

Rắc!

Một âm thanh khó chịu vang lên. Alon giơ tay, cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù.

Đưa mắt nhìn quanh, cậu thấy lũ nhân ngư – những kẻ vốn ẩn nấp dưới mặt nước để đục thủng thân tàu – giờ đang lồm cồm bò lên mặt băng. Một, rồi mười, thoáng chốc con số đã tăng lên hàng trăm tên lúc nhúc.

Alon tặc lưỡi nhẹ.

Lạo xạo, lạo xạo~!

Lũ nhân ngư vừa leo lên mặt băng đã nhanh chóng bị nghiền nát.

"Anh!"

Radan phá vỡ mặt nước lao lên. Không chút do dự, cậu không chỉ quét sạch đám nhân ngư đang lao về phía Alon mà còn—

"Hây a!"

Chân cậu giậm mạnh xuống lớp băng dày.

Uỳnh!

Bàn chân Radan xuyên thủng lớp băng, chạm tới nước biển bên dưới. Và rồi—

Gào thét~!!!!!

Mặt biển đóng băng bỗng hóa thành đại dương cuộn trào giận dữ. Một cơn sóng thần bùng lên cùng tiếng gầm đinh tai nhức óc, cuốn phăng tất cả lũ nhân ngư đang định tiếp cận Alon.

"Hây a!"

Chưa dừng lại ở đó, Radan cắm phập cây đinh ba vào trung tâm vùng biển.

Ầm ầm~!!

Một xoáy nước khổng lồ hình thành trong chớp mắt, nuốt chửng cả đám nhân ngư bị cuốn trôi lẫn xác những con tàu đắm. Dù là loài sinh vật của biển cả, lũ nhân ngư vẫn bất lực trước dòng chảy áp đảo, bị nghiền nát cùng đống đổ nát của tàu bè. Xoáy nước nhanh chóng nhuộm một màu đỏ thẫm.

"A, thật là......!"

"Thủ lĩnh ở một đẳng cấp khác hẳn......!"

Hy vọng lại nhen nhóm trong lòng đám hải tặc.

"...Không thể tin được."

"Quả là quái vật."

"Hà, không biết chừng chúng ta thắng được thật."

Ngay cả các Hải Tặc Vương cũng không giấu nổi sự kính sợ tột độ. Sức mạnh thần thánh của Radan phi thường đến mức khó tin rằng đó là chiến công của một con người.

Nhưng điều đó chỉ là nhất thời.

Gừ gào~!

Nghe thấy âm thanh đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía boong tàu trung tâm của Sói Biển.

Bàn tay đang vươn lên từ quả trứng màu xanh lục bỗng biến mất không dấu vết.

Và rồi—

Rắc, rắc, rắc!!!

Xé toạc vỏ trứng nhỏ bé, một bàn tay khổng lồ đến mức phi lý trồi lên.

Tất cả chết lặng nhìn bàn tay đó.

Phủ đầy vảy xanh lục và nhớp nháp dịch lỏng, bàn tay ấy che khuất cả ánh hoàng hôn, như thể muốn dập tắt mọi hy vọng sống sót của đám hải tặc. Từng thớ thịt trên đó co bóp như thể đang sống, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ.

Rồi nó giáng xuống xoáy nước.

BÙM-!!

Xoáy nước đang cuồn cuộn bỗng chốc tan biến sau một tiếng nổ như sấm rền.

Từ trong vỏ trứng vỡ nát, thứ đó trồi lên.

RẮC!

Bàn tay vừa phá tan xoáy nước tì mạnh lên một con tàu của Sói Biển, trong khi bàn tay kia bám vào một con tàu khác để lấy đà.

Một gã khổng lồ thoát xác.

Đó là một cảnh tượng gớm ghiếc, nuốt chửng dũng khí của tất cả những người chứng kiến. Cái đầu nhân ngư khổng lồ trồi lên sau đôi tay ấy đã tước đi chút hy vọng cuối cùng.

Cơ thể nó to lớn đến mức coi những con tàu chiến chỉ như món đồ chơi rẻ tiền. Bóng của nó che khuất mặt trời, nhấn chìm cả vùng biển vào bóng tối.

"A—"

Nó giáng xuống.

Kích thước áp đảo. Sức mạnh tỏa ra từ cơ thể đồ sộ ấy vượt xa mọi sự hiểu biết của con người.

BÙM-!!

Sinh vật đó, chỉ mới lộ nửa thân trên khỏi mặt biển, chậm rãi ấn tay xuống một con tàu.

Nước bắn tung tóe, nhưng tuyệt nhiên không có một tiếng la hét nào vang lên.

Không ai kịp thở hắt ra khi chứng kiến con tàu vỡ vụn thành từng mảnh—

ẦM ẦM!

Chỉ một cú quét tay trái sang phải, hơn mười con tàu đã bị nghiền nát. Sức mạnh tàn bạo đến từ kích thước khổng lồ khiến người ta lạnh gáy.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

"Chết tiệt!"

Lũ nhân ngư, vốn đang đứng yên như thể tôn thờ sự ra đời của gã khổng lồ, bỗng bắt đầu di chuyển trở lại, đẩy đám hải tặc vào cơn hoảng loạn.

'Cái quái gì thế này?'

Radan cũng phải cau mày khi ngước nhìn gã khổng lồ sừng sững trên nền trời hoàng hôn.

"Radan."

Giữa hỗn loạn, giọng nói của Alon vang lên—vẫn vô cảm và dửng dưng như không.

"Lo xử lý lũ nhân ngư đi."

Khoảnh khắc đó, Radan đáp lại với vẻ mặt ngây ngô thường thấy:

"Vâng, Anh."

Dứt lời, cậu thu hồi cây đinh ba và lao vào trận chiến.

Alon xác nhận lũ nhân ngư đang leo lên từ bốn phương tám hướng, rồi ngước nhìn gã khổng lồ đang chậm rãi nâng bàn tay hộ pháp lên cao.

"Hà."

Alon khẽ thở dài đánh giá tình hình.

Nói rằng mọi thứ đang thuận lợi thì là tự lừa mình dối người. Dù Radan và các Hải Tặc Vương đang tàn sát không ngừng nghỉ, số lượng nhân ngư vẫn không hề thuyên giảm. Chúng cứ lớp lớp xông lên, trong khi bàn tay gã khổng lồ lại giơ lên lần nữa, sẵn sàng giáng xuống sự tuyệt vọng.

Nhưng ngay cả trong tình thế ngặt nghèo này, Alon vẫn không hề nghĩ đến hai chữ thất bại. Thậm chí, cậu còn cảm thấy nhẹ nhõm vì đây chưa phải là kịch bản tồi tệ nhất.

Rốt cuộc, sinh vật trước mặt cậu không phải là một Ngoại Thần.

'Về mặt kỹ thuật, nó chỉ là một sản phẩm phụ.'

Với Thiên Lý Nhãn, Alon nhìn thấu vạn vật. Cậu nhận ra khả năng dìm chết bất kỳ ai—bất kể có nước hay không—thứ sức mạnh gian lận của Ngoại Thần Kalak-Kul. Khi Kalak-Kul thực sự giáng lâm, thảm họa mới bắt đầu.

Nhưng thực thể trước mặt, "Galgik", không phải là Ngoại Thần. Nó chỉ là vật chứa cho sự tái sinh, một hộ vệ bảo vệ Kalak-Kul cho đến khi hắn hoàn toàn thức tỉnh.

Chỉ cần tiêu diệt nó ngay lúc này, Ngoại Thần sẽ không thể giáng lâm.

Vì vậy, Alon niệm chú không chút do dự.

"Lôi Trận."

Điều kiện đã đủ.

XẸT XẸT!

Những tia lửa điện xanh lam lan nhanh, phủ kín mặt biển băng.

"Phân rã."

Theo mệnh lệnh, những tia lửa vỡ vụn thành ngàn vạn hạt nhỏ li ti, phân tán vào không trung. Trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng, những hạt sáng xanh lam ấy—

"Hòa tan."

—được hấp thụ ngược vào cơ thể đang chao đảo của Alon.

Đồng thời, toàn thân Alon bắt đầu tỏa ra ánh hào quang xanh rực rỡ.

Đúng lúc Galgik giơ tay định nghiền nát hàng chục con tàu—

!

Với một tiếng gầm kỳ lạ, nó vung tay xuống đầu Alon như thể bản năng mách bảo phải loại bỏ mối đe dọa này ngay lập tức.

ẦM ẦM~!!!

Tiếng va chạm kinh hoàng như muốn đè nát cả mặt biển.

"Vạn Vật Tuần Hoàn."

Ngay khoảnh khắc đó, Alon kết ấn, miệng thốt lên—

"Lôi Thần Thức."

Dứt lời—

ĐÙNG ĐOÀNG!!!

Cậu hóa thân thành sấm sét.

Xèo—!

Một luồng sáng chói lòa xé gió lao đi.

BÙM!!!

Mặt băng nơi Alon vừa đứng nổ tung. Cậu bắn thẳng về phía Galgik, nhắm vào trái tim đang lộ thiên của nó.

Cậu biết thừa chỉ lao tới đơn thuần là không đủ để xuyên thủng lớp vỏ ngoài của Galgik. Nhưng cậu vẫn lao đi, nhờ vào thánh vật vừa được Thẩm định — "Huy Hiệu Của Kẻ Mù".

Hiệu ứng của tạo tác cho phép cậu phá bỏ một giới hạn duy nhất mà bản thân tự đặt ra. Trong trường hợp này, đó là sự ràng buộc quy luật thế giới để có thể dùng ma thuật chiến đấu với Đại Thần Đấu Sĩ Ulthultus.

Một lý do nữa cho sự tự tin của Alon: Cậu đã hoàn toàn làm chủ Lôi Thần Thức.

Khi tia sét xanh lao tới, Alon biến đổi hình dạng. Tại tiêu điểm của ma trận, cậu vặn mình, hóa thành một mũi khoan xoắn ốc rực sáng.

XẸT XẸT~!!!

Vòng xoáy xé toạc bóng tối mà Galgik phủ lên thế giới, xuyên thủng thực tại.

Xèo—!

Chỉ một âm thanh khẽ khàng vang lên, rồi ánh chớp xanh lam nuốt chửng tất cả.

Khi ánh sáng tan biến, một lỗ hổng khổng lồ xuất hiện ngay giữa ngực Galgik.

Và qua cái lỗ đó, hình bóng Bá tước Palladio hiện ra, choán lấy tầm mắt của mọi người.

"......Hà."

Tất cả chết lặng, không thể rời mắt khỏi người đàn ông ấy.

Alon đứng trên mảnh tàu vỡ nát, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, nhưng trong lòng lại gào thét:

'Đừng có đứng trố mắt ra đó nữa, cứu tôi với......!'

Tình hình đang ngàn cân treo sợi tóc. Mảnh tàu dưới chân Alon đang từ từ chìm xuống.

Alon buộc phải giữ im lặng, không phải vì muốn tỏ ra ngầu, mà do tác dụng phụ của Lôi Thần Thức.

'Tưởng là đã quen rồi chứ.'

Khác với lần trước, lần này cậu không mắc sai lầm nào. Nhưng vấn đề nằm ở mana.

'Không ngờ Lôi Thần Thức lại ngốn mana kinh khủng thế này chỉ để di chuyển ma trận.'

Lần đầu dùng ở Thuộc địa, cậu cạn mana nhưng vẫn đi lại được. Còn giờ đây, Alon bị tê liệt toàn thân—triệu chứng của việc kiệt quệ mana hoàn toàn.

Kết quả là cậu không thể cử động, cũng chẳng thể mở miệng kêu cứu khi đang chìm dần cùng con tàu.

'Mình có biết bơi đâu!'

Khi tiếng hét trong lòng còn chưa dứt—

BÙM!

Mặt biển đang tĩnh lặng bỗng sục sôi. Những chiếc vảy xanh lục trồi lên.

RẮC!

Chưa kịp phản ứng, đám vảy đó đã tóm lấy Radan, lôi tuột cậu ta xuống đáy sâu.

Alon không còn thời gian để suy tính. Thấy Radan bị bắt đi ngay trước mắt, cậu (trong mắt đám hải tặc) liền lao mình xuống biển truy đuổi.

Thực tế thì, những chiếc vảy xanh lục kia vừa quét qua, đánh sập chỗ đứng của Alon, khiến cậu rơi tòm xuống nước.

Chìm trong làn nước lạnh, Alon cau mày. May mắn là cơ thể đang dần hết tê cứng, có lẽ cậu sẽ kịp trồi lên trước khi chết đuối.

Nhưng vấn đề thực sự lại là con mắt khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào cậu.

'Kalak-Kul?!'

Alon kinh hoàng.

Dù trên mặt nước vẫn còn vương nắng hoàng hôn, nhưng dưới đáy sâu này lại tối tăm như vực thẳm. Và giữa màn đêm ấy là một con mắt khổng lồ.

Chính là con mắt cậu đã thấy vô số lần trong game — con mắt dìm chết bất cứ kẻ nào dám nhìn thẳng vào nó.

'Nó hiện hình lúc này là sai quy tắc rồi~!'

Cậu hoang mang tột độ. Theo kịch bản, Ngoại Thần không thể hiện hình khi Galgik đã bị tiêu diệt.

Ấy vậy mà, Ngoại Thần đã giáng lâm.

Nó đang nhìn thẳng vào cậu. Từ đáy sâu đen kịt, tĩnh lặng và không chút lay chuyển.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!