Chương 77 - Nơi Nào Có Ái Quốc, Nơi Đó Có Yêu Quái (4)
WEEE WOOO—
Giữa tiếng còi cứu thương inh ỏi báo hiệu tình trạng khẩn cấp, Ymir được sơ cứu rồi nhanh chóng đưa đi.
Ah.
Tò mò chết đi được.
Cô muốn biết Dokkaebi đang làm trò gì lúc này.
Và cô cũng muốn biết cho tường tận, tại sao hắn lại giúp mình.
Ngày hôm đó.
Cái ngày thân phận của cô lần đầu bị Dokkaebi đánh hơi được.
Cái ngày cô nhận được thiện ý từ hắn.
Từ cái lần mang ơn Dokkaebi đó, cô đã luôn tâm niệm phải trả ơn hắn một lần.
Ấy thế mà, chẳng những không trả được ơn, cô lại còn nợ hắn thêm một lần nữa.
Hắn đã bảo vệ cô khỏi cái thứ gọi là Dueoksini, cứu cô thoát khỏi năng lực đột ngột của nó.
Nếu Dueoksini dùng cái trò ‘Siêu tốc’ đó nhắm vào cô, thì khả năng cao là cô đã dính chưởng rồi.
Đó là một đòn tấn công quá nhanh để có thể né tránh, và nếu lớp mana phòng ngự trên trang phục bị phá vỡ thì Ymir sẽ phải gánh chịu sát thương thật.
Cái tốc độ đó nhanh đến mức Ymir khó lòng đối phó, đồng nghĩa với việc nó có ít nhất một cơ hội tấn công thành công bằng mọi giá.
Nhưng Dueoksini đã đối đầu với Dokkaebi.
Chính xác hơn là Dokkaebi đã câu giờ và thu hút sự chú ý của nó, nhờ vậy mà Ymir mới có thể thuận lợi bảo vệ Ermina khỏi quá trình ác ma hóa.
Con nhỏ đó liệu có ổn không nhỉ.
Hơi thở thì vẫn còn, nhưng chắc sẽ chẳng thể quay lại như trước khi tìm thấy rương báu được nữa.
Hơn nữa, Ermina đã tấn công với ý định giết chết một người có dị năng hạng E như Ymir, nên danh tiếng của cô ta trong xã hội coi như cũng đi tong.
“U... um...”
Ymir khẽ cựa mình, đôi mày chau lại.
“Học viên Ymir! Em tỉnh rồi à?!”
Nghe thấy những người bên cạnh lay mình dậy, Ymir ngơ ngác nhìn lên trần nhà như thể vừa tỉnh cơn mê.
“Đây là—Hik?!”
Rầm!
Ymir lập tức co rúm người, theo phản xạ đưa hai tay lên che mặt phòng thủ.
Cánh tay cô quấn đầy băng gạc, và vẻ mặt của các nhân viên y tế bên kia cánh tay bỗng trở nên nghiêm trọng.
“Yên tâm đi, học viên Ymir! Bọn tôi đang đưa em đến bệnh viện đây!”
“...Ơ?”
“Bọn tôi đã cứu được em rồi. Cứ yên tâm. Không còn ai tấn công em nữa đâu.”
“Th-Thật sao ạ...?”
“Vâng. Đúng vậy.”
Dù nhân viên an ninh đã nói vậy, Ymir vẫn không buông lỏng cảnh giác, nhưng trong lòng thì không khỏi bật cười.
Cái vết thương này.
Là do chính tay cô tự tạo ra đấy chứ.
Với một người có thể dùng dị năng để xóa sẹo không tì vết, thì cái vết rạch cỏn con này đúng là ‘chẳng thấm vào đâu’.
Không đau, thần kinh cũng chẳng bị ảnh hưởng, chỉ là vết cắt do mana sắc như dao làm máu chảy ra rồi khô lại thôi.
Dokkaebi đã nói.
Rằng nếu cô ngất đi trong hang, hắn sẽ lo liệu đâu vào đấy.
Hiểu được đại khái ý hắn, Ymir đã tự làm mình bị thương để giúp Dokkaebi, đồng thời ngụy tạo hiện trường rằng Ermina đã tấn công mình.
Có lẽ Dokkaebi chỉ nghĩ cô bị đấm vào bụng rồi ngất xỉu thôi, nhưng màn kịch tự biên tự diễn này của Ymir lại hiệu quả ngoài mong đợi.
“Ermina Sternfeld... sao con bé đó có thể ra tay tàn nhẫn như vậy chứ.”
“Học viên Ymir. Ermina không có ở đây. Cô ta đã ở rất xa rồi, và các giảng viên của chúng tôi sẽ bảo vệ em. Vì vậy, hãy tin tưởng chúng tôi và trả lời một câu hỏi thôi.”
Vẻ mặt của các giảng viên đanh lại.
Ymir đưa đôi mắt run rẩy nhìn lướt qua nhân viên y tế và các giảng viên ngồi bên cạnh, rồi nhanh chóng chắc mẩm một điều.
“Tại sao Ermina Sternfeld lại tấn công học viên Ymir?”
Trong số những người này, không một ai đứng về phía Ermina.
“Chuyện, chuyện đó.”
Ymir lấy giọng run run, cẩn trọng mấp máy môi.
“E-Em không dám nói đâu... nhà Sternfeld, sẽ...!”
“Xin hãy yên tâm. Học viên Ymir chỉ cần tin tưởng Học viện Sejong chúng tôi và kể lại những gì em đã thấy.”
“Mọi chuyện đều phụ thuộc vào lời khai của em. Em có nhớ được gì không?”
“Th-Thật sự... ổn chứ ạ...?”
“Tất nhiên rồi.”
Ymir nhếch mép cười thầm, nhưng bên ngoài vẫn trưng ra vẻ mặt sợ hãi xen lẫn quyết tâm khi cất lời.
“...Ermina bảo đi vệ sinh rồi biến mất vào trong hang, em đợi mãi không thấy ra. Vì chỉ có một mình nên em đã vào hang tìm cô ấy...”
“Vào trong rồi sao?”
“...Lúc đó Ermina đang dí mũi vào một loại bột trắng và hít hít cái gì đó.”
“Bột... màu trắng!”
Sắc mặt các nhân viên cứng đờ, Ymir thầm reo hò trong lòng.
“Thứ đó là gì thì... em không biết. Ermina thì... Ah!”
Ymir gõ nhẹ vào chiếc Taegeuk Watch.
Ngay lập tức, mana từ đồng hồ tuôn ra, phóng một hình ảnh lên trần xe cứu thương. Trong đó, Ermina đang cúi đầu trước một bóng trắng hình người, rồi quay lại nhếch mép cười.
[Thấy rồi à?]
Và rồi Ymir bị tấn công.
‘Đoạn phim được ghi lại’ trên Taegeuk Watch chỉ có đến đó.
“......Rốt cuộc đó là thứ gì mà khiến Ermina phải ra tay tấn công em chứ?”
Ymir bật khóc nức nở, vẻ mặt hoang mang tột độ.
“Học viên Ymir. Chi tiết chúng tôi sẽ cho em biết sau. Bây giờ thì... trước mắt hãy tập trung chữa trị vết thương đã.”
“Cứ nhớ kỹ điều này. Học viện Sejong sẽ luôn đứng về phía em.”
Ymir đưa tay che mặt.
Xong.
Coi như đời Ermina Sternfeld đến đây là chấm hết.
Mạng thì vẫn còn đó, nhưng là sống không bằng chết.
“.......”
Vốn dĩ con nhỏ đó có bị giết cũng chẳng sao.
Nhưng vì là tiểu thư nhà Sternfeld nên sẽ phiền phức lắm, cô mới không thèm ra tay thôi, chứ nó mà chọc cô điên lên thêm chút nữa là xong đời rồi.
Nhưng.
“.......”
Cô không muốn để hắn thấy cảnh mình xuống tay giết người.
Vì có vẻ hắn muốn cô trở thành một Anh Hùng tử tế.
Liệu Dokkaebi có mong muốn Ymir là một Anh Hùng không?
Nếu vậy thì.
Vì ‘lời hứa’ tiếp theo, Ymir quyết định sẽ chờ đợi.
Và sẽ hỏi hắn tất cả những thắc mắc và nghi ngờ trong lòng vào ngày đó.
Vì ngày rằm, cũng chẳng còn bao lâu nữa.
***
‘Sắp tới giờ rồi nhỉ.’
Giờ này chắc Ymir đã được đưa đến hậu phương an toàn.
Thế giằng co kéo dài, Snow White và đám giảng viên đều chĩa vũ khí về phía tôi. Cảm thấy đã đến lúc, tôi liền vươn tay sang ngang.
“Cẩn thận! Gã Dokkaebi sắp giở trò gì đó!”
Một trong số các giảng viên, những người được cử đến để trấn áp Phản Diện, lên tiếng chỉ huy.
Trông hắn ta không đủ mạnh để ra lệnh, cũng chẳng cảm nhận được chút mana nào, nhưng theo chỉ thị của hắn, những người có dị năng đồng loạt hướng năng lực của mình về phía tôi và tạo áp lực.
“Dokkaebi! Mau ngoan ngoãn giơ tay chịu trói!”
[Việc quái gì ta phải đầu hàng?]
“Bọn ta có Snow White ở đây rồi!”
[Ta biết, nhưng việc đó thì liên quan quái gì đến chuyện ta phải đầu hàng?]
“Snow White! Lẽ nào cô lại định trơ mắt đứng nhìn Dokkaebi lộng hành nữa sao!!”
Một giảng viên đã buông lời có chút quá trớn.
Ngay cả tôi nghe còn thấy khó chịu, huống chi là Snow White phải trực tiếp nghe thấy điều đó.
[Bản thân thì bất tài bắt không nổi, giờ lại quay sang chì chiết Snow White để đổ tội. Đúng là cái thói đổ lỗi cho sự vô dụng của mình lên đầu người khác.]
“M-Mày nói cái gì?!”
[Chói tai thật đấy.]
Tôi giơ cây gậy Dokkaebi về phía kẻ vừa buông lời ghê tởm, nhưng một bức tường băng ngay lập tức hình thành ở đầu gậy.
[Ngươi định bảo vệ một thằng khốn như thế sao?]
“Dokkaebi. Tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”
[Thì ta tình cờ đi ngang qua thấy chuyện bất bình thôi.]
Chính xác là tôi đã theo dõi và chứng kiến toàn bộ sự việc, nhưng kẻ tôi thực sự tình cờ bắt gặp là Dueoksini. Dù vậy, tôi quyết định bịa chuyện cho qua.
[Kẻ mạnh là phải biết bảo vệ kẻ yếu chứ. Cậy mình mạnh rồi đi chơi thuốc, bị phát hiện thì lại định giết người bịt miệng, đó không phải là Anh Hùng. Đó chỉ là thứ cặn bã của xã hội, chỉ biết lợi dụng dị năng để tư lợi mà thôi.]
“M-Mày! Mày đang nói đến học viên Ermina phải không!”
[Không chỉ riêng Ermina đâu.]
Tôi lại chĩa cây chùy về phía người giảng viên bên kia bức tường băng.
[Dị năng, vũ lực, tiền tài, quyền chính trị. Lũ người nắm trong tay ‘quyền lực’ từ tất cả những thứ đó. Ta không mong chúng hy sinh vì công lý, cũng tạm nhắm mắt cho qua việc chúng dùng quyền lực để mưu lợi cá nhân. Nhưng những kẻ dùng thứ quyền lực đó để hãm hại hay giết người khác thì ta quyết không tha. Đó chính là ‘luật lệ’ của Dokkaebi này.]
“Câm mồm! Một tên Phản Diện thì biết cái thá gì!”
[Một tên Phản Diện thì sao? Ngươi có tư cách để nói câu đó không? Chẳng qua là chưa bị phanh phui thôi, chứ chẳng phải ngươi cũng đã làm những việc mà nếu người khác nghe được sẽ gọi ngươi là Phản Diện sao?]
“Ta chưa từng làm!!”
Sự thật thế nào cũng chẳng quan trọng.
Trong lúc nói những lời này, tôi đã gom góp số mana còn lại và tính toán xong xuôi vị trí.
[Thôi... sao cũng được. Ta chỉ hành động theo niềm tin của mình mà thôi.]
“Niềm tin của một tên Phản Diện thì có đáng gì...!!”
[Kẻ ác phải bị hành quyết. Dù cho kẻ đó có được thế gian biết đến với danh xưng Anh Hùng đi chăng nữa.]
Tôi lại chĩa mũi gậy về phía Snow White, Baek Seolhee.
[Snow White. Nghe cho rõ đây. Một ngày nào đó, vào khoảnh khắc ngươi làm điều ác, khoảnh khắc ngươi trở thành Phản Diện, ta sẽ lâp tức đến tìm ngươi.]
“...Vậy ý ngươi là, ta cứ làm điều ác thì sẽ được gặp ngươi, phải không?”
[Nếu ngươi hiểu như vậy thì phiền ra phết đấy. Mà... chắc cũng vui.]
Tôi vung cây gậy lướt qua trên đầu.
[Ta sẽ mong chờ. Đến ngày đó, cây gậy này sẽ nhuộm đỏ cánh đồng tuyết trắng tinh của ngươi bằng chính thứ máu tươi.]
Linh thể hóa.
Mũ tàng hình Dokkaebi.
[Buổi hành hình kết thúc.]
Tôi liền biến thành linh thể và rời khỏi đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
