Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Web Novel - Chương 79 - Con Đường Của Dokkaebi

Chương 79 - Con Đường Của Dokkaebi

Ermina Sternfeld.

Dị năng giả cấp A.

Năng lực của cô là truyền mana vào giọng nói để tạo ra sóng âm.

“Ơ...?”

Vừa mở mắt ra, cô đã nhận thấy thứ làm nên tất cả của mình đã biến mất.

Lượng mana dồi dào trong cơ thể đã bốc hơi không một tăm hơi, và toàn thân cô bị đè nặng bởi một cảm giác mệt mỏi rã rời, thứ mà cô chưa từng nếm trải kể từ khi thức tỉnh dị năng.

Cảm giác như có một khối nước vô hình đè nặng lên người.

Trước tầm nhìn mờ ảo là bộ quần áo trông như đồ bệnh nhân. Trên người chẳng có gì, nhưng cơ thể lại nặng trĩu.

“Mình....”

“Cô tỉnh rồi à?”

Cô nhận ra mình đang nằm ở một nơi trông như bệnh viện.

Không chỉ đơn thuần là nằm, tay chân cô còn bị trói chặt, đúng hơn là bị ‘giam giữ’.

“Chuyện này là sao chứ....”

“Để xem, nên bắt đầu giải thích từ đâu đây nhỉ.”

Người đàn ông trông như nhân viên nhà trường, cất giọng khô khốc rồi lấy ra một chiếc máy tính bảng.

“Này, đừng có hét lên mà nghe cho kỹ đây. Có khối chuyện phải nói đấy. Và đừng có cắt ngang lời tôi bằng mấy câu kiểu ‘Anh nói cái gì?!’ hay ‘Vô lý!’, được chứ? Vì tất cả những gì tôi sắp nói đều là ‘sự thật’.”

“.......”

Gã này định nói cái quái gì vậy chứ.

Ermina không tài nào hiểu nổi cái gã ‘thường dân’ đang nhìn mình bằng ánh mắt vừa khinh bỉ, vừa phiền phức lại vừa bực bội kia.

“Một là, cô đã tấn công học viên Ymir trong buổi huấn luyện dã ngoại hồi tháng Ba. Cô định sử dụng Mana Powder trong hang động ven biển, nhưng bị học viên Ymir phát hiện nên đã ra tay bịt miệng em ấy.”

“Vô lý-”

“Khỏi chối. Đội giám định và điều tra viên đã làm việc xong rồi. Mọi bằng chứng phạm tội của cô đều đã được thu thập đầy đủ. Taegeuk Watch của cô, của học viên Ymir, cả dữ liệu bên trong nữa. Chúng tôi đã tịch thu hết rồi.”

“Ha....”

Cô muốn gào lên rằng mình bị vu oan, nhưng trên cổ tay lại chẳng còn chiếc Taegeuk Watch nào cả.

“Ai cho các người cái quyền tự tiện đụng vào Taegeuk Watch của tôi...!”

“Hai là, Ermina Sternfeld đã bị đuổi học. Cô đã phạm phải hai điều cấm kỵ đối với một học viên: đụng đến Mana Powder, và mưu sát bạn học.”

“Nhưng nó cũng chỉ là hạng E thôi mà...!”

“Ba là.”

Viên chức nhà trường lạnh lùng ngắt lời cô rồi hít một hơi thật sâu.

“Ermina Sternfeld không còn là dị năng giả cấp A. Cô đã mất sạch mana, cơ thể cũng chẳng thể sử dụng dị năng được nữa.”

“Anh vừa nói cái gì...?”

“Chẳng phải chính cô là người cảm nhận rõ nhất điều đó sao?”

“A, aahh.... Aaaaaaahhhhhhh!!”

Ermina hét lên thất thanh.

Không phải vì đau đớn. Cô hét lên vì giọng nói chính là một phần năng lực của mình.

“...128 decibel. Cũng cao đấy chứ. Đây là âm lượng tối đa cô có thể tạo ra rồi. Khác một trời một vực so với lúc cô hét có truyền mana nhỉ.”

“Cái máy đó... nó hỏng rồi!”

“Không có chuyện đó đâu. Từng là một dị năng giả, đáng lẽ cô phải là người hiểu rõ nhất chứ. Rằng cô đang trong trạng thái ‘Zenlos’ - mất sạch mana.”

“Tôi, tôi bị Zenlos á...?! Vô lý!”

“Tôi đã bảo đừng nói từ ‘vô lý’ nữa mà. Dù khó tin, nhưng tất cả những gì tôi nói đều là sự thật. Tóc cô bạc trắng rồi kìa, năng lực cũng bay màu sạch. Tình trạng của cô bây giờ chính xác là ‘Zenlos’.”

“.......”

Năng lực... đã biến mất.

Thứ năng lực bẩm sinh, thứ năng lực mà cô đã dùng từ khi biết nhận thức... giờ đã không còn nữa.

“Đây là một hiện tượng cực kỳ hiếm gặp, nhưng cũng thi thoảng xảy ra ở những nơi như Quebec của Canada hay New York của Mỹ.”

“Nh-Nhưng, chuyện đó chỉ xảy ra với chưa đầy 10 người... còn ở trên đảo Sejong này...!”

“Cô là trường hợp đầu tiên. Chà, chắc cũng liên quan đến tên Dokkaebi đã tấn công cô.”

“Kẻ tấn công tôi không phải Dokkaebi, mà là-”

Cô không thể nói tiếp được.

Cứ như có một sợi dây thừng vô hình siết chặt cổ họng, cô không tài nào nói thêm được lời nào.

“...Nếu có điều gì mà các điều tra viên vẫn chưa làm rõ, thì đó chính là quá trình cô bị Dokkaebi tấn công.”

“Tôi... Khck?!”

“Tên Dokkaebi đó cũng ra tay tàn nhẫn thật. Hắn đặt cấm chế lên cô à? Là Dokkaebi đặt cấm chế, hay chính hắn đã tước đi dị năng của cô?”

“Không, không phải...! Kẻ đã làm chuyện này với tôi là...!”

Viên chức nhà trường hỏi dồn, nhưng Ermina vẫn không tài nào hé răng.

Vì lời nguyền.

“Nếu vậy thì, cô là trường hợp đầu tiên bị Dokkaebi tước đoạt dị năng. Đồng thời cũng là bằng chứng sống cho thấy hắn có khả năng phế bỏ năng lực của người khác.”

“Không, không phải...!”

“Vậy là còn kẻ nào khác à?”

“......!!”

“Xem ra cấm chế đang kích hoạt. Cứ mỗi lần cô định nói gì đó là lại có vệt sáng đỏ lóe lên. Điều này xác nhận Dokkaebi cũng dùng được năng lực này... Mà, cũng có thể không phải, nhưng khả năng cao là vậy...”

“Ư, ư ư...!”

Cô không thể nào giao tiếp được.

Ermina cố gượng dậy tìm người có thể nói chuyện, nhưng cô chẳng tài nào thoát khỏi chiếc còng đang ghì chặt cổ tay và cổ chân.

“Thả tôi ra! Các người đang làm cái trò quái gì thế! Tôi là người nhà Sternfeld đấy!”

“Phải. Không phải dị năng giả cấp A, mà chỉ là một người nhà Sternfeld. Học viện đã gửi toàn bộ hồ sơ điều tra cho tập đoàn Sternfeld rồi. Và đây là lập trường chính thức của họ.”

Viên chức nhà trường mở một đoạn video đã được chuẩn bị sẵn trên máy tính bảng.

“Ông nội...?”

Trong video, một ông lão tóc bạc, đầu hói phân nửa đang mặc vest đen và tổ chức họp báo.

[Tôi xin lỗi.]

Với vẻ mặt nghiêm nghị, ông mở lời bằng tiếng Hàn lơ lớ, rồi bước ra bên cạnh bục phát biểu và cúi gập người 90 độ.

[Tất cả là lỗi của tôi vì đã không dạy dỗ cháu gái mình cẩn thận. Để nhận trách nhiệm cho việc này, tôi sẽ từ chức chủ tịch tập đoàn, bồi thường thiệt hại về mặt tài chính cho những gì cháu gái tôi đã gây ra, và xin được gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến các nạn nhân.]

“...Tại sao chứ?”

“Cô biết Mana Powder là gì mà, phải không? Bất kể nó ở đó vì lý do gì đi nữa, thì Mana Powder chính là...”

Viên chức nhà trường lắc đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.

“Hài cốt của những người dưới 25 tuổi.”

“.......”

“Ermina Sternfeld.”

Viên chức nhà trường lướt đến màn hình cuối cùng trên máy tính bảng.

“Cô có quyền giữ im lặng và...”

“Khoan đã!! Sao... sao lại đọc quyền Miranda cho tôi?! Tôi là ‘dị năng giả’, tôi không thuộc phạm vi đó!!”

“Cô không thừa nhận cũng chẳng sao, vì cả thế giới đã công nhận rồi. Cô là một ‘thường dân’, một kẻ ‘vô năng lực’ có thể bị áp dụng quyền Miranda.”

“.......”

“Cô đi quá giới hạn rồi. Mất hết năng lực có khi lại là may mắn cho cô đấy, không thì giờ này cô bay màu khỏi cõi đời này rồi.”

Viên chức nhà trường cầm máy tính bảng và đứng dậy.

“Vì Dokkaebi là kẻ chuyên xử tử lũ Phản Diện không chút nương tay mà.”

***

- Con điên dám giở trò bệnh hoạn với xác chết trẻ con, sao không giết quách nó đi cho rồi?

“Tôi không giết thì xã hội cũng tự vùi dập con nhỏ thôi, hơi đâu mà tự tay bẩn máu.”

Tôi bất giác buột miệng trả lời những lời chửi rủa Ermina đang tràn ngập trên các diễn đàn mạng.

- ...Mặc dù chủ tịch tập đoàn Sternfeld đã tổ chức họp báo xin lỗi và từ chức, nhưng làn sóng phản đối nhắm vào Sternfeld vẫn không có dấu hiệu suy giảm. Không chỉ trong nước, các cuộc biểu tình đốt phá xe hơi của tập đoàn Sternfeld đang diễn ra trước các chi nhánh ở nước ngoài....

Mấy bản tin thời sự tôi đang xem để nắm tình hình thế giới, hay đúng hơn là để xem dư luận phản ứng thế nào, cũng đã phanh phui gần hết mọi chuyện.

Dù thế giới có thối nát đến đâu, vẫn có một lằn ranh đạo đức tối thiểu không thể xâm phạm.

Mana Powder là thứ trực tiếp thách thức lằn ranh đạo đức đó, nên chẳng thằng điên nào dám tùy tiện đụng vào.

‘Trong nguyên tác, may là con nhỏ đó biết đường dừng lại ngay khi thấy nhân vật chính ghét cái trò đấy.’

Ermina trong nguyên tác, sau khi đổ đứ đừ nhân vật chính ở tập 1.

Nó đã không hó hé nửa lời về chuyện dùng Mana Powder.

Nhưng Ermina của thế giới này thì hết cửa lấy lòng nhân vật chính rồi, đến ló mặt ra đường còn chẳng xong.

Nguyên tác đã thay đổi.

Dù là do tôi, hay do Ymir gây ra.

Một khi tôi không còn là tên Dokkaebi quèn vô dụng trong một tổ chức tà ác quèn, mà đã trở thành một ‘tôi’ hoàn toàn mới, thì dòng chảy của nguyên tác cũng toang hẳn rồi.

Nhân vật chính là nam.

Nên tôi đã định giết một thằng con trai.

Nhưng nhân vật chính lại là nữ.

Vậy thì, có nhất thiết phải giết nhân vật chính không?

“......Không phải.”

Tôi đi vào phòng tắm để chuẩn bị tắm rửa.

Sau khi trút bỏ hết quần áo, tôi đứng dưới vòi sen, tận hưởng làn nước từ trên cao xối xuống và vuốt ngược mái tóc ra sau.

“......Thể loại đã đổi thì bản thân cũng phải thích nghi theo chứ.”

Lý do sâu xa tôi muốn giết nhân vật chính là để ngăn chặn thế giới diệt vong.

Để cái thế giới khốn nạn này được thống nhất dưới tay Tổng Soái, tôi đã tìm cách loại bỏ mối họa có nguy cơ hủy diệt nó, cốt là để bảo vệ tương lai mà ngài sẽ ngự trị.

Để ngăn cái kết thiên thạch, tôi đã định xử lý nhân vật chính theo cách gọn nhẹ nhất.

Đó là vì tinh thần của gã quá nát.

Nhưng nếu là con gái, thì lại là chuyện khác.

Không như con trai, nếu là con gái thì kiểu gì tôi cũng có thể kè kè bên cạnh để chăm sóc tinh thần cho cô ấy được.

- Thầy Jihwan, thầy thật sự muốn thấy em phát điên lên à?

Ai bảo con gái khó đối phó hơn à?

Chăm sóc cho một thằng con trai dễ hơn ư?

- Thầy Jihwan, thầy thật sự muốn thấy thằng này nổi khùng lên à?

...Nếu chuyện đó xảy ra thật, có khi chính tôi lại là thằng đi tìm thiên thạch ném xuống cho xong chuyện mất.

“Mình là con trai, còn em ấy là con gái, biết sao giờ.”

Xin lỗi nhân vật chính của nguyên tác nhé, nhưng đây là chân lý rồi.

“Tất cả những chuyện này, đều là để bảo vệ thế giới mà Tổng Soái sẽ thống trị.”

Vì Ymir là con gái.

“Cứ đặt Ymir ngay bên cạnh mà chăm sóc 24/7 là được.”

Một người con gái.

Một nữ chính.

‘Để bảo vệ thế giới này, bảo vệ Địa Cầu, mình sẽ trở thành một tên khốn, một thằng côn đồ thứ thiệt.’

Biến em ấy thành mẹ của các con tôi, cũng là một cách ngăn thế giới diệt vong.

Đúng vậy.

Đó chính là con đường của một Phản Diện, con đường của Dokkaebi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!