Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Web Novel - Chương 78 - Nơi Nào Có Ái Quốc, Nơi Đó Có Yêu Quái (5)

Chương 78 - Nơi Nào Có Ái Quốc, Nơi Đó Có Yêu Quái (5)

Bên trong một nhà kho container bỏ hoang thuộc khu quân sự trên đảo Sejong.

“Khuk, khuk... hok...!”

Nôn ra một búng máu, gã thanh niên đổ gục xuống sàn bê tông.

Cơn đau giày xéo cơ thể, máu cứ thế tuôn không ngừng.

“Mẹ kiếp, cái thằng Dokkaebi khốn nạn...!”

“Ai bảo cứ hùng hùng hổ hổ lao ra làm gì, giờ bị đập cho ra bã là phải.”

Một người phụ nữ tóc đỏ tiến lại gần gã.

Trừ làn da trắng sứ và bộ tang phục đang mặc, mọi thứ trên người phụ nữ này đều đỏ rực như máu. Cô ta chìa tay về phía gã.

“Để tôi chữa cho. Đợi chút.”

“.......”

Một luồng sáng đỏ tuôn ra từ bàn tay cô ta. Gần như ngay lập tức, những vết thương chi chít trên người gã thanh niên bắt đầu khép lại với tốc độ kinh người.

Năng lực chữa trị siêu tốc à?

Hay là tua nhanh thời gian của tế bào ở vùng bị thương?

Nhìn sơ qua thì không thể nào đoán được nguyên lý, nhưng có một điều chắc chắn, đây là sức mạnh của một ‘dị năng’ chứ chẳng phải mấy trò cầm máu thông thường.

“Coi như tôi ghi nợ lần này. Lần sau cứ tính sổ với chị ‘Janghwa’ nhé, ngài Dueoksini.”

“Lắm mồm.”

Gã thanh niên, Dueoksini, nhặt chiếc mặt nạ dưới sàn lên đeo lại.

Dù phần mắt đã nứt vỡ, để lộ đôi mắt xếch sắc lẹm, Dueoksini chỉ biết nghiến răng, tay sờ lên vết thương vẫn còn nhói đau.

“Chết tiệt, cái thằng Dokkaebi khốn nạn đó...!!”

“Bị nó hành cho sấp mặt rồi thì nhận thua đi cho nhanh? Cái mác hạng S của hắn không phải để trưng cho đẹp đâu.”

“Thì đã sao, mana của hắn cũng chỉ thuộc dạng tép riu thôi!”

“Nhưng hắn lại dùng chỗ mana đó hiệu quả đến mức đáng sợ. Cậu có thấy hắn phí phạm một giọt mana nào không? Hắn có phải kiểu đốt mana như đốt tiền giống cậu không? Không hề. Vả lại, chúng ta còn chưa biết dị năng của hắn rốt cuộc là loại gì nữa.”

“.......”

Dueoksini cúi gằm mặt.

Một thất bại toàn tập.

Sở trường của hắn là ‘chiến đấu siêu tốc’, thế mà lại bị tên kia bắt bài ngay tắp lự. Ngay cả trong khoảnh khắc thời gian gần như ngưng đọng, Dokkaebi vẫn bám theo tốc độ của hắn và phản đòn.

“Chết tiệt. Làm quái nào hắn lại có được năng lực đó... Không, chuyện này vô lý quá. Mana của hắn không đủ để làm vậy. Chắc chắn phải có nguồn cung cấp mana từ đâu đó, chứ không thể chỉ đơn giản là dùng hiệu quả được.”

“Chứ cậu nghĩ hắn quang hợp ra mana à?”

“Năng lượng mặt trời...?”

“Ừ. Chứ làm sao hút được cả đống mana từ tự nhiên như thế. Chắc là hắn cứ tích mana vào người rồi dùng dần thôi.”

“.......”

Dueoksini vừa ấn chặt chiếc mặt nạ vừa đăm chiêu suy nghĩ.

“Vừa sử dụng mana hiệu quả đến tột cùng, vừa có nguồn cung mana từ bên ngoài sao...?”

“Dù thế nào thì việc cậu vừa thua sấp mặt là sự thật.”

“...Lần sau tôi sẽ không thua.”

Dueoksini nghiến răng, ánh mắt lóe lên vẻ sắc lạnh.

“Lần tới, sẽ không có đứa nào ngáng đường, và tôi tuyệt đối sẽ không thất bại. Cả người phụ nữ đó, ‘Bạch Kim Thái Dương’, tôi nhất định sẽ lôi kéo cô ta về tổ chức Wijeongcheoksa của chúng ta.”

“Là Geumbudosa mà cậu mê như điếu đổ ấy hả?”

“Phải. Tôi cũng đoán ra được cô ta là ai rồi.”

Dueoksini gõ vào màn hình chiếc Taegeuk Watch không có biểu tượng Thái Cực. Ngay lập tức, một vầng sáng hiện lên từ thiết bị, lấp lánh như một hình ảnh hologram.

Màn hình 3D.

Ánh sáng xanh lam tạo thành hình bóng một người, và những hạt mana lân tinh hiển thị hồ sơ của người phụ nữ đó dưới dạng văn bản lơ lửng trong không trung.

“Ermina Sternfeld?”

“Đúng vậy. Là con nhỏ mà lần này tôi đã biến thành ác ma. Tên là Naberius.”

“Cậu ghét tiếng Anh lắm cơ mà.”

“Chứ chẳng lẽ lại đặt tên tiếng Hàn cho ác ma với phường Phản Diện à?”

“Ha, đúng là cạn lời.”

Dù đang sử dụng một công nghệ đi trước khoảng hai thế hệ, thứ không hề có trên những chiếc Taegeuk Watch thông thường, cả hai vẫn tự nhiên mân mê hình ảnh hologram như thể đã quá quen thuộc và tiếp tục câu chuyện.

“Vậy ra con nhỏ này là Geumbudosa à?”

“Điên à. Không phải cô ta. Là cộng sự của cô ta... người này mới là Geumbudosa.”

Vụt.

Hình ảnh hologram lóe lên.

Ở đó là hồ sơ đăng ký của ‘Ymir’ tại Học viện Sejong.

“Định làm gì con bé này? Hạng E? Có ghi nhầm không đấy?”

“Chính xác đấy. Cô ta đã che giấu thân phận. Vì vậy nên một đứa như Ermina mới dám làm càn.”

Dueoksini đưa một trong những tài liệu về Ymir cho người phụ nữ tóc đỏ. Cô ta xem qua rồi nhếch mép cười khẩy.

“Ermina Sternfeld đã tấn công đồng đội cùng nhóm là Ymir trong lúc tìm kiếm kho báu, nhằm che giấu việc sử dụng Mana Powder?”

“Xem ra không phải là bịa đặt.”

“Thú vị phết. Che giấu thực lực, bị đồng đội đâm sau lưng, sau đó mới bộc lộ sức mạnh để thực thi công lý. Kịch bản hay đấy chứ.”

“Thế nên sau này phải quản lý cho kỹ vào.”

Dueoksini nắm lấy tay người phụ nữ.

“Hongryeon. Nghe cho kỹ đây. Tuyệt đối đừng để lộ thân phận của cô gái đó ra ngoài. Khi báo cáo, hãy giữ bí mật về Geumbudosa.”

“Cái gì?”

“Chuyện này hiện chỉ có cô và tôi biết. Không có bất kỳ thông tin nào về Geumbudosa ở đâu hết.”

“Cậu định giấu tổ chức à?”

“Phải.”

Dueoksini loạng choạng đứng dậy.

“Sự tồn tại của Geumbudosa không thể để lộ ra ngoài. Cô ấy vẫn còn là một quả táo xanh. Phải để nó chín đỏ, mọng nước hơn thì hái mới ngon chứ...”

“Cậu nói câu đó với ý gì thế?”

“Thì phải để cô ấy ra mắt ở một sân khấu kịch tính hơn chứ. Màn chào sân đầu tiên mà chỉ để xử một đứa tép riu như Ermina thì chán chết. Phải tạo ra một vũ đài hoành tráng hơn...”

Đôi mắt của Dueoksini cong lên như vầng trăng khuyết.

“Đợt thực tập của Đại học Đào tạo Anh hùng là vào tháng Tư nhỉ?”

“Nếu cậu đang nói về đợt thực tập tại địa phương của học viện thì đúng là tháng Tư. Sao thế? Định bắt cóc con tin quy mô lớn hay gì?”

“Để có được màn ra mắt hoàn hảo và kịch tính nhất.”

Dueoksini giang rộng hai tay, ưỡn thẳng người.

“Một Anh Hùng đặc cấp vĩ đại như Geumbudosa mà lại được biết đến chỉ vì tóm được một con tép riu Naberius thì còn ra thể thống gì nữa?”

Két.

Cánh cửa nhà kho được mở ra từ bên ngoài.

“Trung sĩ Lee, là thật đấy ạ. Bên trong cứ có tiếng ma quỷ vọng ra...!”

“Này. Bên ngoài có khóa mà, làm sao có tiếng gì được....”

“.......”

Dueoksini di chuyển nhanh như chớp.

Rồi hắn thò tay vào trong áo của người lính, lôi ra một vật và cười toe toét.

“Hút thuốc lá ngoại cơ đấy.”

Phập.

Thứ gì đó đã xuyên qua tim của những người lính.

***

Buổi tối sau khi vụ náo loạn kết thúc.

Tôi lập tức quay về nơi ẩn náu an toàn, nhà của Bà chủ.

“Ồn ào quá nhỉ? Nghe bảo Dokkaebi định giết một Anh Hùng cấp A đấy.”

“Không phải Anh Hùng cấp A. Đó là một kẻ đã bị ác ma hóa. Dueoksini đã xuất hiện.”

“...Bất ngờ thế à?”

“Hắn ta đột ngột trồi lên từ biển.”

“......Đúng là bất ngờ thật.”

Dù tôi không báo trước, nhưng Bà chủ đã nắm được mọi tình hình có thể hóng hớt qua Internet.

“Tình hình là thế này.”

Tôi kể lại mọi chuyện mình đã trải qua, Bà chủ nghe với vẻ mặt nghiêm túc rồi ghi lại các từ khóa lên tấm bảng trắng.

“Nghĩa là, Wijeongcheoksa đang giả dạng Pandemonium để lăng xê một dị năng giả hạng S tên Ymir thành Anh Hùng?”

“Phải. Bọn chúng sẽ tạo ra một tình huống mà Anh Hùng không thể không ra tay. Dù là bắt cóc con tin hay khủng bố.”

“Mượn danh ác ma phương Tây để làm Phản Diện, rồi để một Anh Hùng mặc hanbok ra tay giải quyết? Thú vị thật. Đúng là trò trẻ con.”

“Vì bọn chúng là trẻ con mà.”

Bọn họ là những dị năng giả.

Nhiều nhất cũng chỉ tầm 25 tuổi.

Dù có kẻ nào đó đứng sau giật dây đi nữa, thì chúng vẫn là những đứa dễ bị dụ dỗ bởi mấy lời đường mật.

“Vậy Trưởng phòng Do muốn làm thế nào đây? Nhìn tình hình thì có vẻ cậu đang nhắm đến việc chiêu mộ cô học viên tên Ymir đó.”

“Tôi đang nghiêm túc cân nhắc rằng đã đến lúc bắt đầu chiêu mộ rồi.”

“Thật sao?”

“Phải. Tôi sẽ làm theo nhiệm vụ được giao, không để cô ấy rơi vào tay Wijeongcheoksa.”

Tổng Soái đã nói.

Hãy quan sát tình hình tại học viện và chiêu mộ những nhân tài xuất sắc.

“Tôi cũng đã chiêu mộ Baek Seolhee ở một mức độ nào đó, nhưng việc dùng tình cảm để thu phục một người khác một trời một vực với việc chiêu mộ họ vào tổ chức. Nhưng... Ymir thì hơi khác. Cô ấy không phải Anh Hùng, chỉ là một sinh viên đại học bình thường thôi.”

“Khác với vị công chúa đã có nơi có chốn, việc chiêu mộ cô bé này dễ hơn nhiều à? Hừm. Cậu có biết là không chỉ chúng ta mà bên kia cũng nghĩ vậy không?”

“Tất nhiên rồi.”

Ngay cả khi chưa biết cô ấy là nhân vật chính của nguyên tác, tôi đã có ý định kéo cô ấy về phe mình.

Vậy mà giờ cô ấy lại là nhân vật chính sở hữu cả năng lực thanh tẩy?

Cô ấy không còn là ưu tiên số một nữa, mà đã trở thành ưu tiên số không rồi.

“Vậy bây giờ chỉ cần thu thập thông tin về Wijeongcheoksa và Pandemonium là được à?”

“Đó là ưu tiên thứ hai.”

“Vậy ưu tiên số một là gì? Học viên Ymir?”

“Ừ. Chính xác hơn là chương trình học nhắm vào Ymir.”

Đây chỉ là dự đoán, nhưng tôi có cảm giác mãnh liệt rằng mình sẽ không cần phải theo dõi Ymir kè kè mọi lúc.

“Bọn chúng, đặc biệt là Dueoksini, sẽ dàn dựng một sân khấu thật hoành tráng. Hắn có thể xuất hiện trong đời sống thường ngày và bắt chuyện như người bình thường, nhưng đó chỉ là để cảnh cáo hoặc thuyết phục đơn thuần thôi, chứ tuyệt đối không phải để gây ra một sự kiện tầm cỡ.”

“Vậy là hắn sẽ xuất hiện ở một nơi nào đó thu hút sự chú ý hơn, và việc đó sẽ diễn ra trong khuôn khổ chương trình đào tạo của học viện?”

“Phải.”

Có thể gọi đó là dòng chảy của nguyên tác.

Hay một sự kiện lớn đã được định sẵn.

Trong chương trình học chính khóa của học viện, có rất nhiều sự kiện lớn tương tự như huấn luyện ngoài trời, bao gồm thực tập thực tế, dã ngoại và huấn luyện nội trú.

Vốn dĩ đây là những sự kiện đặc biệt để tạo ra những khoảnh khắc lãng mạn với các nữ chính, nhưng giờ ý nghĩa của chúng có lẽ sẽ hơi khác đi.

“Từ giờ, mỗi khi có sự kiện lớn nào xoay quanh Ymir, Dueoksini sẽ chớp thời cơ để gây chuyện, và tôi chỉ cần ra mặt vào những lúc đó là được.”

“Vậy hắn sẽ không tìm cách khác sao? Ví dụ như tấn công vào một ngày bình thường chẳng hạn.”

“Tuyệt đối không.”

Với tư cách là một Phản Diện, tôi có một niềm tin sắt đá.

“Hắn muốn Ymir, ma pháp thiếu nữ Geumbudosa, trở thành một Anh Hùng. Và hắn mong muốn Anh Hùng đó sẽ chung một con đường với chúng.”

Giống như một gã hề nào đó, dù biết thân phận của Người Dơi là một tay nhà giàu, nhưng vẫn dùng mọi thủ đoạn để phá vỡ hình tượng Người Dơi mà chẳng hề động đến gã nhà giàu kia.

“Tôi sẽ biến Ymir thành người của phe ta.”

“...Nhưng mà Trưởng phòng Do. Lỡ như có chuyện gì không hay xảy ra thì sao?”

“Gì cơ?”

“Trưởng phòng Do, cậu cũng đang ‘làm ăn’ với Baek Seolhee mà. Cậu bắt cá hai tay thế, không sợ bị đâm cho một nhát vào bụng à?”

“......Nếu là chuyện đó thì tôi có kế sách cả rồi.”

Tôi giơ cốc nước quế gừng về phía Bà chủ.

“Dù là hai tay hay nhiều tay hơn nữa, chỉ cần làm cho tất cả bọn họ yêu mình là xong chuyện thôi.”

“......Cậu tự tin vào cái gì thế?”

“Chuyện đó thì dĩ nhiên là....”

Tôi đặt cốc nước đã uống cạn xuống, một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất.

“Bằng cây gậy Dokkaebi này chứ gì.”

“...Xem ra cậu tự tin lắm nhỉ.”

“Đương nhiên rồi. Tôi đã dùng nó để ‘làm ăn’ cho đến tận bây giờ mà.”

Tôi.

Trưởng phòng Do Jihwan của tổ chức Imangmangryang, và cũng là Dokkaebi.

“Cô nghĩ tại sao tôi lại được làm việc trực tiếp dưới trướng Chủ tịch và ngang hàng với tứ đại giám đốc?”

Chỉ với cây gậy Dokkaebi này, tôi là người đàn ông có thể ‘thuyết phục’ bất cứ thứ gì.

“Có lẽ tôi phải thay đổi phương châm thôi.”

Nếu là đàn ông thì tôi đã giết rồi.

Nhưng vì là phụ nữ.

Tức là.

Đàn ông thì giết.

Còn phụ nữ thì—

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!