Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1403

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Web Novel - Chương 222 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (6)

Sau khi vực dậy tinh thần cho Marghetta thành công, tôi cuối cùng cũng được trải qua những ngày tháng thực sự yên bình. Chắc có lẽ cơn khủng hoảng vừa rồi đã gom hết mọi tai ương trong tương lai lại rồi.

Ngay cả ngày sinh nhật mà tôi thấp thỏm chờ đợi cũng trôi qua một cách suôn sẻ và bình thường.

“Em đã nhận được một món quà vô giá rồi mà.”

Nhìn Marghetta tủm tỉm cười, tay vuốt ve bàn tay trái, chính xác hơn là chiếc nhẫn… à không, nửa chiếc nhẫn, tôi chẳng thể nào mở lời cho đặng.

Chuyện nó vốn là một chiếc nhẫn hoàn chỉnh là bí mật tôi phải mang xuống mồ. Cô ấy đã vui đến nhường này, nếu tôi nói ra những lời như ‘Thật ra nó bị vỡ đấy’ thì tinh thần của Marghetta chắc cũng tan vỡ theo mất.

“Lần sau anh sẽ tặng em một món quà tốt hơn.”

Tất cả những gì tôi có thể làm là rào trước đón sau để đổi cho cô ấy một chiếc nhẫn lành lặn.

“Phì, sẽ không có thứ gì tuyệt hơn cái này đâu ạ. Vì đây là chiếc nhẫn đầu tiên mà.”

Nhưng kế hoạch đó cũng thất bại nốt.

Chết thật. Chẳng lẽ cứ để cô ấy đeo mãi chiếc nhẫn vỡ này sao?

‘...Rồi sẽ có cơ hội thôi.’

Nhẫn đính hôn, nhẫn cưới. Dù sao thì cũng có nhiều danh nghĩa mà. Lẽ nào lại không có ngày đổi được một chiếc nhẫn hay sao?

“Này, anh Carl.”

“Vâng, Mar.”

Trước lời đề nghị không biết đã là lần thứ bao nhiêu, tôi khẽ cười và đưa tay trái ra.

Marghetta liền chìa bàn tay trái của mình ra với vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

“Đúng là một cặp thật.”

Tôi gật đầu hưởng ứng lời nói tựa như ngân nga của Marghetta.

Nửa chiếc nhẫn tôi đeo và nửa còn lại của Marghetta. Khi hai bàn tay trái của chúng tôi áp vào nhau, chúng trông như thể đã hợp thành một chiếc nhẫn hoàn chỉnh.

‘Vốn dĩ nó là một mà...’

Bí mật không thể nói ra cứ quẩn quanh nơi đầu lưỡi. Dù có tự nhủ bao nhiêu lần cũng không thừa. Đây là bí mật tuyệt đối, tuyệt đối không được tiết lộ.

Nhờ vậy mà mấy ngày trước, tôi đã dúi cho người bán chiếc nhẫn một khoản vàng kha khá, bảo ông ta đừng kinh doanh ở Học viện nữa mà hãy đến kinh đô buôn bán. Nhờ đó, khả năng Marghetta phát hiện ra sự thật đã giảm xuống gần như bằng không.

Dù biện pháp này có hơi đường đột, nhưng người bán hàng cũng vui mừng vì được ra kinh đô, thế chẳng phải là một kết quả có hậu cho tất cả mọi người hay sao? Tôi tin là vậy.

“...Em sẽ không bao giờ tháo nó ra nữa.”

Marghetta vừa nói vừa nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

Với khí thế như thể dù trời có sập cũng sẽ đeo nó suốt đời, tôi chỉ biết gật đầu.

Mỗi khi chúng tôi đi dạo, vô số ánh mắt lại đổ dồn về phía này.

“Thật đấy.”

“Một chiếc nhẫn có thể hợp thành một, ngầu thật.”

Tôi nghe thấy tiếng thì thầm của các nữ sinh từ xa.

Và mỗi lần như vậy, ngón tay tôi lại thấy ngứa ngáy. Từ khi nào mà ánh mắt người khác lại có tác động vật lý thế này?

‘Sao mà quen thuộc đến lạ.’

Tình huống này, cảm giác như thể trở thành một con mãnh thú trong vườn bách thú. Quen thuộc đến lạ. Hồi vụ Ma Tông Công tước cũng y hệt thế này.

Phe thứ nhất bảo Ma Tông Công tước đã tỏ tình với Trưởng phòng Thanh tra, phe thứ hai lại cho rằng mặc dù vậy, anh ta vẫn trao nhẫn đôi cho con gái của Thiết Huyết Công tước. Chẳng phải đây là tình huống quá hoàn hảo để thu hút mọi ánh nhìn sao?

Dĩ nhiên, khác với lần đó, tin đồn chưa lan rộng khắp Đế Quốc, nhưng tôi có linh cảm rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.

‘Chẳng có nơi nào dễ lan truyền tin đồn như Học viện.’

Một sân chơi xã giao quy tụ đủ loại con cháu quý tộc. Thậm chí, đây còn là một cơ sở giáo dục thỉnh thoảng có cả người nước ngoài nhập học.

Ở một nơi như thế, chỉ cần một tin đồn lan ra đúng cách là có thể khuấy đảo cả Đế Quốc, cả lục địa trong nháy mắt. Đặc biệt nếu đó là một tin đồn không có lý do gì để dập tắt.

“Anh Carl.”

“À, đây em.”

Vốn dĩ nhờ có Marghetta thường xuyên dạo quanh Học viện, nên dù tôi có muốn kiểm soát cũng chẳng thể nào làm được.

“Thật trùng hợp. Lại gặp được anh Carl ở đây.”

“Đúng là trùng hợp thật.”

Tôi nở một nụ cười gượng gạo trước dáng vẻ của Marghetta, người đang dùng tay trái che miệng cười khúc khích. Trông không giống trùng hợp lắm, nhưng vì cô ấy đã nói vậy thì cứ cho là thế đi.

Dù sao đi nữa, Marghetta vốn chỉ ở trong phòng Phó Hội trưởng vì bận công việc của Hội học viên. Nhưng từ sau khi nhận được chiếc nhẫn, cô ấy đã đi khắp Học viện với một nhiệt huyết đáng kinh ngạc.

Tôi biết lý do là gì, nên vừa thấy đáng yêu lại vừa thấy đáng sợ. Nếu, nếu như hôm đó tôi không chuẩn bị chiếc nhẫn, thì rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra cơ chứ...

‘Chắc là loạn cả lên rồi.’

Tôi không đủ can đảm để tưởng tượng chi tiết hơn. Cứ tóm gọn là loạn cả lên là được.

“Vừa đúng giờ ăn trưa. Nếu được thì chúng ta cùng dùng bữa được không ạ?”

“Được thôi.”

Dường như hài lòng với câu trả lời nhanh gọn của tôi, Marghetta mỉm cười nhẹ và đưa tay trái ra.

Một bàn tay để tôi hộ tống. Một hành động hoàn toàn bình thường, không có gì kỳ lạ cả.

‘Tay trái...’

Chỉ trừ việc Marghetta vốn thuận tay phải.

Marghetta vốn dùng tay phải khi che miệng, khi cầm quạt, và cả khi nắm tay. Trong trí nhớ của tôi rõ ràng là vậy.

Thế nhưng từ sau khi nhận được chiếc nhẫn, cô ấy lại dùng tay trái để che miệng, cũng dùng tay trái để cầm quạt. Tất cả là để khoe chiếc nhẫn đang tỏa sáng lấp lánh trên bàn tay trái.

“Anh Carl?”

“À, xin lỗi em. Chúng ta đi thôi.”

Tôi cố gắng lờ đi những lời xì xào và nắm lấy tay Marghetta.

Phải rồi, ánh mắt hay tin đồn thì có hề gì. Chỉ cần Marghetta vui là được.

Chỉ cần cảm thấy tự hào vì Marghetta vui đến mức muốn khoe khoang là đủ rồi. Vì điều đó chứng tỏ món quà của tôi không hề sai.

Dù có làm vỡ nhẫn thành nửa chiếc, hay đeo nhẫn đôi thì việc tôi là cố vấn câu lạc bộ làm bánh vẫn không thay đổi.

Louise thì liên tục liếc nhìn bàn tay trái của tôi, Irina thì từ lúc nào đã tự nhiên ngồi lì trong phòng câu lạc bộ và tham gia cùng, còn các thành viên khác thì không biết có phải đã từ bỏ concept câu lạc bộ làm bánh hay không mà lại chơi blackjack.

Việc thực hiện vai trò cố vấn giữa bọn họ thật sự vất vả hơn tôi nghĩ.

Nhưng công việc càng vất vả thì niềm vui khi tan làm lại càng lớn.

—CHÁUUUUU ƠIIIIII─! CHÁU ƠI CHÁU ƠI CHÁU!

“Tai tôi vẫn ổn. Người chỉ cần nói một lần là được.”

Nhưng khi niềm vui đó sụp đổ, thì nỗi tuyệt vọng cũng lớn không kém.

Quả cầu liên lạc phát sáng ngay khi tôi vừa ngả lưng xuống giường. Cứ ngỡ là mẹ hoặc vị Bộ trưởng nghe được tin đồn nên tôi đã bắt máy, nhưng ngạc nhiên thay, đó lại là Hiền Minh Công tước.

‘Phát điên mất thôi.’

Hiền Minh Công tước hôm nay cũng không ngoại lệ, bị rượu khống chế mà hí ha hí hửng. Nếu được thì tôi muốn ngắt máy ngay lập tức, nhưng nào có thể phớt lờ liên lạc của một Công tước cơ chứ.

“Có chuyện gì vậy ạ?”

—Gìiiiiii chứ! Ta liên lạc với cháuuuuu mà cũng cần lý do saooo!?

Đương nhiên là cần rồi. Một Công tước lại liên lạc trực tiếp với Trưởng phòng Thanh tra cơ mà.

Dĩ nhiên, những lời đó chỉ quẩn quanh trong miệng tôi. Dù có say đến đâu thì Công tước vẫn là Công tước. Lỡ nói năng cộc lốc làm người ấy phật lòng thì chỉ thêm phiền phức.

Hơn nữa, người say rượu thường khi tỉnh lại sẽ không nhớ gì, nhưng Hiền Minh Công tước vì ngày nào cũng say nên trí nhớ lại rất tốt. Theo tôi thấy thì bà mợ này thuộc một chủng tộc khác thì phải.

“Chắc hẳn người đang bận trăm công nghìn việ─”

—Mợ.

Sao những lúc thế này phát âm lại chuẩn thế nhỉ.

“...Chắc hẳn phải có chuyện không tầm thường thì mợ mới liên lạc...”

—Phư hừ hừ, đúng là thế rồiiiiii~

Tôi lặng lẽ xoa bóp sau gáy khi nhìn Hiền Minh Công tước lại cười khà khà rồi nốc rượu.

—Hửm? Cháu ơi, dạo này mệt hả?

Vâng. Là vì bà mợ đấy ạ.

“Không có gì đâu. Chắc chỉ là do ngủ sai tư thế nên cổ hơi mỏi thôi.”

—Pkhà khà! Chồng yêu của ta~ cũng thế đấy! Người một nhà đúng là giống nhau thật!

Lời nói đó làm tôi nhớ đến khuôn mặt của người chú mà tôi chỉ gặp vài lần.

Phải rồi, đến tôi thỉnh thoảng mới nói chuyện mà còn phải ôm gáy, huống hồ người sống cùng cả đời thì sẽ thế nào. Bỗng nhiên lòng kính trọng trong tôi trào dâng mãnh liệt.

“...Vâng, chắc là vậy.”

—Đúuuuung thế rồiiiiii~?

Hiền Minh Công tước cứ thế vừa cười vừa uống, mãi cho đến khi chai rượu cạn khô mới nói ra chuyện chính.

—Hì hì, thật ra là ta~ có chuyện muốn hỏi cháuuuu~

“Vâng, xin mợ cứ nói.”

Nghe câu trả lời của tôi, Hiền Minh Công tước thở hắt ra một hơi rồi phả ra một làn khói hồng nhạt.

Bất an quá. Rốt cuộc là định nói chuyện gì mà đến cả một tay nghiện rượu như người cũng phải xua đi hơi men thế này.

—Cháu ơi. Cháu chưa quên lời ta nói chứ?

“Hả?”

Cơ thể tôi tự động cứng đờ trước câu nói kích thích bản năng của một công chức. Một câu nói ngang hàng với ‘Mày đã làm việc tao giao chưa?’.

Tôi nhanh chóng vắt óc suy nghĩ. Lời Hiền Minh Công tước nói với tôi? Có gì nhỉ? Trừ những lúc say xỉn, than vãn, ăn vạ, điên loạn ra thì chẳng còn lại gì đáng kể─

—Cháu ơi. Nếu cảm thấy bị Ma Tông Công tước lôi kéo, cứ chủ động tấn công trước đi. Người ta sẽ mừng đến phát điên cho xem.

‘À.’

Chính là nó. Chỉ có thể là nó thôi.

—Chưa quên chứ~?

“Vâng, dĩ nhiên rồi ạ.”

—Vậy tại sao lại làm thế.

Vẻ mặt cười cợt của người nhanh chóng thay đổi. Một vẻ mặt thực sự tiếc nuối, như thể đang nhìn một đứa trẻ đang vùng vẫy dưới giếng.

Rồi người ấy lấy ra một chiếc khăn tay, lau khóe mắt và giả vờ khóc.

—Ta nghe cả rồi. Tấm thân này buồn quá. Tương lai của cháu ta sao mà tăm tối thế này.

“Cái đó...”

—Nếu lỡ cháu có tan thành trăm mảnh, ta nhất định sẽ nhặt lại một mảnh gửi về Krasius!

Mẹ kiếp. Tôi có phải Park Hyeokgeose đâu mà lại vỡ thành nhiều mảnh.

Trước vẻ mặt cứng đờ của tôi, Hiền Minh Công tước lại cười phá lên rồi nói tiếp.

—Cháu ơi. Ta có thể chúc mừng đám cưới của cháu ta. Nghe nói là con gái út của Thiết Huyết Công tước à? Lần trước ta gặp thấy vừa đáng yêu vừa thông minh!

Nhưng liệu người khác có thể chúc mừng được không?

Lời nói bổ sung đó khiến tôi bất giác nuốt nước bọt.

—Ma Tông Công tước đang ngượng ngùng bối rối~ chỉ mong ngóng đến Lễ mừng năm mới~ bỗng dưng nghe tin chồng yêu tương lai tặng nhẫn cho người phụ nữ khác?

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau lưng tôi.

—Ôi, người đâu mà bạc bẽo! Ta thì mòn mỏi chờ mong, còn ai đó lại thảnh thơi yêu đương!

Câu nói đó có chút oan ức. Thảnh thơi ư, lúc tôi tặng nhẫn cho Marghetta, tôi đã nghiêm túc và căng thẳng hơn bao giờ hết.

Dù vậy, tôi vẫn không thể mở miệng được. Tin đồn hiện chỉ loanh quanh trong Học viện? Khác với vụ Ma Tông Công tước, vì không có bồ câu đưa thư nên nó lan chậm hơn?

‘Trong Học viện cũng có pháp sư mà.’

Tôi đã quá lơ là. Có người có thể hoạt động như đôi mắt của Ma Tông Công tước mà tôi lại quá chủ quan. Không, chẳng lẽ trí thông minh của mình thật sự giảm sút rồi sao? Tại sao mình lại không nghĩ ra điều đó?

Khi tôi dùng bàn tay run rẩy vuốt mặt, Hiền Minh Công tước cười toe toét rồi tung đòn quyết định.

—Dịch chuyển tức thời, cần chứ?

“...Làm phiền mợ rồi.”

Dường như hài lòng với câu trả lời của tôi, Hiền Minh Công tước gật đầu mạnh.

Một nụ cười gượng gạo nở trên môi tôi. Tình huống này, để dập tắt ngọn lửa đang cháy, à không, ngọn lửa trên ngòi nổ của quả bom, tôi phải tự mình đến kinh đô.

Thảm hại thật. Rõ ràng tôi đã định không đến, cũng không nhìn thấy kinh đô cho đến trước Lễ mừng năm mới.

—Đừng dễ dàng đưa ra những lời hứa mà mình không thể giữ.

Trong lúc tôi ngẩn ngơ nhìn quả cầu liên lạc, lời nói của Hoàng Thái tử chợt hiện lên trong đầu.

Hoàng Thái tử, ngài đã đúng. Đối với tôi, việc ngoảnh mặt làm ngơ với kinh đô là một lời hứa không thể giữ được...

‘Trước lúc đó mà đến thì tôi không phải người mà là một con súc sinh.’

Và rồi tôi nhớ lại lời thề khi vội vã rời khỏi nghĩa trang quốc gia.

‘Chết tiệt.’

Thật ra tôi là một con súc sinh. Sau khi chiến đấu với lũ thú ở phương Bắc, tôi cũng đã trở thành một con thú.

Tôi quyết định cứ coi là như vậy đi.