Như tiêu đề.
Trong bảy ngày đó, không biết là nhận được lời hứa gì từ cô nàng tiên tri kia, mà Tạ Dương cứ hớn hở chạy đi giúp Trình Thực cày một thử thách vũ khí hạng A.
Thực ra, Trình Thực vốn chẳng định lấy vũ khí, cái hắn muốn là vài chiếc đồng hồ quả quýt vàng.
Có điều Tạ Dương lại cảm thấy giá trị của mấy cái đồng hồ đó còn chẳng bằng mấy bình Thịnh Vượng Xưa Kia, thế nên, cậu ta cứ khăng khăng phải mang về cho hắn một món vũ khí.
Thấy đối phương cố chấp cứ như không sợ chết, Trình Thực đành thỏa hiệp, tiện miệng nói ra một món vũ khí cho pháp sư, rồi bảo cậu ta đi đánh hộ.
Khi nghe nói Trình Thực cần một món vũ khí dành cho pháp sư, Tạ Dương còn sững ra một hồi.
“Thì ra anh là pháp sư?”
“Trông không giống à?”
“Tôi cứ nghĩ anh là sát thủ cơ, trông anh có vẻ khó giỏi trong việc ẩn mình.”
“...”
May mắn thay, Tạ Dương không chết trong thử thách, nhưng thương tích khá nặng.
Trình Thực một mực khuyên cậu ta nên đi đòi lại bình Thịnh Vượng Xưa Kia, không ngờ Tạ Dương lại dứt khoát từ chối, còn nợ thêm một bình nữa.
Kết quả là vũ khí thì lấy được, còn thuốc thì lại mất thêm một lọ.
“Chúc cậu sớm tìm được tình yêu”, Trình Thực nói với vẻ mặt phức tạp.
“Cảm ơn.”
Tạ Dương cảm kích từ tận đáy lòng.
Còn Trình Thực thì từ tận đáy lòng thấy... ngán ngẩm.
‘Nếu không phải vì cậu có thể buôn dưa lê với mình vài câu, thì tình yêu của cậu ta có cái chó gì liên quan đến mình chứ.’
Nhưng mà thôi, thế cũng hay, ít ra còn có trò vui mà xem.
Trong cái thế giới này, thứ quan trọng nhất là phải giữ được tâm trạng thoải mái.
Thời gian vèo một cái đã trôi qua, mở mắt lần nữa, trước mắt hắn đã hiện ra thông tin về thử thách mới.
Một tuần nay Trình Thực không mở thử thách, trạng thái thi đấu vẫn giữ khá tốt.
⟬ Thử Thách Đặc Biệt 〘Mê Cung của Màn Đêm Vĩnh Hằng【Ký Ức】〙 đã mở ⟭
⟬ Đang ghép đồng đội (1/6) ⟭
⟬ Mục tiêu thử thách: Trong ký ức chồng chéo, luôn có thể tìm ra một con đường, tiền đề là, màn đêm chưa tan (giới hạn 12 giờ) ⟭
“Má nó!”
Trình Thực sững ra một chút, rồi chửi thề.
Lại là thử thách phe đối địch? Thế khác nào muốn lấy mạng hắn?
⟬ Ghép thành công (6/6), đang tiến vào thử thách ⟭
Trong cơn kinh ngạc tột độ, tầm nhìn của hắn lại dần tối sầm xuống.
...
“Quý khách? Quý khách ơi?”
Bên tai là tiếng trò chuyện ồn ào, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng cụng ly và hò hét.
Đây là... quán rượu?
Trình Thực mở mắt, thấy mình đang ngồi trên một chiếc bàn tròn. Trên bàn có tổng cộng sáu người, tất cả đều gục xuống ngủ, chỉ có hắn là người đầu tiên tỉnh lại.
Hắn cúi nhìn áo mình, cổ áo và vạt áo ướt nhẹp.
May không phải nôn ói, chắc là trong lúc ngủ đã làm đổ rượu, cả người sặc mùi cồn.
“Ngài còn muốn phục vụ thêm rượu không?”
Người hầu bàn mặc đồ đen đứng bên cạnh, bưng khay, yên lặng chờ chỉ thị.
‘Thêm rượu á? Người ta đã uống đến thế này rồi, tính cho thêm nữa để tắm à?’
“Không cần, cảm ơn”, Trình Thực lắc đầu, tiễn người hầu bàn lui xuống, lúc này, mấy đồng đội của hắn mới bắt đầu tỉnh lại.
“Đây là đâu? Quán rượu hả?”
“Uầy... đau đầu quá...”
“Ái da, áo bẩn rồi!”
“Rượu máu dê Schneira, món khoái khẩu của dân du mục Bão Tuyết, ở phía nam dãy Bão Tuyết. Vào giữa Kỷ Nguyên 【Văn Minh】 có một tiểu quốc gọi là Pelius, loại rượu này cực thịnh hành ở đó.”
“Ực ực ực ực... Aaa, ngon!”
“...”
Nhìn phản ứng mỗi người một kiểu, sắc mặt Trình Thực hơi sa sầm.
Ba nam, ba nữ, rõ ràng là ván này có kẻ ăn hại.
“Đại tỷ là?” Cậu thiếu niên đeo kính, người bắt chuyện đầu tiên, bắt đầu nhanh chóng quan sát xung quanh, ánh mắt cậu dừng lại ở Trình Thực và cô gái vừa thao thao bất tuyệt về rượu, rồi hỏi thẳng cô.
“Phương Thi Tình,【Văn Minh】, Thi Ca, bậc thang 2047, xin chào buổi sáng đến các vị.”
Vị Thi Ca thuộc [Văn Minh] này chẳng biết moi đâu ra chiếc khăn tay trắng. Cô tao nhã lau đi vết rượu trên sơ mi trắng và cà vạt đen, sau đó khẽ đẩy gọng kính tròn, gật đầu chào từng người.
Trình Thực lập tức phác họa một bức chân dung về cô trong đầu: tóc xoăn dài, kính gọng tròn đen, ngũ quan tinh tế, hơn nữa... khí chất giống giáo viên.
Mà còn là giáo viên tiếng Anh.
→ Phương Thi Tình ; Con Đường Vận Mệnh -【Văn Minh】 ; Chức Nghiệp - Thi Ca ; Điểm - 2047
Ngồi bên phải cô là một cậu thiếu niên đeo kính, miệng hơi há ra, trông vô cùng kinh ngạc.
“Tận 2000 điểm?”
Cảm nhận được ánh mắt mọi người dồn về phía mình, cậu ta lúng túng vội vàng giới thiệu, “A Minh, chữ Minh trong ‘Minh Ký’, [Văn Minh], Sát Thủ, Thang Điểm 1717.”
Lời vừa dứt, Trình Thực liền nhíu mày.
Người này đang nói dối.
Không rõ là cậu ta giấu đi Con Đường thật sự hay là bịa đặt điểm số, nhưng nghề nghiệp thì khó mà giả mạo, cũng chẳng cần phải giả mạo.
Có điều, nhìn bộ dạng hoảng loạn thế kia, thật sự chẳng giống Sát Thủ chút nào.
Sát Thủ thường thì… dứt khoát, gọn gàng hơn?
Trình Thực bất chợt nhớ tới Tống Á Văn, rồi lại nghĩ: ‘Thôi kệ, có lẽ giờ trong giới Sát Thủ đang thịnh hành kiểu “phong cách ngược” cũng nên.’
→ A Minh ; Con Đường Vận Mệnh -【Văn Minh】 ; Chức Nghiệp - Sát Thủ ; Điểm - 1717
“Này, đại ca?”
Đang miên man suy nghĩ, cậu thiếu niên bỗng gọi một tiếng khiến Trình Thực hơi ngẩn ra. Lúc này, hắn mới phát hiện không biết từ khi nào lượt phát biểu đã đảo ngược, mà thiếu niên ấy lại ngồi ngay bên trái hắn.
Nhanh vậy đã đến lượt mình rồi sao?
Trình Thực khẽ điều chỉnh vẻ mặt, tươi cười rạng rỡ giới thiệu:
“Trình Thực, [Tồn Tại], Mục Sư, Thang Điểm 1501.”
Ngay khi hắn vừa dứt lời, liền thấy một người phụ nữ đối diện khẽ nhíu mày.
Ồ? Có chút thú vị đây.
“1500?” A Minh mở to mắt hơn nữa, nhìn Phương Thi Tình rồi lại nhìn Trình Thực mà hoảng sợ thêm, “Lại lệch đúng 500 điểm?”
“Lại?” Trình Thực cười cười.
“Tuần trước trong cuộc thử thách cũng lệch 500 điểm, rất khó nhằn, cực kỳ nguy hiểm.”
“Nhưng cậu vẫn sống sót, phải không?”
A Minh gượng gạo cười, giọng chẳng mấy lạc quan, “Chỉ là may mắn thôi.”
Cuộc tự giới thiệu tiếp tục, đến lượt người đàn ông ngồi bên phải Trình Thực, nãy giờ vẫn luôn vò đầu bứt tóc.
Đó là một gã tóc dài lộn xộn, mặc áo khoác lông giữa trời nóng bức, ánh mắt toát ra vẻ sa sút.
“Hoàng Ba, [Hỗn Độn], Thi Ca, 1998.”
[Hỗn Độn]! Con Đường đối lập với [Văn Minh]!
Xem ra sắp có kịch hay rồi.
Trình Thực cười thầm, quan sát sắc mặt Phương Thi Tình và A Minh, nhưng cả hai chỉ liếc gã đàn ông kia một cái, chẳng hề tỏ ra phản ứng đặc biệt gì.
Ngược lại Hoàng Ba, người vẫn liên tục cào ngón tay vào tóc, chẳng thèm ngẩng lên, dường như hoàn toàn không quan tâm trong đội có kẻ thù.
→ Hoàng Ba ; Con Đường Vận Mệnh -【Hỗn Độn】 ; Chức Nghiệp - Thi Ca ; Điểm - 1998
“Lại một người gần 2000 điểm?”
“Hơn nữa cũng là Thi Ca?”, người chơi nữ đối diện Trình Thực kinh ngạc thốt ra, rồi lập tức đưa tay che miệng.
Người này chính là cô gái khi nãy nghe đến Con Đường của Trình Thực liền cau mày.
“Sao thế, hôm nay là thi hát à?”
Một nữ người chơi khác vẫn đang ngửa cổ tu rượu, cô nghiêng đầu, chống khuỷu tay lên bàn và xoay xoay chai rượu trong tay. Đầu lưỡi lướt nhanh qua môi và nở nụ cười quyến rũ:
“Bách Linh, các anh chị cũng có thể gọi em là Chim Nhỏ, [Trầm Luân], Thợ Săn, thang điểm thấp quá không tiện nói. Các anh chị nói gì, em nghe nấy là được.”
Nói rồi, cô lại ừng ực uống thêm vài ngụm, mặc kệ rượu tràn ra thấm ướt cổ áo, làm bộ váy lụa đen trễ ngực càng ôm sát, phô bày những đường cong khiến máu huyết sục sôi.
“Em giỏi nhất… chính là biết nghe lời~”
[Ô Uế].
Trình Thực chẳng cần nhìn kỹ, chỉ ngửi mùi thôi cũng biết cô nàng đeo vòng cổ này là một Thợ Săn của [Ô Uế], loại kẻ săn đuổi dựa vào cảm quan.
Bọn họ giỏi thả lỏng dục vọng bản thân, rồi lôi kéo con mồi cùng sa vào đó, vừa giằng co vừa tra tấn thần kinh, khiến con mồi lạc lối trong khoái lạc, mất sạch sức chống cự trong cơn trầm luân.
Cô nàng này xem ra là một cao thủ chuyên về trụy lạc xác thịt. Nhưng Trình Thực phát hiện, cô ta thật sự không nói dối, điều này đồng nghĩa điểm số của cô quả thực rất thấp.
Điểm thấp mà vẫn chen vào được ván này…
Không đơn giản.
→ Bách Linh ; Con Đường Vận Mệnh -【Trầm Luân】 ; Chức Nghiệp - Thợ Săn ; Điểm - ???
A Minh trông thấy dáng vẻ của cô thì có chút bối rối, Hoàng Ba vẫn gãi đầu, Phương Thi Tình thì nhìn đầy hứng thú. Riêng cô gái cuối cùng ngồi cạnh Bách Linh lại thoáng hiện vẻ chán ghét.
Ánh mắt Trình Thực lập tức rơi vào người chơi nữ cuối cùng ấy. Cô nàng mặt mày thanh tú, cũng đeo kính, dáng vẻ tự nhiên thoải mái, chỉ là khi đối diện ánh nhìn của hắn thì hơi né tránh.
“Từ Lộ, [Hư Vô], Thi Ca, Thang Điểm 1643.”
“?”
Giọng khàn khàn ấy vừa cất lên, Trình Thực lập tức rùng mình, rồi nhanh chóng nhìn sang Bách Linh, cố gắng che giấu khóe môi đang nhếch lên.
Nhìn xem, chẳng phải trùng hợp quá sao?
Người duy nhất trong bàn có khả năng tiên tri, hơn nữa hắn còn biết, rất có khả năng chính là cô nàng mà tên Họ Tạ si tình kia từng thèm khát mà chẳng có được.
Chậc chậc, tín đồ [Số Mệnh] à, ngại quá, lần này hắn lại đứng về phía [Thời Gian].
Nói cách khác, hắn chính là sói!
Soạt!
→ Từ Lộ ; Con Đường Vận Mệnh -【Hư Vô】 ; Chức Nghiệp - Thi Ca ; Điểm - 1643.
Trình Thực vừa muốn bật cười lại phải cố nén, hắn biết Từ Lộ chắc chắn cũng đang quan sát mình, chỉ là cô ta vẫn còn hoài nghi, không rõ hắn có đúng là “người hàng xóm” trong trí nhớ hay không.
Quả nhiên, Từ Lộ đang lén nhìn hắn. Cô giả vờ bình thản liếc sang, trong lòng thì hồi tưởng lại những lời Tạ Dương từng kể về Trình Thực.
“Trên sân thượng tòa bên cạnh có thằng pháp sư tên Trình Thực, mặt mũi thường thôi, hơi béo, y như mấy tên otaku vô dụng. Nó cầu xin anh giúp nó suốt, anh thấy tội nghiệp nên tiện tay kéo một bản đồ cấp A, kiếm cho nó một món vũ khí.”
“Đừng thấy nó trông tầm thường, chứ cũng khá nghĩa khí, biết ơn, sau đó tặng lại cho anh một lọ thuốc trị thương cấp A...”
“Nhưng chắc chắn cái thuốc đó là nó nhặt được từ thử thách, giá trị còn kém xa món vũ khí anh đưa.”
“Điểm của anh cao, thủ đoạn cũng nhiều, giữ lại cũng vô ích, cho em đó, coi như vật hộ thân. Thuốc này bình thường thôi… xài cũng tạm, không cần cảm ơn.”
Rõ ràng, Trình Thực ngồi đối diện lúc này khác xa với Trình Thực trong lời Tạ Dương. Ít nhất thì người này không xấu, thậm chí còn có chút… bảnh trai.
Hơn nữa, hắn lại là một Mục Sư.
Chẳng hề khớp với nghề Pháp Sư.
Mà ai cũng biết, chức nghiệp là thứ khó mà giả mạo nhất.
Vậy nên, có lẽ chỉ là trùng tên?
Chỉ không biết, hắn là tín đồ của [Ký Ức], hay là đối thủ của cô - [Thời Gian].
