Mỗi lần kết thúc một đợt thử thách đặc biệt, Trình Thực đều sẽ nán lại trong kênh trò chuyện một lúc để thu thập thông tin.
Trong biển tin tức hỗn độn và rời rạc ấy, phần lớn chỉ là than thở, chửi bới vô nghĩa, chỉ có số ít đáng để liếc qua.
Nhưng có đọc thì nhớ hay không thì tùy tâm trạng của hắn.
Hắn mở kênh trò chuyện khu vực trước. Phạm vi kênh này bao gồm những người chơi trong mấy dãy phố quanh đây. Hôm qua vẫn còn hơn 7600 người online, đến giờ chỉ còn 6400.
Kênh này chỉ hiển thị nội dung, không hiện ID, nên chẳng ai biết người nói là người hay ma.
- Thần Linh lại trừng phạt kẻ vô thần, Thần Quốc mới đang dần thành hình, huynh đệ, tỷ muội, hãy nhập Thần Quốc, cùng hưởng Thần Ân!
- Cảm nhận ân điển, ôm lấy vĩ đại!
- Tất cả đều là ban tặng của Chủ Ân Phước, kẻ sống sót như chúng ta phải biết cảm phước lành của thần! Tạ ơn Chủ ta, tạ ơn Chư Thần!
Những phát ngôn như lên đồng này đều là kiểu mà phe Ủng Hộ Thần Giáng Lâm thường dùng, Trình Thực nhìn là lướt qua ngay.
Chỉ dựa vào ngữ khí thì chắc chắn không phải hàng xóm đối diện.
- Má nó, chết 10 tỷ người, thế giới chẳng phải đi tong rồi à, nếu Thần Linh muốn cứu thế giới, giết lắm người thế làm gì, còn cảm ân cái nỗi gì, cảm con mẹ mày chứ cảm!
- Quảng cáo Đêm Hoan Lạc, địa chỉ: Chung cư Chanh số 142 đường Nam Giang, cả tầng 2 đã thông suốt, diện tích rộng lớn, đã có 14 người tham gia. Muốn trải nghiệm khoái cảm sau tận thế thì mau gia nhập! Ps: Ai có niềm tin đối lập thì đừng vào, không nhận tín đồ [Sinh Sôi].
- [Sinh Sôi] ăn gạo nhà mày chắc?
- Trên kia, mày thích thì mày có thể tự đẻ, khỏi cần chui qua đây cho chật chỗ..
- Số 1301, đường Nam Giang số 7, có em gái ở một mình, sợ lắm.
- Đừng tin, 1301 ngay trên đầu tôi đây, ngày nào nó cũng đập ầm ầm, đệt mụ mày, con thần kinh!
- Cần thuốc, dược tề chữa trị cấp A trở lên, có thể đổi bằng việc đi phụ bản vũ khí, đang cần gấp, cảm ơn.
Dù nhiều người đã chết, nhưng kênh trò chuyện vẫn loạn như cũ.
Trình Thực chỉ chú ý đến lời cầu thuốc kia, nhưng vì trong trò chơi tín ngưỡng không có chức năng chat riêng, hắn đành gõ trên kênh công cộng:
- Người cần thuốc kia, đường Nam Giang hay Mộc Liễu?”
Dòng tin nhắn của hắn lập tức bị biển lời nói khác nhấn chìm, nhưng mắt hắn vẫn kịp bắt được câu trả lời.
- Mộc Liễu, tầng cao.
Trình Thực nhướng mày. Chính hắn cũng ở Mộc Liễu mà lại còn tầng cao nhất (sân thượng).
“Chậc chậc, chẳng lẽ là hàng xóm đối diện?”
Nghĩ tới cảnh hàng xóm toàn thân đầy máu, Trình Thực bước ra mép sân thượng, hét vọng sang:
“Này, người cần thuốc là cậu à?”
Một cái đầu lấm lem thò ra từ căn lều bên kia, giữa mày đầy nghi ngờ, do dự đáp:
“Anh... anh sao biết là tôi?”
Quả nhiên!
Trình Thực cười nhạt: “Đoán thôi. Tôi có một lọ Vinh Quang Xưa Kia cấp A, thế nào?”
Chàng trai họ Tạ rõ ràng có hiểu biết, cậu ta trợn to mắt nhìn anh thật lâu, sau đó nghiêm túc hỏi:
“Anh... 2000 điểm rồi à?”
Trong nhận thức của cậu, dưới 2000 điểm thì chẳng ai nỡ đem loại thuốc này cho người khác.
Trình Thực quả thực cũng tiếc, nhưng hắn lại rất hứng thú với chuyện cậu nói về “đi thử thách thay”. Hiện tại, hắn đang thiếu một món đồ thuận tay.
Món đồ ấy với thử thách kế tiếp mà nói thì cực kỳ quan trọng.
Quan trọng hơn, lượng Vinh Quang Xưa Kia trong tay hắn vẫn còn dư.
“Không đâu, chỉ là lần trước tình cờ nhặt được.”
“...”
Ngó vào không gian mang theo còn 93 lọ thuốc, Trình Thực bất giác nhớ tới lần “hợp tác” với một vị đại ca nọ.
Trong thử thách 【Phồn Vinh】 bảo vệ ông chủ tiệm thuốc, bọn họ liên thủ giết luôn ông chủ, cướp sạch cửa tiệm, ngăn ông ta rơi vào tay địch. thử thách kết thúc kiểu vừa phi lý vừa bất hợp pháp.
Kết quả, mỗi người bị trừ 20 điểm xếp hạng.
Nhưng mỗi người ôm về 120 lọ Vinh Quang Xưa Kia.
Chậc, lỗ nhỏ thôi.
“Anh muốn gì? Thiếu vũ khí à?”, người họ Tạ nghi ngờ, ngượng ngạo nói, “Tôi chưa đủ 2000 điểm, e là không đánh ra loại vũ khí anh muốn, giỏi lắm chỉ được loại A.”
Trình Thực lấy làm lạ. Đi phụ bản vũ khí vốn cực kỳ nguy hiểm, nhất là để lấy vũ khí cấp A. Đã bị thương rồi, sao cậu ra không nghỉ ngơi mà lại còn lăn ra mạo hiểm chứ?
Cho dù dùng thuốc chữa lành, thì sau thử thách chẳng phải lại thương tích đầy mình sao?
Chẳng lẽ cậu ta có cách không bị thương trong thử thách?
“Tôi thấy cậu đâu có thương nặng, sao gấp vậy?”
Họ Tạ mím môi, thoáng buồn bã:
“Là vì Từ Lộ, cô ấy... không ổn rồi.”
“Ai cơ?”
Trình Thực ngẫm một hồi, mới nhớ ra dưới lầu bên phía xa có cô gái tên Từ Lộ. Vì ở mặt tòa xa nên hắn chưa từng gặp, chỉ nghe người tầng dưới nói tới.
Nghe đâu cô ta là Thi ca, giọng nói lúc nào cũng kéo dài.
“Cậu...”
“Cô ấy vừa mới đồng ý làm người yêu của tôi... tôi không thể mặc kệ được...”
Má ơi, tình yêu thật làm mù mắt.
Trình Thực nhìn ra cậu ta không nói dối, mà là thật lòng. Nhưng vấn đề ở chỗ, bên kia chắc chắn không thật lòng.
Nếu thương tích đã nặng đến mức cần thuốc cấp A cứu mạng, thì với thời gian chần chừ này, người đã sớm đi đời rồi, sao còn có thể nhờ người khác lên kênh cầu thuốc?
Trình Thực ngập ngừng, cuối cùng vẫn nhắc nhở cậu ta.
Người họ Tạ rất cảm kích, nhưng vẫn khăng khăng xin thuốc.
“Cảm ơn anh, tôi biết cách nhìn người tốt kẻ xấu. Giống như tôi nhìn ra, anh không phải tín đồ của phe tà ác.”
“...”
“Thôi, không cần giấu. Thật ra cô ấy là ‘Nhà Tiên Tri’, cô ấy đã dự báo nguy hiểm ở thử thách kế tiếp, nên muốn chuẩn bị trước.”
Trình Thực ngây ra, chớp mắt mấy lần.
Nhà Tiên Tri tức là Thi Ca của [Vận Mệnh].
Chẳng trách, giọng vừa ẻo lả vừa chua.
Thấy khuyên cũng vô ích, hắn dứt khoát ném thuốc qua.
Thiếu niên họ Tạ chụp lấy mà kinh ngạc vô cùng.
“Anh không sợ tôi nuốt luôn thuốc à?”
Trình Thực cười nhạt, “Tôi lại mong cậu nuốt đấy.”
Họ Tạ run cả người, siết chặt chai thuốc, trịnh trọng hứa:
“Cảm ơn! Tôi đưa thuốc xong sẽ quay lại nghe anh nói cần vũ khí gì, tôi nhất định mang về cho anh! Tôi tên Tạ Dương!”
Nói rồi còn cậu ta còn cúi chào.
Người thiếu niên này cũng lắm trò ghê.
Trình Thực đang tính xem nên đáp lại sao, thì hành động tiếp theo của Tạ Dương làm anh sững cả người.
Hắn chỉ thấy cậu ta chạy vội sang mép sân thượng bên kia, lấy cần câu móc lọ thuốc, rồi từ từ thả dây xuống dưới...
“Khoan đã... cô ta đã đồng ý ở bên cậu, mà chưa mở thử thách hợp nhất không gian với cậu à?”
Tạ Dương quay đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, “Lộ Lộ là cô gái nhạy cảm, còn chưa dám mở lòng toàn bộ với tôi. Không sao, tôi có thể chờ.”
“...”
‘Giỏi thật. Tôi cứ tưởng cậu là thiếu niên anh hùng, hóa ra là một thằng thiểu năng, con nhỏ kia nói dối đến mức này cũng tin à?
Chậc.
【Số Mệnh】đúng là một con đũy.’
Nhìn cảnh tên cuồng si đang bò rạp trên sân thượng thả thuốc xuống, Trình Thực lắc đầu, chép miệng, rồi quay đi mở kênh khác tìm thông tin hữu ích.
Trên Kênh Đức tin:
- Chế ra loại thuốc mới, Bột Râu Rồng, tăng cả ba chỉ số cho chiến sĩ, giúp tiền tuyến long tinh hổ mãnh. Ngon lắm, tiếc là không bán cho các người được, haizz, đáng tiếc thật.
- Trong thử thách gặp cô nàng xinh lắm, hỏi tín ngưỡng, hóa ra là [Ký Ức], cổ kể chuyện người yêu cũ chi tiết từng khúc, tụt hứng...
- Nói chứ kênh khu vực của bọn tôi toàn tiếng than. Lần này thử thách khó đến thế à? Tôi lừa npc đến mức nó chẳng nhận ra mẹ nó luôn, vẫn qua cửa ngon lành.”+
- Cười chết, anh em lừa chúng tôi thôi thì được, đừng lừa cả bản thân nữa.
- Không thấy cái mặt nạ trong tay cười toác ra à, chẳng lẽ người chết càng nhiều, nụ cười càng rộng?
- Không rõ. Tôi chỉ biết viên xúc xắc [Vận Mệnh] dường như ngày càng nhiều mặt. Hôm nay gặp một thằng cầm đến 20 mặt, má ơi, chắc là Người Được Chọn rồi.
Trình Thực chau mày, nhìn xuống viên xúc xắc trong tay.
Vẫn trắng xương, sáu mặt y như cũ, chẳng biến đổi gì.
Kỳ lạ là, tín vật của [Lừa Dối] vốn phải là chiếc mặt nạ đang cười, còn xúc xắc này rốt cuộc là cái quái gì?
Hắn rất muốn hỏi có ai từ mặt nạ biến thành xúc xắc chưa, nhưng không dám.
Chuột bạch luôn chết sớm nhất, Trình Thực tự tin là vậy.
Thôi kệ, hắn sẽ từng bước tìm hiểu vậy.
Trong kênh đức tin toàn là lời dối trá, chỉ có kênh chức nghiệp là đáng đọc.
Vừa chuyển qua là hắn đã thấy một câu hỏi.
- Xin hỏi các tiền bối là có ai từng thấy thuốc cấp A - Sự Kinh Thường Của Người Chết chưa?
Trình Thực khẽ giật mình, bật cười.
Có vẻ là tiểu thư Nam Cung ngực phẳng hỏi rồi.
- Đấy là gì thế? Hiệu quả ra sao?
- Nghe giống thuốc của [Tử Vong],dùng để níu mạng à?
- Thống kê hiện có 1843 loại thuốc cấp A, chưa từng thấy loại này, được quái nào rớt ra vậy?
- Vãi, anh nhớ kỹ thế! Chắc cao thủ [Ký Ức] rồi.
- Không, tôi vào thử thách có phát điện và máy tính, ghi chép tiện hơn. Nên tôi nối đoạn chat vô máy tính, chỉ là giao diện máy hơi cũ, phải tập quen.”
- ...Thế cũng được á?
- Đúng là thuốc níu mạng. Không biết cao thủ kia có ở đây không, nhờ anh ấy cứu một mạng, chưa báo đáp được, muốn hỏi loại thuốc nào giá trị ngang.
Thuốc cấp A giá trị khác nhau, nhưng Nam Cung rõ ràng còn nhớ ơn Trình Thực.
Khi hắn vừa định gõ lại “tương ngộ là duyên”, thì kênh chat đột nhiên có câu nhảy ra:
“Tôi từng thấy Kinh Thường Người Chết một lần, nhưng tìm cả tháng không ra. Người lầu trên nói coi, có phải lầu trên gặp từ tay họ Trình phải không?”
Trán Trình Thực túa mồ hôi, thầm chửi một tiếng, lặng lẽ rút lui.
May mà tin nhắn trôi nhanh, chẳng mấy chốc mất hút trong dòng lũ.
Thấy không có thêm phản hồi, hắn mới thở phào.
Thường xuyên đi bờ sông, nào tránh khỏi ướt giày. Sau này cái thuốc này chắc phải đổi tên quá.
Trong lúc hắn vẫn chăm chú đọc tiếp, ở một căn hộ cao cấp nơi thành phố khác, có người phụ nữ đang ngồi trong bồn tắm, ngón tay khẽ siết ly rượu trong tay.
“Khinh Thường Người Chết? Chán Ghét Người Chết?
...
Họ Trình, rốt cuộc trong tay ngươi còn bao nhiêu thứ mà ta không biết?
Ngươi chẳng lẽ... là tín đồ của Vị Thần đó?
Ta nhớ kỹ ngươi rồi.”
