Khi Trình Thực mở mắt lần nữa, hắn phát hiện mình đang ngồi ở tầng cao của một khán đài hình tròn, phía dưới là biển đầu người dày đặc và sân khấu trung tâm. Tiếng hoan hô, cười cợt rộn ràng dần ùa vào tai hắn.
Trên sân khấu, có bảy tám Chằn Tinh ăn mặc lòe loẹt đang biểu diễn xiếc.
“Đây là…”
Các đồng đội bên cạnh cũng lần lượt mở mắt, vừa nhìn thấy cảnh tượng liền bật thốt:
“Gánh xiếc?”
“Uầy… thối quá.”
“Ối, bọn họ to thật.”
“Gánh xiếc Pilius. Trong kênh Thi Ca, từng có một tiền bối chia sẻ về nó. Anh ta bảo rằng, anh ta ấn tượng sâu nhất chính là tiết mục ‘Chằn Tinh Nhào Lộn’.
Bởi những chằn tinh ấy vốn không phải chằn tinh thật, mà là do hơn chục người lùn ráp nối thuần thục thành ‘hàng giả’.”
Phương Thi Tình một lần nữa phô bày kiến thức của tín đồ [Chân Lý], học rộng hiểu nhiều, xứng với hai chữ ‘uyên bác’.
“Trong quần áo là hơn chục người lùn ư?”
A Minh đến trễ nhất nên chỉ nghe lỏm được một nửa, nhưng cậu vẫn ngẩn ngơ nhìn lên sân khấu, cố tìm ra chút sơ hở.
Đáng tiếc, ‘Chằn Tinh’ ấy quá hoàn mỹ, họ cử động liền mạch mà chẳng có chút ngắc ngứ gì.
“Họ có trình ghê đấy!”
“Ê, các người không ngửi thấy mùi lạ à? Chúng ta đổi chỗ bàn tiếp được không?”
“Người lùn à… cũng không tệ.”
Mọi người vẫn còn chìm trong niềm vui phá giải tầng ký ức đầu tiên, chưa hề nhận ra vấn đề nghiêm trọng. Chỉ có Trình Thực và Phương Thi Tình mặt mày hơi sầm xuống.
Quá lớn rồi.
Sân khấu xiếc này quá lớn, số người nhiều gấp mấy chục lần so với quán rượu trước. Với ngần ấy mục tiêu, việc tìm ra ‘lỗi sai’ quả thực là một cả công trình đồ sộ.
Trình Thực cúi đầu nhìn đồng hồ quả quýt - 9:56. Đã trôi qua hai tiếng.
“Một tin tốt, một tin xấu. Muốn nghe cái nào trước?”
Mọi người ngẩn ra nhìn hắn. Phương Thi Tình chau mày khẽ nói:
“Nói tin xấu trước, để chuẩn bị.”
Trình Thực gật đầu, “Tin xấu là đã qua mốc giờ, bác sĩ quên ghi chép trạng thái của mọi người. Sau này nếu có người bệnh, thì tôi chỉ còn cách dùng ⦗Tăng Tốc Trao Đổi⦘ mà chữa.”
[Thời Gian] ban phước cho nghề mục sư hai kỹ năng:
Một là ⦗Truy Hồi Trạng Thái⦘ - đưa thân thể quay lại tình trạng ở mốc giờ trước.
Hai là ⦗Tăng Tốc Trao Đổi⦘ - chính là kỹ năng Phương Thi Tình từng dặn đừng bậy bạ dùng lên NPC, vì nó sẽ đẩy nhanh trao đổi chất, dùng thời gian mà chữa thương hoặc loại bỏ trạng thái bất lợi.
Đúng là câu nói ấy: thời gian sẽ chữa lành tất cả.
Nhưng nói thẳng, ⦗Tăng Tốc Trao Đổi⦘ chẳng giống chữa trị, mà như ép con người bước qua cơn đau, chứ không hề thực sự trị khỏi.
“Thế tin tốt đâu?”
“Tin tốt là tiết mục Chằn Tinh Nhào Lộn vừa mới bắt đầu, chúng ta có thể xem trọn vẹn từ đầu đến cuối”, Trình Thực cười hớn hở và nói.
“???”
Đây gọi là tin tốt hả!
Không phải chúng ta đang thiếu thời gian sao!?
Mặt Từ Lộ sầm xuống ngay tức thì, cô bịt mũi muốn đứng dậy ra ngoài. Nhưng thấy Phương Thi Tình vẫn ngồi im, cô nhổm người mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn chẳng rời khỏi ghế.
Phương Thi Tình bất giác bật cười, rồi bất đắc dĩ phân công nhiệm vụ.
Do chứng ‘sợ xã giao’, Trình Thực bị chỉ định vào thẳng trung tâm sân khấu, chịu trách nhiệm thăm dò cả đoàn xiếc.
“Đại tỷ, chị quả thật quá ưu ái tôi rồi”, Trình Thực cười khổ.
Phương Thi Tình nhún vai, dắt Từ Lộ rời đi.
A Minh trong giây lát phân vân, cậu vừa muốn an ủi Trình Thực đôi câu, vừa muốn mau chóng đi thăm dò. Cuối cùng, cậu chỉ để lại một câu “Cố lên”, rồi vội vã bỏ đi.
Chỉ còn lại Bách Linh vẫn ngồi yên, chẳng nhấc chân.
Thấy vậy, Trình Thực bật cười, “Quả nhiên cô có mắt nhìn. Muốn cùng tôi xem hết vở xiếc không?”
Bách Linh khẽ ôm bụng, cắn môi, nũng nịu nói, “Xem xiếc thì chi bằng diễn một màn cưỡi ngựa? Anh muốn thử không?”
“?”
Trình Thực sượng mặt, quay lưng và bỏ đi.
Cầu trời cho cô ấy thực sự nói đến xiếc thôi!
Tín đồ [Ô Uế] cuối cùng cũng không nén nổi bản tính. Không biết ai sẽ trở thành ‘người may mắn’ được cô kéo vào vòng tay của [Ô Uế] đây.
Bởi trong đội vẫn còn một người chưa bước vào ký ức thứ hai, nên Cánh Cửa Ký Ức chưa biến mất.
Khi Trình Thực đi ngang qua, hắn lặng lẽ ghi nhớ vị trí. Theo lẽ thường, nơi này chính là chỗ ngồi của gã bồi bàn kia.
Muốn khơi gợi hắn nhớ lại chuyện quán rượu, thì trong cảnh tượng này, ít nhất, cũng phải tồn tại thứ gì gắn với ký ức của anh ta.
Nhưng trong gánh xiếc thì có gì liên quan đến quán rượu chứ?
Vừa nghĩ vừa đi, chẳng mấy chốc, Trình Thực đã vòng ra hậu trường.
Hậu trường gánh xiếc nằm ngay dưới khán đài quý tộc ở phía tây. Chốn này cấm người ngoài, nhưng độ ồn ào chẳng kém ngoài sân khấu: đủ loại chủng tộc, dã thú, nguyên tố sinh vật chen chúc, náo nhiệt như chợ.
Chỉ liếc một cái, Trình Thực đã chắc rằng mục tiêu lần này không nằm trong đoàn xiếc, mà chính là ở hàng ghế khán giả, hắn còn có thể nhắm vô một đối tượng cụ thể - một vị khách chẳng mấy dư dả.
Bởi sàn của ghế quý tộc và nóc hậu trường… bị ‘thủng một lỗ’ trong suốt.
Cả mái hậu trường trong suốt, khiến người dìn bên dưới có thể thấy rõ bàn chân, thậm chí mông của các quý nhân bên trên.
Đây là lỗi ký ức điển hình, chỉ xảy ra khi chủ thể ký ức hoàn toàn xa lạ, hoặc chưa từng thấy góc cảnh đó.
Tất nhiên, hắn cũng không loại trừ khả năng ai đó dùng pháp thuật. Nhưng sau khi Trình Thực đi dạo một vòng và chẳng một ai để ý tới ‘mông quý tộc’ trên đầu, hắn càng khẳng định đây là sơ hở trong ký ức.
Thú vị rồi đây. Để hắn xem… à không, để hắn ‘quan sát’ kỹ chút.
Sau khi dò hỏi vài diễn viên hiền lành, tán dóc đôi câu, Trình Thực nhanh chóng xác định được cái mông nào là của quý nhân nào.
Người ngồi ở ghế tôn quý nhất chính là phu nhân Dilar - vợ của Công tước Brooks, chủ nhân của một phần thị trấn.
Nghe nói bà ta rất thích xiếc người lùn, gần đây, bà ta thường xuyên ra vào đoàn.
Ngồi cạnh bà toàn là phu nhân các quý tộc khác.
Rõ ràng, đây là một buổi tụ hội của các chị em.
Kế tiếp là tùy tùng và thị vệ, rồi mới đến tầng lớp trung lưu - chủ các xưởng công.
Quan sát nửa ngày, Trình Thực phát hiện một hiện tượng thú vị:
Thị vệ thì khinh bỉ ông chủ xưởng, ông chủ lại khinh bỉ lũ tay sai quý tộc.
Hai bên vừa chán ghét, vừa thèm thuồng địa vị của nhau.
“Ngay cả ở Lục địa Hy Vọng, quan hệ con người vẫn rắc rối y như ngoài đời…”
Nhưng ngay cảnh tiếp theo, Trình Thực phải thốt lên, “…Không, còn phức tạp hơn.”
Bởi hắn thấy tên thị vệ phía sau phu nhân công tước, đang lén chạm tay vào mông phu nhân.
Vì ‘thời gian cấp bách’, Trình Thực chỉ quan sát ba phút đã tiếc rẻ rời đi.
Sau khi khoanh vùng được ký ức bản thể, hắn tất nhiên phải báo cho đồng đội để đổi hướng điều tra.
Nhìn xuống đồng hồ thì thêm nửa tiếng lại trôi qua. Trên khán đài, Cánh Cửa Ký Ức vẫn còn và chưa biến mất.
“Kỳ lạ, bác Hoàng còn vướng ở màn đầu tiên làm gì nhỉ?”
Tín đồ [Hỗn Loạn] vốn chẳng thể đoán bằng lẽ thường, nên Trình Thực cũng không nghĩ nhiều, chỉ theo trực giác, hắn hướng về khu khán giả ở xa hàng ghế quý tộc.
Khi đi ngang sân khấu, hắn bất chợt thấy mấy người lùn đang thay ‘quần áo’ sau một tấm màn lớn.
Nói thay đồ cũng không chính xác, phải gọi là ‘thay da’.
Năm người chồng lên nhau: kẻ trên cùng vác đầu lâu khổng lồ, hai người làm tay và ngực, hai người làm bụng và chân. Sau đó khoác một tấm da thú bên ngoài.
Trình Thực nấp nhìn, mới nhận ra đó là da của một Chằn Tinh Nữ.
Da dẻ hoàn chỉnh, từng đường gân mạch rõ rệt, hẳn là do một đao phủ cao tay lột sống.
Mặc xong da, khoác thêm váy da thú, cả bọn bước ra ngoài.
Vừa gặp Trình Thực đang đứng đó, Nữ Chằn Tinh lập tức bày dáng ngượng ngùng e thẹn.
Da bọc đầu lâu kín kẽ, thần thái và biểu cảm y hệt người thật. Nếu không tận mắt chứng kiến quá trình ‘thay da’, Trình Thực cũng khó mà không tin đây là một nữ chằn tinh chính hiệu.
Ngay cả giọng nói, cũng giả được đến nơi đến chốn.
“Ơ, khách mới à? Sao vội thế, đây không phải chỗ dành cho cậu. Mau quay về chỗ ngồi đi. Tôi đảm bảo trước khi kết thúc, tôi sẽ đích thân ra tìm cậu.”
Nói rồi, ‘Nữ Chằn Tinh’ còn ném cho hắn một cái liếc tình tứ.
“…”
Trình Thực càng nhìn càng thấy quái dị, hệt như xem ‘múa lân’. Hắn gượng cười hai cái, giả bộ háo hức hỏi:
“Ở đây còn dịch vụ nào nữa không?”
Nữ Chằn Tinh nghi hoặc nhìn hắn, rồi khẽ nhấc váy da thú, lộ ra một cặp mông cong vút.
Trình Thực giật mình!
Vị trí đó… hình như là… đầu của hai người lùn ở dưới!?
Xì——
Không giống dịch vụ đàng hoàng cho lắm.
Sắc mặt hắn sa sầm, ngoảnh đi như bị táo bón và bỏ chạy.
Cái gì thế này?
Xiếc chằn tinh và người à?
Hóa ra Bách Linh đoán đúng: nơi này quả thực có ‘xiếc cưỡi ngựa’.
