“Bác sĩ Lãng Quên?”
Phương Thi Tình hứng thú nhìn sang Trình Thực, cô mỉm cười, cầm lên chiếc đồng hồ quả quýt trên bàn.
Những người khác cũng lần lượt cầm đồng hồ lên, nhưng vẻ mặt mỗi người lại có một sắc thái riêng.
Ánh mắt của họ liên tục đảo qua lại giữa Trình Thực và Từ Lộ, trong lòng thầm nghĩ: ‘Cô gái kẹp tóc kia sợ hãi cũng có nguyên do cả.’
Đã phòng thủ căng như dây đàn, vậy mà tên Trình Thực này còn dám nhảy lên mặt khiêu khích, sợ cả thiên hạ không biết hắn và cô gái cái kẹp đối nghịch nhau.
Từ Lộ dĩ nhiên không dám nhận đồ của Trình Thực. Cô chỉ chỉnh lại giờ theo đồng hồ, sau đó đẩy nó trở về.
“Bác Sĩ Lãng Quên trong thử thách của [Ký Ức] không phải đáp án tốt đâu, Trình Thực. Mong anh đừng động tay với npc quá mức, thúc đẩy quá đà sẽ khiến ký ức sụp đổ, đến lúc đó chúng ta sẽ bị giam trong ký ức, không thoát ra nổi.”
Trình Thực nhún vai thờ ơ, cầm lấy đồng hồ rồi xoay người rời đi.
Hắn cần tìm nơi vắng người để thực hiện Nghi thức.
Quán rượu rất rộng và được chia làm hai tầng.
Phong cách của quán mang hơi hướng Bắc Âu trung cổ: gỗ mộc mạc phối với da thú treo trang trí, thô ráp mà nồng đượm.
Trên dưới quán có chừng mấy chục bàn, hầu như đã được khách ngồi kín.
Tiếng cụng ly, tiếng gào thét vang khắp tai. Chỉ đi vài bước thôi là Trình Thực đã chẳng nghe thấy đồng đội nói gì nữa.
Quầy bar nằm ngay giữa, còn có khoảng trống thông tầng, hắn có thể nhìn bao quát toàn cảnh tầng một từ trên lan can tầng hai.
Trình Thực đi nhanh, rẽ vào một hành lang, chui vào góc khuất không ai chú ý, rồi lôi ra Xúc Xắc Vận Mệnh.
Khi Nghi thức hoàn thành thuận lợi, hắn cảm nhận sự ưu ái của [Thời Gian] nơi đầu ngón tay, rồi bật cười và bước ra.
Giờ là lúc cuộc điều tra bắt đầu.
Thử thách [Ký Ức] so với [Chiến Tranh] thì văn minh hơn nhiều, rất hiếm khi xảy ra chiến đấu. Dù có, cũng chỉ giới hạn trong phạm vi nhỏ và kết thúc nhanh chóng.
Trong [Ký Ức], mỗi bối cảnh đều là ký ức của người khác. Nếu bóp méo quá nhiều, ký ức có thể sụp đổ, khiến con người vĩnh viễn lạc lối.
Mục tiêu của thử thách là tìm ra Bản Thể Ký Ức ẩn trong từng tầng ký ức, cũng chính là chủ nhân thật sự của ký ức ấy.
Như cảnh hiện tại, chủ nhân ký ức chắc chắn từng đến đây, và ở lại khá lâu, nên mới nhớ rõ bố cục quán rượu và đám khách uống rượu.
Tuy nhiên, ký ức của mỗi người luôn có trọng điểm. Những nơi họ quan tâm, npc - nhân vật nền sẽ sinh động, hành vi và logic giống hệt con người thật.
Ngược lại, những nơi họ bỏ qua sẽ xuất hiện những mảnh vụn mơ hồ.
Các npc tái tạo từ mảnh vụn đó sẽ mắc đủ thứ “sai lệch”. Những sai lệch ấy không dễ nhận ra, nhưng muốn vượt qua thử thách thì phải tìm cho bằng được.
Phương pháp đơn giản nhất, thậm chí ngây ngô nhất chính là... làm quen từng người một.
Nhưng việc bắt chuyện cũng cần kỹ xảo; nếu thất bại gây loạn, ký ức dễ méo mó, thử thách lập tức thất bại.
Trình Thực không giỏi bắt chuyện, nhưng hắn rất giỏi nói dối.
Hắn thấy vài nhân viên phục vụ từ một căn phòng nhỏ đi ra, nhân lúc không ai để ý, hắn liền lẻn vào và nhanh chóng trộm một bộ đồng phục, thay xong thì hắn lẳng lặng bước ra.
Vừa ra khỏi cửa, hắn liền bắt gặp Phương Thi Tình đang dắt Từ Lộ lén lút đi tới.
Hắn cười khẽ, ‘Khéo thật, nghĩ giống nhau rồi.’
Thấy Trình Thực đã đổi xong đồ phục vụ, mắt Phương Thi Tình sáng lên, cô hạ giọng khen:
“Thông minh!”
Trình Thực hưởng thụ lời khen và mỉm cười, “Lời khen của đại tỷ chính là động lực để tôi tiến bộ.”
Từ Lộ trốn sau lưng Phương Thi Tình, ánh mắt tràn đầy cảnh giác, lẩm bẩm, “Giả tạo.”
Phương Thi Tình chỉ cười:
“Hẳn anh cũng biết Nghi thức của [Chân Lý]. Hãy chia sẻ cho tôi một tri thức, ánh sáng của [Chân Lý] sẽ soi đường anh tiến bước.”
Nghi thức của [Chân Lý] là tìm kiếm tri thức. Mọi quy luật hoặc kiến thức chưa biết đều có thể khiến tín đồ của [Chân Lý] tới gần hơn với Người.
Với tín đồ có kỹ năng hỗ trợ hoặc phòng ngự, nếu muốn được [Chân Lý] che chở, họ phải chia sẻ kiến thức với tín đồ của Người.
Mắt Trình Thực đảo nhanh, hắn bèn ‘chia sẻ’ một kiến thức nhỏ:
“Đưa ngón tay vào hậu môn, xoay mát - xa ba mươi giây, khá hiệu quả để dừng nấc cụt.”
“???”
“???”
Hai người phụ nữ trước mặt lập tức hóa đá tại chỗ.
Từ Lộ biểu cảm cực kỳ phức tạp, chẳng rõ là sợ hay ghét. Cô chỉ biết tên tín đồ đối nghịch này quá biến thái, và là mối đe dọa đối với sự an toàn của cô.
Cô khẽ nhích hai bước, dựa sát vào Phương Thi Tình.
Còn Phương Thi Tình, cô cảm nhận rõ ràng ánh sáng [Chân Lý] đang tuôn về phía Trình Thực, chứng tỏ hắn không hề nói bừa, điều này thật sự có cơ sở!
“Anh... phát hiện thế nào?”
“À, tôi là bác sĩ. Thực hành sinh ra chân lý.”
“Bác sĩ ngoài đời thật?”
Trình Thực nói mà sắc mặt không hề đổi, “Không giống sao?”
Dù ý hắn ám chỉ từng thực hành trên người khác, nhưng ánh mắt Phương Thi Tình cứ vô thức liếc về phía... mông hắn.
“... Cảm ơn vì sự chỉ giáo.”
Cô miễn cưỡng cười, lôi Từ Lộ vào phòng thay đồ, không ngoảnh lại thêm.
Trình Thực thì cười vui vẻ và bắt đầu công việc điều tra của mình.
Các người chơi chia đại mỗi người một khu. Phần của Trình Thực là cả phía đông tầng một, chừng hơn chục bàn.
Với kẻ hướng nội như hắn, việc bắt chuyện đúng là chán ngắt.
Hắn tiện tay lấy một cái khay, gom vài chai rượu từ bàn mấy khách say mèm, rồi giả bộ đi phát rượu.
Đến từng bàn, hắn đều nghiêm túc nói đây là chương trình khuyến mãi của quán, rượu tặng miễn phí; sau đó hỏi khách uống thấy sao, có vui không, nếu vui thì kể một tin đồn để trả ‘tiền rượu’.
Thú thực, rượu ở Pilius đắt đỏ vô cùng. Giờ có rượu miễn phí, khách đương nhiên phấn khởi, liền hào hứng kể bao nhiêu chuyện tầm phào.
Dù sao họ vốn cũng ngồi chém gió, thêm một lần khoác lác để đổi lấy rượu thì càng tuyệt.
Thế là Trình Thực hóa thành máy hút tin đồn, đi tới đâu hút sạch tới đó.
Chẳng bao lâu, hắn đã nghe được đủ loại chuyện vặt vãnh về nơi mang tên ‘Thị trấn Brooks’.
"Thị trấn ban đầu là thái ấp của Công tước xứ Brooks. Sau đó, khi ngày càng có nhiều người tị nạn đến, nó phát triển thành một thị trấn hành chính.
Nhưng người ta nói rằng thị trưởng không phải do nhà vua cử đến, mà là do một người tị nạn mạo danh.
Đừng hỏi tôi làm thế nào tôi biết, đó là một bí mật.”
“Thị trưởng của thị trấn từng bị mạo danh bởi một người tị nạn."
"Đám người tị nạn thậm chí còn giả vờ là vũ nữ thoát y. Mãi cho đến khi họ cởi quần áo và bị phát hiện có ‘thứ đó’, các quý tộc mới biết rằng những vũ công này thực sự là đàn ông."
"Nhưng họ vẫn rất nổi tiếng, ít nhất là phổ biến hơn so với các vũ công ban đầu. "
"Dạo này, tại sao sếp của anh lại trở nên hào phóng như vậy? Ông ấy cũng bị mạo danh à? Cái gì, sao anh lại muốn phơi bày nó chứ? Trời ạ, tại sao không hào phóng thêm đi? Ít nhất anh sẽ kiếm được thêm tiền đó."
"Những người tị nạn đến từ Gasmera. Người ta nói rằng niềm tin ngầm đang lan rộng trong Tháp Sự Thật.
Họ bắt đầu một cuộc nội chiến và trục xuất những kẻ dị giáo của đức tin. Sau đó, những người này đến Pilius.
Đây không phải là tin cũ từ rất lâu trước đây sao? Tại sao anh lại hỏi điều này?"
"Chỗ này có nhiều người tị nạn hơn công dân. Công tước cũng lo lắng, nhưng ít nhất các quý tộc cũng thích họ.
Chúng có chất lượng tốt và rẻ."
"Tin đồn, tin đồn gì? Nếu tôi bảo York đã mua một cô gái orc để quan hệ tình dục thì có tính là tin đồn không? Người ta nói rằng, sau ngày hôm đó, York đã liên tục gọi tên cô trong giấc mơ của mình. York là ai à? Anh ta là người lái xe của Công tước. Anh ta ngồi ở chiếc bàn đó. Thấy không, kẻ hèn nhát nhất..."
"Thật kỳ lạ. Tại sao York lại có tiền để mua dâm và say xỉn? Không phải anh ta vẫn nợ chủ quán - sếp của anh rất nhiều tiền sao?"
...
Một giờ trôi qua, Trình Thực nghe đến mê mẩn. Nếu không nhờ đồng hồ nhắc giờ, hắn còn muốn ngồi đó mãi.
Quá thú vị. Còn hấp dẫn hơn thử thách nhiều.
Gì cơ, tại sao một kẻ hướng nội như hắn lại thích tám chuyện thế ư?
Ờ thì... xã giao đến mức khiến người ta sợ cũng tính là sợ xã giao, đúng không?
Nhưng thử thách vẫn là thử thách. Không tìm thấy điểm bất thường nào, hắn đành quay lại hội họp cùng đồng đội.
Khi sáu người tụ tập trở lại, nét mặt ai nấy đều nặng trĩu.
Ngoại trừ Trình Thực.
Hắn cười vui không ngậm miệng:
“Sao thế, ai nấy ủ rũ cả, có phát hiện gì à?”
A Minh mím môi lắc đầu, Phương Thi Tình cau mày trầm ngâm, ngay cả Hoàng Ba vốn hay gãi đầu cũng cúi gằm, không động đậy.
“Theo kinh nghiệm trước đây, trong một cảnh ký ức, thường sẽ có vài sai lệch nhỏ dễ phát hiện.
Nhưng lần này, tôi và Từ Lộ gần như nghe hết mọi bàn, kể cả tầng hai, mà không thấy npc nào có logic ‘cứng nhắc bất thường’.
Họ quá bình thường, bình thường đến mức chẳng giống người trong ký ức.”
“Tôi cũng thế. Tôi thậm chí dùng năng lực để cảm nhận nội tâm bọn họ. Bình thản, có trật tự, không giống ký ức tái hiện.”
“Cậu biết đọc tâm trí à?”, Trình Thực kinh ngạc, hứng thú hẳn.
A Minh vội lắc đầu, “Không, không, chỉ là một cảm giác mơ hồ, chi tiết cụ thể thì hơi khó nói.”
Trình Thực gật gù, rồi quay về phía Phương Thi Tình. Hắn đoán cô giáo tóc xoăn này chắc cũng có kỹ năng tương tự, thậm chí còn mạnh hơn.
Phương Thi Tình thấy hắn nhìn thì hỏi ngược lại hắn, “Còn anh?”
“Tôi à? Không phát hiện gì. Nhưng lại nghe được khối tin đồn, muốn nghe không?”
“...”
Nhớ đến “kiến thức” vừa rồi của hắn, cô chỉ giật giật khóe miệng, rồi quay sang người khác.
“Anh Hoàng?”
“Ờ... đau đầu... không có! Cũng không nên có!”
Nghe vậy, cả Phương Thi Tình lẫn Trình Thực đều nhíu mày. Trong lòng họ cùng dấy lên một suy nghĩ:
Xong rồi. Ông chú này đúng là tín đồ của 【Hỗn Loạn】.
