【Hỗn Loạn】là vị thần đầu tiên của vận mệnh [Hỗn Độn], là khúc dạo đầu của [Hỗn Độn], là cơn điên loạn của vô trật tự, cũng là kẻ thù không đội trời chung của【Trật Tự】.
Ý chí của Người tôn thờ một thế giới vốn dĩ không có quy luật nào cả, tận cùng của vũ trụ chính là hỗn loạn và vô trật tự. Bởi thế, tinh thần của các tín đồ, những người tin thờ Người, hầu như đều bị ý chí đó ảnh hưởng, ít nhiều mang theo chút dị thường.
Nếu phải chọn tín đồ được hoan nghênh nhất, thì dĩ nhiên là tín đồ [Trật Tự].
Nhưng nếu chọn kẻ bị chán ghét nhất, thì cho dù có [Ô Uế], [Triệt Tiêu] hay [Ngu Ngốc] thì những tín đồ các tà thần này cũng phải nhường chỗ cho [Hỗn Loạn]. Bọn này chắc chắn đứng đầu, phải nói là họ cách biệt hẳn với phần còn lại mới đúng.
Bởi vì bọn họ không chỉ là không giúp được gì trong các thử thách, mà thường xuyên còn ‘giúp ngược’.
Mà nói ‘giúp ngược’ thì cũng là đã văn vẻ. Xuất phát từ sự chán ghét luật lệ và khát vọng giẫm nát trật tự, bọn họ thường cố ý gây rối.
Thế nhưng với họ, sự ‘ác ý’ ấy lại mang nghĩa ‘thiện ý’, bởi vì họ tin rằng mình đang dẫn dắt thử thách đi về phía vô trật tự.
Mà vô trật tự, mới là ‘chân lý cuối cùng’ của vũ trụ.
Đối với tín đồ [Hỗn Loạn] thì bạn không được kích thích người ta quá nhiều, cứ mặc kệ họ thì hơn.
Phương Thi Tình nhanh chóng bỏ qua Hoàng Ba và nhìn về phía Bách Linh.
Bách Linh cũng khẽ vung tay, uể oải nói:
“Không phát hiện vấn đề gì cả. Nếu nhất định phải nói, thì chắc là đàn ông nơi đây đều quá cường tráng đi.”
Nói đến đó, khóe môi cô còn không kiềm chế được mà liếm nhẹ, “Cường tráng đến mức hơi quá đáng.”
“Đều không có... thế này không hợp lý”, Phương Thi Tình theo bản năng gạt đi những lời bông đùa nửa tỉnh, nửa mê của cô mà cúi đầu trầm tư.
Nếu mỗi góc cạnh của cảnh tượng ký ức đều rõ ràng dị thường, thì chỉ có một khả năng: chủ nhân ký ức quen biết tất cả những người này, nên mới có thể hoàn chỉnh bổ khuyết từng cá thể trong ký ức.
Thế nhưng theo kết quả kiểm tra trước đó, dường như các vị khách đều xa lạ với nhau.
Mà người xa lạ thì sao lại có thể được ký ức chi tiết đến thế?
Chẳng lẽ có kẻ đang âm thầm bày mưu trong quán rượu này?
Trong lúc mọi người còn đang chìm trong suy nghĩ, Trình Thực vô cùng chán nản giơ chén rượu lên, oán trách:
“Người phục vụ đâu rồi? Rượu hết từ lâu mà chẳng thấy ai tới rót thêm? Chẳng phải bọn họ lúc nào cũng phải để ý từng bàn, chủ động phục vụ sao?”
Lời vừa dứt, bên kia, Từ Lộ liền ném cho hắn một ánh mắt khinh khỉnh kiểu “đồ sâu hại ăn bám”.
Ngược lại, Bách Linh thì gật gù tán thành, còn ném cho hắn một cái liếc yêu mị, trong lòng lại dán nhãn mới cho Trình Thực “kẻ ăn chơi biết hưởng”.
Phương Thi Tình cũng nghe thấy. Ban đầu, cô cảm thấy hơi bất lực, cảm giác ngoài tiểu thích khách A Minh đang ẩn giấu bí mật, thì những kẻ còn lại toàn là ăn hại.
Nhưng không hiểu vì sao, khi nhìn Trình Thực cứ ngó nghiêng tìm phục vụ, trong đầu cô lại lóe lên một tia sáng, cô bỗng nện mạnh cuốn sách xuống bàn–
“Bộp!”
–Và dọa mọi người giật nảy.
“Phục vụ!”
“À?”
“?”
Ánh mắt Phương Thi Tình sáng rực:
“Là phục vụ! Trình Thực nói đúng. Chỉ có phục vụ mới luôn để ý mọi bàn, cũng chỉ có bọn họ quen thuộc từng vị khách. Vậy nên mỗi góc ký ức mới rõ ràng, bởi vì họ vốn hiểu biết hết thảy ở đây!”
Từ Lộ trừng lớn mắt nhìn Trình Thực, thấy hắn cũng đần mặt chẳng hiểu gì, trong lòng cô mới dịu đi một chút, chắc chỉ là hắn ăn may mà thôi...
Trình Thực cũng giả vờ mơ hồ hết mức, mắt hắn trợn tròn, chớp liên hồi, miệng nói lí nhí, “Tôi... nói thế sao?”
Phương Thi Tình cho hắn một cái liếc sâu xa, lập tức đứng dậy, chuẩn bị đi tiếp xúc từng phục vụ.
Trước đó cô không phải chưa nghe bọn họ trò chuyện, nhưng đối với tửu khách, lời lẽ của phục vụ vốn quá ít, thông tin hữu dụng chẳng bao nhiêu, nên đã nhanh chóng bỏ qua.
Thấy cô hành động quyết liệt, Trình Thực còn tốt bụng nhắc:
“Đại tỷ, khoan đã. Đám khách khứa ở đây người nào cũng cường tráng, lại uống nhiều rượu, tính tình chẳng dễ chịu đâu. Cô mà hấp tấp quá, chọc giận họ thì chúng ta mới là gặp nguy hiểm đấy!”
Lời nghe như kéo chân, khiến Từ Lộ phía sau mặt thoáng nổi giận, ngay cả A Minh vừa đứng dậy cũng quay lại, lườm hắn trong khi tỏ vẻ khó xử.
“Trình Thực, anh...”
Thế nhưng ngay Phương Thi Tình nghe được, thân thể cô lại đơ ra, ánh sáng trong đầu cô lần nữa bùng lên.
Ký ức của con người vốn không phải sự tái hiện khách quan tuyệt đối, thường mang theo sắc thái chủ quan.
Có câu “Vật ta nhìn, tất nhuộm sắc màu của ta” chính là miêu tả chuẩn xác nhất về [Ký Ức].
Nếu tửu khách trong ký ức đều cường tráng, thì điều đó chứng tỏ chủ nhân ký ức thường hay thấy người khác rất cường tráng.
Mà như vậy, có khả năng cao là người ấy bản thân gầy yếu, thậm chí yếu hơn người thường.
Một kẻ gầy yếu làm phục vụ, khả năng lớn chính là đáp án của tầng ký ức này!
Đôi mắt Phương Thi Tình sáng rực. Cô lại liếc thoáng qua Trình Thực, thấy hắn còn giả ngu, cô cũng không vạch trần mà chỉ mang theo A Minh, vội vã chạy lên lầu.
“Tôi nhớ cậu từng nói trên tầng có một phục vụ đang ngủ?”
A Minh vội nhớ lại: “Ừ, dáng cao, gầy, chân còn hơi tật.”
“Chính là anh ta!”
Phương Thi Tình bước nhanh lên lầu, những người khác cũng theo sát.
Bách Linh thấy cô hình như đã tìm ra đáp án, lập tức đứng dậy đuổi theo.
Lướt ngang qua Trình Thực, cô còn dùng móng tay khẽ lướt qua mu bàn tay hắn, khẽ cười duyên, “Là em xem thường anh rồi, đại ca.”
Trong lòng cô lại dán thêm nhãn mới cho Trình Thực: Cao thủ giả heo ăn thịt hổ.
Trình Thực chỉ cười, không nói.
Cả nhóm đi đến phòng nghỉ khóa chặt. A Minh chỉ tay vào ổ khóa, “cạch” một tiếng, cửa mở ra.
“Cái này là?”
Từ Lộ kinh ngạc.
“Thiên phú của chức nghiệp, Ngón Tay Chìa Khóa.” A Minh ngượng ngùng đáp.
Trong lòng Trình Thực âm thầm nâng cao đánh giá A Minh.
Thiên phú này là cấp A, lại thuộc loại khó kiếm được. Đây rõ ràng là thiên phú dành cho sát thủ. Điều đó chứng minh, rằng cậu ta không hề nói dối về chức nghiệp.
Chỉ là cậu ta giấu đi điểm số thật.
Vậy rốt cuộc, cậu ta là tín đồ của [Trật Tự] hay [Chiến Tranh]?
Phương Thi Tình bước vào phòng tối, xé một trang giấy trong sách và lắc nhẹ, trang giấy lập tức co lại thành một chiếc đèn lồng và tỏa sáng khắp gian phòng.
Trong đèn lồng giấy còn vang lên khúc ca du dương:
“Thần linh ơi~ mang đến ánh sáng~, nhân thế ơi~ vì thế ca vang~”
Ảo thuật của Thi Nhân Uyên Bác cuối cùng hiện ra.
“Chậc chậc, nghe cũng hay phết.”
Giọng hát rõ ràng chính là của Phương Thi Tình. Trình Thực không ngờ vị cô giáo tiếng Anh này hát lên lại quyến rũ như thế.
Tiếng hát và ánh sáng đánh thức gã phục vụ đang nghỉ ngơi. Anh mơ màng mở mắt, thấy một đám người đứng trước mặt thì hoảng hốt:
“Các vị... có gì cần thì đi tìm Già Đa, tôi tan ca rồi.”
Phương Thi Tình khẽ mỉm cười, “Chúng tôi đến tìm anh.”
“Tìm tôi?”, người phục vụ càng sợ mà ôm chặt chăn, run giọng, “Tôi hình như... không quen các vị...”
“Đừng sợ, chúng tôi không đến để làm khó anh”, nói rồi, cô quay đầu liếc Trình Thực và ra hiệu.
Trình Thực hiểu ngay, hắn tiện tay thả một kỹ năng trấn định tinh thần kết hợp với thôi miên.
Dù gì hắn cũng là mục sư, kỹ năng cơ bản đâu thiếu.
Phương Thi Tình hài lòng cười, quay lại nói:
“Bình tĩnh nào, nghĩ kỹ đi. Tất cả những gì anh thấy chỉ là hồi ức, đây vốn đã là quá khứ. Hiện tại, anh không nên tiếp tục chìm đắm trong đó, đúng không?”
Đôi mắt gã phục vụ ngày càng mơ hồ, rồi gật đầu:
“Đúng, phải... tôi nhớ ra rồi. Đây là ký ức của tôi.”
Phù——
Rắc rắc...
Theo tiếng nói, thân thể gã phục vụ như chiếc gương vỡ tan, hóa thành vô số mảnh ánh sáng, sau đó tụ hợp thành một cánh cửa như mặt gương xanh thẫm.
Đáp án chính xác. Người chơi đã tìm ra lối ra của tầng ký ức này.
Tất cả cùng thở phào. Phương Thi Tình nhướng mày, ra hiệu mọi người có thể rời đi theo trật tự.
“Hoàng Ba còn chưa lên...”, A Minh rụt rè nhắc.
“Không cần quan tâm, đi thôi”, Trình Thực bĩu môi và bước vào trước.
Trước khi đi, hắn còn liếc Phương Thi Tình, ánh mắt cả hai chạm nhau.
Phương Thi Tình: ‘Tôi biết anh đang giả ngu.’
Trình Thực: ‘A ba a ba a ba.’
Thấy kẻ lười biếng lại xông lên trước tiên, Từ Lộ ở phía sau khẽ bặm môi và thì thầm, “Cái loại người gì chứ, đến lúc này thì nhanh nhảu nhất.”
Phương Thi Tình nghe xong thì nhoẻn cười, nhưng trong lòng cô lại thì thầm, ‘Không hiểu nổi, đàn ông kiểu gì lại thích loại con gái kẹp kẹp chua ngoa thế này? Vừa ngốc vừa đáng thương.’
Mọi người lần lượt bước qua, A Minh do dự nhìn xuống lầu dưới, sau một quãng thời gian, cậu đi lên lầu và bước qua cánh cửa.
