"Không lẽ nào, Ultos. Cậu... định nói là có thể đánh cược cả mạng sống vì Siegraine nhà ta sao... Cậu tin tưởng vào ước mơ của con gái ta đến thế ư...?"
Sau cuộc gặp gỡ với một thiếu niên nọ, Rain hoàn toàn nghẹn lời.
Ông ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của cậu thiếu niên ấy đang vừa đi vừa ôm đầu vừa lẩm bẩm: "Đau đầu quá...".
Cảm giác như vừa bị ai đó đập mạnh vào đầu.
Quả thật, Rain luôn phản đối chuyện con gái mình – người không có chút ma lực nào – bắt chước ông luyện kiếm điên cuồng.
Tuy nhiên, đối mặt với một Rain như thế, cậu thiếu niên mới gặp lần đầu hôm nay lại tuyên bố dõng dạc.
— "Vì Sieg-kun là người sẽ trở thành anh hùng."
Rain không khỏi nín thở. Ánh mắt của cậu thiếu niên ấy quá mức chân thành.
Đôi mắt không chút vẩn đục ấy, cứ như thể cậu ấy biết rõ con gái ông thực sự sẽ trở thành như vậy. Người bình thường khi đứng trước Rain chắc chắn sẽ có chút e dè. Thế nhưng cậu nhóc lại không hề khách khí với ông dù chỉ một chút.
Và rồi, cậu ấy tiếp lời:
— "Tôi xin hứa. Nếu Sieg-kun không thể trở thành anh hùng, tôi sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống của mình."
Ngay cả Rain, một anh hùng đã trải qua vô số trận chiến, cũng không thể dễ dàng nói ra những lời nửa vời như thế. Vậy mà, con trai của gia đình Công tước Randall lại có thể tuyên bố điều đó một cách đầy nghiêm túc.
"Quả thật... có lẽ là như vậy, Ultos. Có lẽ ta mới là người... không tin tưởng vào con gái mình nhất..."
Rain thì thầm với cậu thiếu niên đã đi khuất.
Phải chăng chính ông mới là người thiếu niềm tin vào con gái nhất? Nếu cứ đà này, có lẽ ông đã phủ nhận hoàn toàn nỗ lực của con bé.
Rain thầm cảm ơn cậu thiếu niên đã thẳng thắn đánh thức ông.
Và đồng thời, Rain cũng vô cùng thán phục. Cậu nhóc đã sửa chữa sai lầm của ông, chỉ cho Rain thấy thất bại của chính mình.
Không chỉ có vậy, nhìn vào tình hình hôm nay, bản thân Ultos dù có bắt chuyện với Siegraine cũng hoàn toàn không được con bé đáp lại.
Đúng vậy. Điều đó có nghĩa là, dù bị đối xử lạnh nhạt như thế, cậu thiếu niên ấy vẫn đứng về phía con gái ông.
Nếu chỉ đơn thuần là muốn lấy lòng con gái ông, lẽ ra cậu ấy phải nói chuyện này trước mặt con bé mới đúng. Nhưng cậu thiếu niên ấy chắc chắn sẽ không kể cho con bé nghe về chuyện đêm nay.
Không hiểu sao Rain lại có niềm tin chắc chắn như vậy.
Cách ứng xử mới bình tĩnh làm sao. Hơn nữa là đối với đứa con gái có thái độ như thế. Trong thâm tâm, Rain đã hoàn toàn bị thuyết phục.
"Ra là vậy. Đây chính là thiên tài sao."
Vốn dĩ, Rain đã nghe Công tước Randall nói về Ultos.
Sau khi giải quyết xong xuôi sự vụ ở Lyon, Công tước Randall đã nói với Rain.
"Con trai của ta, Ultos, tuy bị thiên hạ đồn đại là một thằng nhóc "biến thái cuồng giáp bikini", nhưng không phải vậy. Thực ra, nó là một thiên tài khủng khiếp."
Công tước Randall không phải người xấu, nhưng ông ấy thuộc kiểu người hơi ngây thơ, dễ tin người quá mức. Một người tốt hiếm hoi trong giới quý tộc, nhưng mà... Chính vì thế, Rain cũng không đặt quá nhiều kỳ vọng vào Ultos, con trai của ông ấy.
Nhưng hóa ra lời đồn là thật. Ánh mắt sắc bén không phù hợp với độ tuổi. Khả năng tư duy điềm tĩnh ấy. Quả đúng là kỳ lân tử của nhà Randall.
Nhìn qua thì có vẻ cậu ấy không giỏi chiến đấu như cô con gái Siegraine của ông. Một thiếu niên có khí chất ôn hòa.
Lúc cuối cậu ấy còn kêu "đau đầu", có lẽ là thể chất yếu ớt chăng.
Tuy nhiên, Rain rất có thiện cảm với thái độ kiên định đó. Ông hướng về phía cậu thiếu niên vừa rời đi và nở một nụ cười sảng khoái.
"Thật không ngờ, già đến thế này rồi mà vẫn có người dám mắng ta nghiêm túc như vậy. Cậu nói đúng... Ta thật lòng mong rằng cậu và con gái ta sẽ trở nên thân thiết."
Phải. Rain không hề biết thực tế.
Rằng cái "kỳ lân tử" (cười) nhà Randall đó, chỉ vì muốn nịnh nọt Sieg mà đã dốc toàn lực bật lại ông.
Hơn nữa, bản thân Ultos chỉ vì muốn ép Sieg làm anh hùng nên mới tỉnh bơ nói "Tôi cược cả mạng ra đấy" với vẻ mặt nhăn nhó.
Nhưng trong mắt Rain, hình ảnh đó hoàn toàn bị bóp méo thành "một cậu thiếu niên đáng mến, suy nghĩ cho con gái ông đến mức sẵn sàng hy sinh bản thân".
◇◇◇◇
'...Nhưng không, khoan đã.'
Tuy nhiên.
Chính vì thế mới nảy sinh một nghi vấn trong đầu Rain.
Ông thắc mắc là tại sao Ultos dù chỉ mới gặp hôm nay, lại suy nghĩ cho con gái ông nhiều đến thế.
'Một người thông minh như cậu ta… vì sao lại làm đến mức này vì Sieg…? Chuyện này… nghiêm túc đến thế sao…'
Đánh cược cả tính mạng. Ánh mắt cậu ta khi nói điều đó hoàn toàn nghiêm túc. Sự nghiêm túc không lùi nửa bước trước Rain.
'Nghĩ đi!! Trong trường hợp này thì chắc chắn là—'
Một câu hỏi hóc búa. Rain cố gắng ghép từng mảnh lại.
Tất nhiên, Rain không hề hay biết gì về cái kế hoạch đê tiện của Ultos.
Và kết luận mà Rain đi đến là—
"K-Không lẽ nào..."
Rain lấy tay che miệng.
Thật khó tin. Nhưng, chỉ có khả năng này thôi.
"Ultos... Cậu quả thật là... không lẽ..."
Rain bàng hoàng lẩm bẩm.
"—Cậu ấy thích Sieg…???"
Quả nhiên, nếu nghĩ theo hướng đó thì mọi chuyện đều hợp lý.
"Đ-Đúng là Sieg nhà mình không ăn diện, lại là một đứa trẻ kỳ lạ suốt ngày múa kiếm. Bạn bè cũng chẳng có mấy ai, hôm nay cũng ăn mặc như mấy thằng con trai trong vùng chứ chẳng điệu đà gì. Tuy nhiên, nếu nhìn kĩ biểu cảm và khuôn mặt đó, thì lại thấy thấp thoáng nét mỹ nhân giống vợ ta. Hơn nữa, cái dáng vẻ xấu hổ khi thi thoảng nói 'C-cha ơi, cha xem... đường kiếm này chút được không...?' lại dễ thương vô cùng. K-không lẽ nào, cậu ấy đã nhìn thấu tiềm năng của Sieg ngay từ lần đầu gặp mặt!?"
Không nghi ngờ gì nữa. Rain hoàn toàn tin chắc.
Đây chính là "tình yêu". Chính vì thế mà cậu thiếu niên ấy mới có thể cược cả mạng sống để thách thức Rain này.
Nếu nghĩ vậy thì mọi hành động của Ultos đều hợp lý. Việc cậu ấy bắt chuyện nhiều lần với Sieg trong hôm nay, chắc hẳn là do đã trúng tiếng sét ái tình.
"Fufu… ra là vậy, Ultos-kun?"
Rain cười nhếch mép khi đã tin chắc vào suy luận của mình.
Hôm nay cậu ấy đã sửa sai cho Rain. Vậy thì, nếu không hành động lúc này thì đâu còn là anh hùng. Phải, anh hùng là người đứng sau ủng hộ người khác.
"Hãy giao cho ta, Ultos. Với tư cách là một người đàn ông, ta sẽ ủng hộ tình yêu của cậu. Bởi vì cậu đã dạy ta một điều quan trọng."
Cứ thế, Rain hoàn toàn rơi vào cái suy nghĩ kiểu "Á à, thằng này thích Siegraine nhà mình", và từ ngày hôm sau bắt đầu hăng hái quá mức để gán ghép hai người lại với nhau.
Còn Ultos thì càng ngày càng đau đầu vì vị anh hùng Rain thỉnh thoảng lại nhìn cậu cười nham hiểm rồi nháy mắt.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Rain: Trong nguyên tác vốn sẽ bất hoà với Sieg vì khác quan điểm về sức mạnh, nhưng sau chuyện lần này thì tự nhìn lại bản thân… và đạt đến hướng suy diễn tệ hại nhất có thể. Từ đó bắt đầu thành kiểu ông bố phiền phức chuyên tạo tình huống hai người ở riêng rồi còn nháy mắt. Vì chính ông cũng từng yêu từ cái nhìn đầu tiên nên kỳ vọng vào Ultos rất lớn.
Ultos: thể chất yếu ớt (Xạo lờ).
Nhân tiện thì mục tiêu của Chương 3 là một bộ Romcom hạnh phúc nhé (nghe điêu đấy)!!!
