"...Hả, cái gì cơ?"
Bất giác, hơi thở tôi trở nên dồn dập.
Đại khái thì… não tôi đang trong trạng thái cực kỳ hỗn loạn.
"Ngài định bắt Sieg-kun... từ bỏ việc chiến đấu ư...?"
Rain gật đầu.
"Phải."
"Ể..."
Không, không đúng! Sai quá sai!
Nhân vật chính của 'Last Aca' là Sieg-kun mà.
Một đứa con trai thẳng tính đến mức người ta bảo "nó bị rơi mất ba con ốc trong đầu", nhưng chính vì cái tính đó mà cậu ta mới lăn xả, xoay sở đủ kiểu và đưa thế giới tới Happy Ending cơ mà!
...Vậy mà bây giờ, cậu ấy lại không còn tìm thấy ý nghĩa của việc chiến đấu nữa...???
"Là do kẻ bí ẩn đó sao?"
"Ừ, đúng vậy. Nghe nói đó là một kẻ thù cực kỳ đáng gờm. Tuy nhiên, tại sao một kẻ như thế lại đến làng Haven thì vẫn đang được điều tra..."
Đúng vậy.
Mà hơn hết, tất cả là tại Genesis (tôi).
Cứ tưởng là làm việc tốt, cái kế hoạch 'cho Sieg-kun đánh với Genesis từ đầu game thay vì đám cướp để cậu ấy trưởng thành thần tốc!' đã đi thẳng vào lòng đất.
Bởi lẽ, nó đã khiến cho Sieg-kun mất đi động lực.
Một nhân vật chính có tinh thần thép như thế mà lại...
"K-không thể nào..."
Không không, không thể nào có chuyện đó được.
Tôi nuôi một tia hy vọng, thử tung ra một cú thăm dò nhẹ.
"Vậy, Sieg-kun đã nói gì ạ? Kiểu như, thua kẻ đó nên thấy cay cú, muốn phục thù hay gì đó đại loại vậy..."
"Sieg không nói gì cả, nhưng ta cũng là bậc cha mẹ. Vốn dĩ ta không nghĩ con mình có thể trở thành anh hùng được. Nó vốn không có ma lực, vậy nên chỉ cần sống một cuộc đời bình thường—"
Tóm lại, cái gọi là 'Anh hùng' mà Sieg-kun nhắc đến chính là ám chỉ một nhân vật vĩ đại như cha cậu: mạnh mẽ, chính trực, dịu dàng với tất cả mọi người – một superman hoàn hảo.
Sống lưng tôi lạnh toát.
Không ổn rồi.
Câu chuyện đang hoàn toàn trôi theo hướng 'Hãy để Sieg-kun trở thành một dân làng bình thường thay vì làm anh hùng!'
Không có Sieg-kun thì làm ăn kiểu gì? Rồi ai cứu cốt truyện đây!?
Chính nhờ có Sieg-kun mà đám nữ chính rắc rối kia mới bằng cách nào đó đoàn kết lại với nhau cơ mà.
Tim tôi đập thình thịch.
Không được, rất không ổn.
Trong nguyên tác, chính việc ngưỡng mộ Rain đã khiến cho Sieg quyết tâm luyện tập, bất chấp sự phản đối.
Còn giờ thì mọi thứ lại chạy theo hướng ngược.
Định cày cấp ngay từ đầu game, ai ngờ lại bị ban luôn. Trong trường hợp này, kẻ 'ngu ngốc' hoàn toàn là tôi đây.
Và rồi, Rain sau khi nói đến đó bỗng mang vẻ mặt nghiêm túc.
"Thế nên, ta xin cậu."
"...Ư!"
Không được, không được, không được.
Chỉ riêng điều đó là phải tránh.
Không được nghe! Không được nghe!
Bởi vì, vận mệnh của thế giới... ! Nói đúng hơn, là cái cuộc đời nhân vật quần chúng của tôi… sẽ tiêu đời!!!
"Cậu có thể khuyên Sieg ngừng chiến đấu được không—"
Khôngggggggg!
Khi tôi nhận ra, thì tôi đã đập bàn đứng phắt dậy, và...
"Xin ngài đừng nói những lời tùy tiện như vậy!!!!!!"
Tôi gầm lên.
◇◇◇◇◇
Sự im lặng bao trùm.
"What...?"
Rain nhíu mày, có vẻ bất ngờ trước phản ứng của tôi.
"Ultos, điều này nghĩa là gì? Tùy thuộc vào câu trả lời của cậu…"
Bầu không khí trở nên lạnh lẽo. Rõ ràng khí thế của Rain đã thay đổi. Đương nhiên rồi. Câu trả lời vừa rồi của tôi chẳng khác nào phớt lờ lời thỉnh cầu của Rain.
Nhưng mà, tôi không thể dừng lại được nữa.
Bởi vì, Sieg-kun…
"Bởi vì, Sieg-kun là người sẽ trở thành anh hùng."
Tôi nhìn thẳng vào Rain và tuyên bố.
"Cậu...cái gì!"
Rain sững lại.
Nhưng, tôi biết rõ.
Tôi đã thấy trong game — hình ảnh Sieg oai hùng chiến đấu.
…Và quan trọng hơn, nếu không có Sieg, tôi chết chắc.
Chủ yếu là cái mạng của tôi và cái thế giới hòa bình này. Thậm chí kế hoạch Kuzulesse Oblige cũng sẽ tan thành mây khói.
Dù có thoát kiếp cặn bã để trở thành nhân vật quần chúng như hằng mong ước, nhưng nếu thế giới tràn ngập ma vật và mấy tổ chức nguy hiểm kiểu 'Hyahaaaaa!!!!' thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"Ultos, con bé nhà ta không có ma lực. Cậu lấy căn cứ gì mà nói một đứa trẻ như thế có thể trở thành anh hùng—"
"Có thể chứ."
"...Cái gì?"
Không để ông ấy nói hết, tôi đáp ngay lập tức.
"Bởi vì Sieg-kun là người sẽ trở thành anh hùng. Nếu ngài không tin, tôi xin hứa. Nếu Sieg-kun không thể trở thành anh hùng, tôi sẵn sàng đánh cược bằng cả mạng sống của mình."
"Cậu, cậu đang nói cái gì vậy...!"
Bất giác Rain cũng đứng bật dậy. Ánh nhìn mạnh mẽ của Rain và ánh mắt của tôi giao nhau.
"Tôi xin nhắc lại lần nữa. Sieg-kun là người sẽ trở thành anh hùng."
"...!"
Thực lòng mà nói, tâm trạng của tôi lúc này là 'tới đâu thì tới'! Vốn dĩ không có Sieg, mọi thứ sẽ kết thúc.
Đúng vậy, đằng này đã đặt cả tính mạng lên bàn cân rồi.
Bằng mọi cách, tôi phải khiến Sieg-kun lấy lại tinh thần.
Nếu không, tất cả sẽ chấm hết.
Và rồi, sự im lặng bao trùm.
Trong một thoáng, tôi và Rain trừng mắt nhìn nhau.
Dần dần, khi đầu óc bắt đầu bình tĩnh hơn, tôi bắt đầu thấy sợ hãi.
Hình như tôi vừa làm chuyện rất vô lễ thì phải…?
"............"
Thử nghĩ mà xem.
Về thân phận thì tôi cao hơn. Dù sao cũng là con trai nhà Công tước.
Nhưng mà. Xét về mặt cốt truyện, Rain đường đường là một nhân vật quan trọng.
Và quan trọng hơn cả, con của Rain là nhân vật chính, nên lẽ thường tôi phải đối xử lịch sự với Rain mới đúng.
Hiện tại, Rain có vẻ phản đối việc nhân vật chính chiến đấu, nhưng rồi họ cũng sẽ hòa giải thôi.
Vốn dĩ, khi thời điểm trong nguyên tác bắt đầu, trật tự và an ninh sẽ kém đi trông thấy, nói thẳng ra là dù có là Công tước hay gì thì cũng chẳng có cái gọi là an toàn đâu.
Nên việc đắc tội Rain… đúng là quá nguy hiểm.
Hiện thực là gì?
Tôi, một tên thiếu gia gặp lần đầu, lại ngang nhiên từ chối lời nhờ vả và còn lớn tiếng cãi lại Rain.
...Làm sao bây giờ. Tệ quá đi mất.
Không thể mắc thêm sai lầm nào nữa. Tôi toát mồ hôi lạnh, quyết định rút lui trước khi Rain nhận ra bộ dạng này.
"C-chỉ là đùa thôi mà! Haha..."
"Ultos?"
"X-Xin lỗi ngài nhé. Tôi hơi cao hứng quá. Chuyện là... tôi định sẽ thử kết thân với Sieg-kun như thế nào!"
Tôi cố tình thay đổi bầu không khí cho có vẻ ngốc nghếch, rồi bắt đầu chuẩn bị chuồn lẹ.
"Sau đó, chắc là sẽ cùng nhau thảo luận sôi nổi về con đường tương lai của nhau ấy mà. Mà, ước mơ của Sieg-kun ấy nhé, vẫn chưa quyết định hẳn đâu. Chúng tôi vẫn còn trẻ, mà tuổi trẻ thì có vô hạn khả năng mở ra trước mắt mà lị... Haha."
Tôi để lại mấy lời bình luận vô thưởng vô phạt tựa như sau buổi họp phụ huynh, rồi lén lút rút lui.
Từ phía sau...
"Ultos... Cậu đây là..."
Tôi nghe thấy giọng nói có vẻ thẫn thờ lạ thường của Rain, nhưng tôi giả vờ như không nghe thấy.
Kiểu gì cũng là mấy lời càm ràm thôi. Những trường hợp thế này thì 36 kế chuồn là thượng sách.
Vậy nên, quyết định là sáng mai ngủ dậy sẽ xin lỗi về sự vô lễ đêm nay, còn bây giờ thì chuồn là ưu tiên hàng đầu.
Thế là buổi gặp mặt đầu tiên giữa tôi và gia đình nhân vật chính kết thúc trong bầu không khí căng thẳng, với ánh mắt sắc như dao của Rain xiên thẳng vào lưng tôi.
Sau đó, khi biết rằng kế hoạch Genesis không những không tiến triển tốt mà còn tạo ra một kẻ bám đuôi, đồng thời làm mất luôn động lực của nhân vật chính, tôi chỉ biết ôm đầu suốt đêm.
"Thôi xong, đau đầu quá..."
Nhưng, tôi của lúc đó không hề hay biết.
Trong khi tôi rời đi, Rain đã nhìn theo và thì thầm:
"Không thể nào… Ultos. Cậu thực sự có thể vì Siegraine… mà sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống…? Thực sự tin tưởng vào ước mơ của con bé đến thế sao…?"
Và tôi thì hoàn toàn không hề hay biết gì, ngủ ngon lành như không có chuyện gì xảy ra.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Rain: Con gái bị đánh thảm hơn cả trong nguyên tác nên Rain đã đánh mất niềm tin vào thực lực của con mình. Tất cả là tại Genesis.
Nhân vật chính (Ultos): Kế hoạch "để nhân vật chính Sieg gánh hết" hoàn toàn sụp đổ. Chắc chắn cũng là tại Genesis
Sieg: Nếu chọn nhân vật nam thì tên là Sieghart, nếu chọn nhân vật nữ thì tên là Siegraine. Cả hai đều có biệt danh là Sieg. Thêm vào đó, dù là phiên bản nào thì hai cả hai đều có ngoại hình đẹp, dẫn đến việc Ultos hoàn toàn hiểu lầm Siegraine là nam.
