Khi mặt trời bắt đầu lặn, tôi cuối cùng mới đặt chân đến thị trấn.
Vì phải loay hoay trên con đường rừng lạ lẫm, tôi có cảm giác mình đã tốn nhiều thời gian hơn cần thiết. Dù Ralph đã rất chu đáo khi đi cùng, tôi vẫn thấy áy náy gấp đôi.
Tôi vốn không quen vận động.
Nếu vẫn trong cơ thể cũ, có lẽ tôi đã kiệt sức giữa đường rồi.
Nhưng cơ thể của cô gái trẻ này dường như chẳng hề biết mệt và điều đó quả thật đã giúp tôi rất nhiều. Sẽ thật khó xử nếu tôi phải xin nghỉ giữa chừng khi đang được người ta chỉ đường.
Vừa đến thị trấn, Ralph-san đã mua cho tôi một đôi giày. Tôi vừa mới quen với việc đi chân trần, nhưng có lẽ anh thấy như vậy sẽ quá nhếch nhác khi đi trong thị trấn.
Tuy nhiên, anh ấy còn chu đáo hơn thế. Ralph-san đã sắp xếp cả chỗ trọ cho tôi đêm nay.
Tiện thể, đó là một phòng riêng và hình như anh ấy không ở lại đây. Tôi tự hỏi anh đã tốn bao nhiêu tiền và liệu tôi có thể trả lại nổi không. Việc chỉ biết nhận khiến tôi thấy bứt rứt khó chịu.
Ngồi xuống giường, tôi mở cuốn sổ tay, cầm bút lên. Tôi muốn ghi lại tất cả những gì Ralph-san đã nói hôm nay, trước khi ký ức kịp phai. Mấy món này cũng là do anh ấy chuẩn bị. Có lẽ tôi không hợp làm một kẻ sống nhờ người khác, vì dạ dày tôi bắt đầu quặn lại khi nghĩ đến điều đó.
Trước hết, nơi tôi đang ở hiện giờ dường như là một thành phố tên Oranz, thuộc Thành bang Thương nhân Playne, nằm ở phía nam của lục địa phương Bắc. Trên đường đến quán trọ, phố xá rộn ràng tiếng rao bán, người qua lại tấp nập. Khung cảnh ấy khiến tôi nhớ đến không khí lễ hội hay khu phố mua sắm ở Nhật Bản, thật náo nhiệt và đáng yêu.
Ở Nhật, khi siêu thị và trung tâm thương mại ngày càng nhiều, những khu phố mua sắm truyền thống dần thưa vắng. Vì vậy, cảnh tượng này khiến tôi cảm thấy vô cùng hoài niệm.
Playne là một đất nước được thành lập bởi hội đồng của các thương nhân và những người đứng đầu hội mạo hiểm giả. Bởi vậy, đây là quốc gia tự do nhất trong vùng, nơi người ta đặc biệt coi trọng năng lực.
Phía tây là Thánh quốc Legion, tôi thật may mắn khi không vô tình đi nhầm đến đó, vì những nơi nặng về tôn giáo thường có quy tắc khắt khe, và chỉ cần một hành động sai lầm cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Xa hơn về phía bắc là Vương quốc Descent rộng lớn, còn phía nam là Công quốc Dotthart nổi tiếng với sức mạnh quân sự. Tôi dự định sẽ tìm sách để đọc thêm về các quốc gia ấy sau này.
Còn bây giờ, tôi phải nghĩ đến chuyện kiếm sống ở đất nước này, nghĩa là cần một công việc. Ở đây, chỉ cần đăng ký, bất kỳ ai cũng có thể nhận một nghề, không cần xét thân phận hay địa vị.
Nghe cái tên thôi cũng đủ biết đó là nghề mạo hiểm giả.
Theo lời Ralph-san—Nếu cô biết dùng ma thuật, sẽ chẳng bao giờ phải lo chết đói.
Có vẻ như tôi có một vẻ ngoài nổi bật, và Ralph-san nói rằng sẽ rất rắc rối nếu bị những kẻ khả nghi để mắt tới. Vì vậy, việc trở thành mạo hiểm giả, nhận nhiệm vụ, nhanh chóng tìm được người bảo hộ hoặc chủ động thi triển ma thuật để thể hiện năng lực trước người khác, có lẽ là hướng đi khôn ngoan nhất.
Với thân phận chưa được đăng ký và chẳng có chút tự tin nào để sống trong thế giới ngầm hỗn loạn này, tôi đã nhờ Ralph-san dẫn đến Hội Mạo Hiểm Giả. Không hề tỏ ra khó chịu, anh gật đầu nhận lời và bảo sẽ đến đón tôi vào sáng mai.
Như một cách bày tỏ lòng cảm tạ, tôi chắp tay lại, hướng về phía anh biến mất và cầu nguyện.
Nhân tiện, mạo hiểm giả bắt đầu từ hạng mười và cấp bậc sẽ tăng dần khi con số giảm xuống. Tuy nhiên, hạng nhất vẫn chưa phải đỉnh cao, trên nó còn có một hạng đặc biệt, nơi những con người quái vật trú ngụ.
Một mạo hiểm giả hạng nhất có thể gây ảnh hưởng đến cả thành phố hay quốc gia, vậy thì tôi chẳng thể tưởng tượng nổi một người ở hạng đặc biệt sẽ mạnh đến mức nào.
Những kẻ ấy được đồn là có thể một mình tiêu diệt cả quân đội quốc gia, hạ sát rồng, hay thậm chí ám sát và thay thế quốc vương. Tốt nhất là đừng bao giờ dây vào.
Ý tưởng ban cho những vị thần không thể chạm tới ấy danh xưng cùng đặc quyền, đồng thời buộc họ bằng một sợi dây thật mỏng, đó chính là bản chất của mạo hiểm giả hạng đặc biệt. Vì vậy, mục tiêu thực tế cao nhất đối với mạo hiểm giả chỉ là đạt tới hạng nhất.
Ralph-san còn dạy tôi một vài tên và biệt danh của những mạo hiểm giả hạng đặc biệt, nên tôi đã cẩn thận ghi chép lại. Nếu một ngày nào đó nghe thấy những cái tên ấy, tôi sẽ đóng kín cửa, giả vờ như chưa từng nghe thấy gì cả.
Những cái tên ấy nghe thật quen tai—cứ như thể chúng đã bị khắc vào đầu tôi như danh sách truy nã vậy.
Ralph-san cũng dạy tôi đôi điều về ma thuật. Bản thân anh ấy lại không thể sử dụng nó.
Có vẻ như khả năng dùng ma thuật còn phụ thuộc vào mức độ thích hợp của từng người.
Dù đã sang một thế giới khác, tôi vẫn sẽ thấy thất vọng vô cùng nếu mình không thể dùng phép. Vì thế, dù có chút áy náy với Ralph-san, tôi vẫn không giấu nổi niềm vui thầm kín khi nhận ra mình có thể thi triển ma thuật.
Dẫu không dùng được phép, Ralph-san lại hiểu biết đáng kinh ngạc về lĩnh vực này. Có lẽ anh ấy luôn cố gắng trau dồi kiến thức, bởi lẽ việc đối đầu với pháp sư là chuyện có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Ma thuật, theo anh ấy nói, là việc điều khiển những nguyên tố ma lực tràn ngập khắp thế giới để tạo ra các hiện tượng khác nhau.
Dường như vẫn còn rất nhiều điều chưa thể lý giải tường tận. Dù ma thuật được chia thành nhiều loại theo nguyên tố, nhưng không phải ai cũng có duyên với một loại nhất định.
Tuy vậy, mỗi phép thuật thông thường đều có tên riêng và sau khi ngâm tụng thần chú, người thi triển sẽ gọi tên phép để kích hoạt nó.
Một lời giải thích vô cùng rõ ràng khiến tôi hoàn toàn thỏa mãn.
Nhưng nếu vậy thì phép tôi đã dùng khi nãy là gì? Tôi đâu có tụng niệm, cũng chẳng hề gọi tên. Có lẽ vì thế mà Ralph-san nghĩ tôi là một pháp sư phi thường, nên mới đối xử tử tế đến vậy.
Từ giờ, nếu buộc phải dùng phép, có lẽ tôi nên giả vờ thì thầm tụng chú, chỉ vừa đủ nhỏ để không ai nghe thấy.
Tôi cũng nghe nói rằng số lượng phép thuật mà một pháp sư có thể sử dụng sẽ quyết định danh hiệu của họ, và rằng những mạo hiểm giả giỏi chiến đấu cận chiến thường kết hợp cả các yếu tố ma thuật vào đòn tấn công.
Trong khi vừa ghi chép lại những điều học được, tôi vừa ngẫm nghĩ.
Đã bao lâu rồi tôi mới lại khao khát tri thức đến thế? Đã bao lâu rồi tôi mới có cảm giác thôi thúc phải tự mình kiếm sống?
Tôi đã sống độc thân suốt từ khi bước vào đời.
Từ lúc nào không hay, tôi đã thôi khát khao mãnh liệt điều gì, thôi nỗ lực để đạt được thứ mình muốn. Tôi chỉ ăn khi đói, và giết thời gian bằng những thú vui có sẵn.
Chính vì thế mà tôi hầu như chẳng còn vướng bận gì với thế giới cũ.
Một tiếng thở dài tan vào trần nhà của quán trọ.
Dù bị ném sang một thế giới khác, trong một cơ thể khác, tôi cũng chẳng mấy bối rối, có lẽ là vì lẽ đó.
Khi nhận ra điều này, tôi chợt thấy cuộc đời trước kia của mình thật nhỏ bé và trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả.
