Trái Tim Tôi Là Của Một Ông Chú

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

34 154

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

273 1762

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

14 46

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

289 1810

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

419 18902

Tập 01 - Chương 6: Quang Cảnh Thành Phố

Bên ngoài, trời trong xanh không một gợn mây, kiểu thời tiết khiến người ta chỉ muốn đội một chiếc mũ rơm để tránh nắng.

Mặc nguyên bộ đồ thể thao dài tay thế này thì hơi nóng thật, nhưng nếu cởi ra thì trông chẳng khác nào kẻ biến thái, nên đành chịu. Nếu vẫn còn trong thân thể của người chú trước kia, tôi có thể thoải mái mặc mỗi áo ba lỗ đi dạo rồi. Không biết liệu tôi còn có thể quay lại hình dáng cũ được nữa không.

Người qua lại trên đường phần lớn đều mặc trang phục trông như trong những câu chuyện giả tưởng thời trung cổ. Giữa khung cảnh ấy, một ông chú mặc bộ đồ thể thao đỏ, à không, một hắc elf trong bộ đồ thể thao đỏ, tất nhiên nổi bật một cách khó chịu, đi đến đâu cũng bị dòm ngó.

Sự chú ý ấy là điều hiển nhiên.

Với một người vốn quen sống né tránh ánh nhìn của người khác như tôi, cảm giác ấy thật ngột ngạt.

Khi đi qua các con phố, tôi dễ dàng nhận ra mức sống của người dân nơi đây rất khác nhau, có kẻ giàu sang, có người nghèo khổ, sự chênh lệch hiện rõ trên từng khuôn mặt và mái nhà.

Có những gia đình ăn mặc tươm tất, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc, trong khi vài người khác thì lang thang với ánh mắt vô hồn.

Tôi tự hỏi, liệu mình có thể sống một cuộc đời tử tế ở nơi này không. Giả sử phải tự kiếm sống bằng năng lực của bản thân thì tôi có thể làm được gì đây?

Nhìn những người ngồi thẫn thờ bên lề đường trong các con hẻm nhỏ, tôi bất giác thấy lo lắng cho chính tương lai mờ mịt của mình.

Trái lại, những đứa trẻ trong thế giới này chẳng hề hay biết đến những nỗi lo đó, chúng chạy nhảy khắp nơi, tràn đầy sức sống.

Trước tuổi dậy thì, có lẽ chỉ cần được nô đùa cùng bạn bè là đã đủ vui rồi. Tôi chợt nhớ về tuổi thơ của chính mình, những ký ức xa xăm, mờ nhạt như sương khói. Không biết hồi đó tôi có chơi đùa hồn nhiên như chúng không nhỉ?

Chắc là không. Tôi không phải kiểu trẻ con như thế.

Có lẽ việc mong muốn trở lại những ngày vô tư ấy là dấu hiệu rõ ràng cho thấy tâm trí tôi đã mang hơi hướng của một ông chú. Nhưng ít ra, tôi vẫn còn đủ trẻ để có thể mỉm cười khi nhìn bọn trẻ nô đùa. Hoặc cũng có thể tôi đã đủ già để thấy cảnh ấy trở nên ấm lòng.

Mấy cậu bé bắt đầu chạy về phía tôi.

Chúng chỉ mải nhìn nhau, chẳng để ý xung quanh, có lẽ sẽ đâm sầm vào tôi mất.

Tôi vội né sang một bên để tránh, và những đứa trẻ lướt qua, vạt áo thể thao rộng thùng thình của tôi khẽ chạm vào chúng khi chạy ngang.

Khi người ta mải mê chơi đùa, thường chẳng nhận ra được thứ gì xung quanh. Tôi chỉ mong chúng đừng va phải ai rồi bị mắng thôi.

Đang nghĩ thế thì anh Ralph bất ngờ nắm chặt cánh tay một trong những cậu bé, có vẻ khá thô bạo.

Cậu nhóc đó đã làm gì khiến anh nổi giận sao? Tôi không nghĩ anh Ralph lại là kiểu người dùng bạo lực, ít nhất qua cách anh đối xử với tôi thì không như vậy.

Nhưng khi lục lại những ký ức tôi cố quên đi, tôi nhớ ra lần đầu gặp anh ấy, anh Ralph đã kề dao vào tôi và trông cực kỳ căng thẳng.

Có lẽ, chỉ có lẽ thôi, anh ấy là người có thể mất kiểm soát và ra tay với một đứa trẻ?

Những người gọi là mạo hiểm giả ở thế giới này, chẳng lẽ tương đương với dân côn đồ hay kẻ mờ ám sao?

Nếu vậy, thì chẳng phải tôi đang nợ nần một người nguy hiểm sao?

Không, trước hết, tôi cần phải giúp đứa trẻ đã.

Tôi lấy hết can đảm, vừa định cất tiếng nói. “Xin hãy tha cho nó, thưa anh.”

Thì anh Ralph lại lên tiếng, giọng điềm tĩnh đến bất ngờ.

“Trả lại cho cô ấy đi.”

“Khỉ thật! Mình đâu cần cái này!”

Một vật gì đó bị ném về phía tôi, kèm theo tiếng bộp nhẹ.

Phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay bắt lấy, đó là một cuốn sổ bìa da đen, lớn hơn lòng bàn tay một chút. Tôi lật ra xem và thấy những dòng chữ mình đã viết tối qua.

Cậu bé vùng khỏi tay anh Ralph rồi lao vào đám đông và biến mất.

“Tôi có nên giữ cậu ta lại không?”

“…Không, cảm ơn anh đã lấy lại giúp tôi.”

Tôi cúi đầu trước anh Ralph, trong lòng ngổn ngang giữa xấu hổ và biết ơn.

Tôi vốn không giỏi thể hiện cảm xúc, nhưng hy vọng lời cảm ơn chân thành kia đã truyền đạt được phần nào.

Cơ mặt tôi cứng đờ, hệt như một nhân viên mới, chỉ định tỏ ra thân thiện nhưng lại bị hiểu lầm là đang cau có.

Những đứa trẻ ngây thơ vừa chạy tung tăng kia là ai? Ai là người chẳng hề biết đến những lo toan của tôi? Ai là kẻ lang thang, đáng ngờ, hay nguy hiểm?

Người ngu ngốc và nguy hiểm nhất lại chính là tôi.

“Vì cuốn sổ đó bìa da, nên có lẽ cậu bé tưởng là ví tiền. Tuy túi áo rất tiện, nhưng cũng dễ bị móc lắm, cô nên cẩn thận hơn.”

Tôi sẽ ghi nhớ điều đó. Xin lỗi vì đã làm một ông chú ngốc nghếch, mới được tặng sổ chưa bao lâu đã bị móc mất.

Vừa xấu hổ vừa thấy tội nghiệp chính mình, tôi khẽ hỏi, mắt vẫn dõi theo hướng đứa trẻ vừa bỏ chạy.

“Trẻ con ở độ tuổi đó thường hay móc túi sao?”

“Ừ. Chúng thường nhắm vào phụ nữ, vì nghĩ rằng nếu bị bắt, họ sẽ dễ bỏ qua hơn. Với bọn trẻ sống ở khu ổ chuột, móc túi là… nguồn sống thiết yếu.”

Anh ấy nói rõ ràng, gần như am hiểu chuyện này.

Dù bây giờ trông lịch thiệp là thế, có lẽ anh Ralph từng không có cuộc đời sung túc.

“Có lẽ lẽ ra nên dạy dỗ nó một chút. Nếu cứ tiếp tục móc túi với tay nghề non như vậy, sớm muộn gì nó cũng bị chặt tay hoặc tệ hơn, mất mạng.”

Đúng là một thế giới đầy nguy hiểm.

Nghe qua thì giống hệt những câu chuyện giả tưởng thông thường, nhưng càng hiểu rõ, tôi càng thấy bên dưới là một xã hội khắc nghiệt.

Có lẽ vì tình cảnh quá phi thực, tôi có cảm giác như mình đang nhìn thế giới này qua màn hình vậy.

Khác hẳn với trò chơi điện tử hay tiểu thuyết, những người tôi nhìn thấy ở đây, ai cũng thật sự đang sống.

Chỉ riêng việc nghề mạo hiểm giả tồn tại thôi cũng đủ chứng minh rằng, thế giới này đầy rẫy những hiểm nguy vượt xa trí tưởng tượng của tôi. Chắc hẳn để sống yên ổn và bình thường ở đây đã là chuyện vô cùng khó khăn. Bằng chứng rõ ràng nhất chính là mấy cậu bé khi nãy, còn nhỏ tuổi như thế mà đã bị ném vào một xã hội khắc nghiệt.

Nếu tôi cứ chần chừ, sớm muộn gì cũng sẽ bị thế giới này nuốt chửng.

Dĩ nhiên, cẩn thận thôi thì chưa chắc đã đủ để an toàn.

Khi chúng tôi đi qua các con phố, anh Ralph liên tục bị người ta gọi với từ khắp nơi.

Vì đi cùng tôi, một phụ nữ, nên những người trông giống mạo hiểm giả trêu chọc anh ấy, còn các cô gái thì cất giọng ngọt ngào, đầy ẩn ý mà bắt chuyện.

Anh Ralph quả là được lòng mọi người.

Có người còn gọi tôi là “quý cô xinh đẹp”, nhưng tiếc thay, bên trong tôi vẫn là một ông chú chính hiệu.

Đừng để vẻ ngoài đánh lừa.

Với cách nói năng nhẹ nhàng và gương mặt hiền lành, việc anh ấy được mọi người quý mến cũng là điều dễ hiểu. Tôi không hề ghen tị, nhưng trong lòng vẫn thì thầm một câu.

“Anh ta đã tè dầm hôm qua đấy, biết không.”

Ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, tôi lập tức thấy mình thật nhỏ nhen và đáng ghét. Quá tệ khi nghĩ xấu về người đã đối xử tốt với mình. Chuyện đó vốn dĩ là một bí mật giữa những người đàn ông, dù thật ra chỉ là lời hứa thầm trong lòng tôi mà thôi.

Chúng tôi dừng lại trước một tòa nhà lớn, trải rộng sang hai bên. Anh Ralph cũng dừng bước.

“Đây là hội mạo hiểm giả của thành Oranz. Chúng ta vào trong để hoàn tất thủ tục đăng ký nhé.”

Tôi khựng lại, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh ấy. Trước khi bước vào, có điều tôi muốn hỏi.

“…Xin chờ một chút. Thật thất lễ, nhưng tôi muốn xác nhận một chuyện. Vì sao anh lại tốt với tôi như vậy? Tôi chắc chắn sẽ trả lại toàn bộ số tiền anh giúp, thậm chí có cả lãi. Nhưng tôi thật sự không hiểu, có điều gì ở tôi đáng để anh đối xử tốt đến thế không?”

“Ờm… hừm.”

Anh Ralph dừng lại, không bước vào tòa nhà mà quay sang đi về phía chiếc ghế dài gần đó.

Nhìn dáng vẻ anh ấy “à” rồi “hừm” lưỡng lự như thế, tôi có cảm giác có lẽ anh thật sự chỉ đơn giản là người tốt bụng.

Anh ngồi xuống ghế, ra hiệu mời tôi cùng ngồi, nhưng tôi khẽ lắc đầu từ chối. Chính tôi cũng chẳng hiểu vì sao, chỉ là linh cảm mách bảo rằng nghe anh nói trong tư thế đứng có lẽ sẽ dễ thấu hơn.

“Tôi không giỏi chiến đấu lắm. Đến giờ vẫn sống được là nhờ chuẩn bị kỹ lưỡng và tin vào trực giác. Và trực giác của tôi nói rằng, mối liên hệ với cô Yamagishi rất quan trọng. Câu trả lời đó có đủ với cô không?”

Nghe giọng anh, tôi có cảm giác như đó là những lời được nói ra với chút gượng gạo.

Tôi đang mang ơn anh, nên ép anh nói thêm điều gì cũng chẳng phải phép. Nhưng nếu cứ tiếp tục dựa dẫm, tôi sợ rồi sẽ có ngày mình không còn dám chống lại lời anh nữa.

Trực giác của tôi cũng nói rằng đây là lúc nên nói chuyện rõ ràng.

Tôi im lặng chờ và anh Ralph khẽ thở dài, giọng trầm xuống như nói với chính mình.

“Lúc lần đầu gặp cô, tôi bị luồng ma lực của cô áp đảo đến mức, tôi, ừm, tôi đã tè ra quần.”

“Tè ra quần”, chắc hẳn đó chính là ý anh ấy muốn nói, dù anh cố né tránh cách diễn đạt trực tiếp. Việc anh thấy xấu hổ vì chuyện đó thật ra khiến tôi nhẹ nhõm, ít nhất thì anh không phải kiểu người có sở thích kỳ quặc như vậy. Chỉ riêng việc xác nhận được điều đó thôi cũng đã là một bước tiến trong việc hiểu nhau rồi.

“Nhưng hơn cả chuyện đó, khi nhìn cô sử dụng ma pháp, tôi thấy thật đẹp. Gần như là yêu từ cái nhìn đầu tiên vậy.”

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, da tôi nổi cả gai ốc.

Thử tưởng tượng mà xem, một chàng trai ngoài hai mươi tuổi, điển trai và nghiêm túc, nói câu đó với một ông chú gần bốn mươi lăm tuổi. Nếu đó là chuyện của người khác, tôi có thể bỏ qua, nghĩ rằng những chuyện như vậy cũng thường xảy ra. Nhưng khi người được nói tới lại là mình thì không thể xem nhẹ được. Dù bây giờ tôi trông thế nào, trái tim tôi vẫn là của một ông chú.

Dù sao thì, anh ấy đã đối xử rất tốt với tôi.

Tốt bụng là tốt bụng.

Bất kể xuất phát từ cảm xúc nào, lòng biết ơn tôi cảm thấy vẫn là thật.

“Vì thế nên tôi đang cố gắng ghi điểm. Để một ngày nào đó, cô sẽ nghĩ tôi là một người đàn ông tuyệt vời.”

“Đừng mơ mộng quá.”

Tôi lựa lời thật cẩn thận. Tôi không muốn gieo hy vọng hão huyền, cũng không muốn làm anh tổn thương. Hơn nữa, từ những năm thiếu niên tôi đã sống một cuộc đời chẳng dính dáng gì đến tình yêu. Giờ mà nói chuyện lãng mạn thì muộn quá rồi.

Anh Ralph có vẻ rất được phụ nữ yêu thích, anh nên tập trung vào một mối quan hệ lành mạnh, đừng để tâm đến tôi thì hơn.

“Không, thật đấy. Tôi chỉ tự mình làm vậy thôi, nên cô đừng bận lòng, cô Yamagishi.”

Dù có chút buồn, nhưng anh vẫn đáp lại một cách bình thản. Nếu là tôi, có lẽ sẽ chẳng thể vực dậy nổi một thời gian, nên tôi thấy anh thật đáng nể.

Dù vậy, tôi không ngờ việc trở nên như thế này lại kéo theo những rắc rối kiểu đó. Suốt cuộc đời, tôi đôi khi cũng ghen tị với những người có vẻ ngoài hấp dẫn nhưng có lẽ từ giờ, suy nghĩ ấy của tôi sẽ thay đổi đôi chút.