Trái Tim Tôi Là Của Một Ông Chú

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 01 - Chương 3: Người Đàn Ông Ấy Là Biến Thái Hay Quý Ông?

Khi còn sống cuộc đời bình thường ở Nhật Bản, gần như chẳng bao giờ có cơ hội rơi vào những tình huống sinh tử. Đương nhiên, cũng hiếm khi nào ta nhìn thấy ai đó cầm thứ gì dài hơn con dao làm bếp.

Ở trường cũng chẳng ai dạy cách ứng phó với những tình huống như vậy.

Nhưng có lẽ, việc thể hiện thái độ mạnh mẽ trước kẻ đang cầm vũ khí là cực kỳ nguy hiểm. Tâm lý của một người giơ vũ khí lên hẳn đã bị dồn đến bước đường cùng.

Giữ bình tĩnh, thật bình tĩnh và trên hết, đừng để lộ nỗi sợ hãi.

Tất nhiên, quay lưng bỏ chạy cũng chẳng phải ý hay. Không, đó có lẽ là cách xử lý khi gặp gấu thì đúng hơn.

Bề ngoài thì giả vờ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì hoảng loạn cực độ.

Hãy khen tôi đi, ít nhất chân tôi vẫn chưa run lẩy bẩy. Thanh kiếm đó... thật sự dài đến thế sao? Nếu bị đâm một nhát, chắc chắn tôi sẽ chết mất.

Đáng sợ hơn nữa là khuôn mặt anh ta, một gã đẹp trai trạc đôi mươi, lại hơi đỏ lên. Rõ ràng anh ta đang phấn khích. Khi đã như vậy rồi thì lý trí không còn tác dụng nữa.

Chắc người này là người trông coi cái hồ này, và khi thấy tôi phá hoại phong cảnh, anh ta tức giận đến mức muốn giết tôi cho hả dạ. Nếu đúng vậy thì tôi thật chẳng có cách nào sống sót.

Nhưng không được, chuyện đó không ổn. Chúng ta đâu phải thú vật. Trước hết, phải nói chuyện, đàm phán, và chống lại bạo lực bằng lý trí.

À mà, đột nhiên tôi tự hỏi liệu chúng ta có thể nói cùng một ngôn ngữ không nhỉ?

…Không muốn bị giết, tôi chuẩn bị niệm phép, phòng khi có chuyện xấu xảy ra. Nếu kích hoạt được phép lửa như lúc trước, có lẽ tôi sẽ tranh thủ được chút thời gian để chạy trốn.

Tôi dang hai tay, đưa thẳng về phía người đàn ông trước mặt.

Đồng thời, tôi cũng buông cây gậy xuống, biểu lộ rằng mình không có ý định chiến đấu. Tôi không muốn làm hại ai, nhưng cũng không thể để mất mạng được. Đây là sự chuẩn bị để sử dụng ma pháp, chỉ với mong muốn cả hai bên có thể yên ổn mà rời đi.

Làm theo quy trình trước đó, tôi tập trung vào điểm kích hoạt phép, hình dung ngọn lửa sẽ trông như thế nào, rồi cất tiếng niệm từ “bùng cháy”.

Vừa nhìn chăm chú vào người đàn ông trẻ, tôi vừa tiến hành các bước. Bỗng nhiên, cơ thể anh ta khẽ run lên. Không rõ anh ta định làm gì, tôi quan sát kỹ hơn và nhận ra có một vũng nước nhỏ đang loang ra dưới chân anh ta.

Tôi vội quay mặt đi. Để rời mắt khỏi một kẻ đang cầm vũ khí cần có can đảm, nhưng để nhìn thẳng vào một người đàn ông trưởng thành đang đỏ mặt, run rẩy và tiểu tại chỗ, thì còn cần nhiều can đảm hơn. Tôi không thể tiếp tục nhìn, vì thương hại cho anh ta.

Nếu một người như thế xuất hiện giữa đường phố Nhật Bản, chắc chắn ngày nào cũng sẽ lên báo. Đại loại như “Khám Phá Bóng Tối Trong Tâm Hồn Người Đàn Ông Đẹp Trai.”

Nếu kiểu chào hỏi như vậy là tập tục bình thường của thế giới này, thì tôi thề sẽ lập tức vào núi sống ẩn dật.

“…Tôi không đi đâu cả, nên anh thay quần áo đi thì hơn.”

Tôi đã thôi hi vọng có thể tránh khỏi cơn giận của anh ta. Có lẽ nếu tôi tỏ ra thành thật, anh ta sẽ không giết tôi. Biết đâu, tôi còn có thể được tha thứ nếu chịu dành vài năm để khôi phục lại hồ nước về như ban đầu.

Khi tôi đặt tay lên trán và quay mặt đi, tiếng bước chân vang lên, anh ta bắt đầu di chuyển. Nếu đây là một chiến thuật nhằm đánh lừa tôi, thì quả thật đó là một mưu kế khéo léo.

Nghĩa là tôi đã rơi vào bẫy rồi.

Tuy vậy, anh ta hoàn toàn không cần phải dùng đến thủ đoạn đáng xấu hổ như thế để hạ sát một người như tôi. Tôi chỉ muốn nói rằng chuyện này chẳng đáng để anh ta phải làm thế đâu.

Một kẻ như tôi, có gì đáng để hy sinh cả lòng tự trọng để dụ dỗ chứ.

Sau khi nghe tiếng nước một lúc, tôi chờ vài phút. Có lẽ nước sôi từ hồ mà tôi chuẩn bị khi nãy đã phát huy tác dụng. Đúng là họa có khi lại là phúc.

Rồi anh ta cất giọng trong trẻo gọi tôi. “Cảm ơn cô đã đợi.” Lần này, thanh kiếm đã được tra lại vào vỏ. Anh ta mặc quần áo sạch sẽ, giữ khoảng cách vừa phải. 

Và điều khiến tôi nhẹ nhõm nhất là chúng tôi có thể nói cùng một ngôn ngữ.

“Thành thật xin lỗi, pháp sư xinh đẹp. Tôi là Ralph Vaughan, mạo hiểm giả hạng hai, hoạt động quanh thị trấn Oranz.”

Mạo hiểm giả thật sự có thế giới tồn tại nghề này sao?

Dù tôi đã ở tuổi trung niên, chỉ nghe từ đó thôi cũng khiến trái tim tôi xao động. Trong một thế giới có yêu tinh và ma pháp, đương nhiên phải có mạo hiểm giả rồi.

Anh ta còn cho biết cả địa vị xã hội của mình, nhưng tôi chẳng hình dung được mạo hiểm giả hạng hai là hạng thế nào.

Nếu anh ta nói kiểu như “Tôi là quản lý” hay “Tôi là giám đốc điều hành” thì tôi còn dễ hiểu hơn. Nhưng đã tự giới thiệu bằng danh xưng ấy ngay lần đầu gặp mặt, chắc hẳn đó phải là một địa vị khá cao rồi.

Người thanh niên tên Ralph đang đứng trước mặt tôi chính là người mà tôi đã mong đợi bấy lâu, dù chuyện vừa rồi của anh ta quả thật khó nói. Giờ thì nên gác lại vụ chĩa kiếm vào nhau và cố gắng nói chuyện tử tế, nhờ anh ta dẫn tôi về làng.

Anh ta đã tự giới thiệu, vậy tôi cũng phải đáp lại cho đúng phép. Nhưng khi vừa định nói tên mình, tôi bỗng khựng lại.

Tôi là ai?

Trong ý thức, tôi không nhầm được, tôi là Haruka Yamagishi, bốn mươi ba tuổi, đàn ông độc thân, nhân viên văn phòng chính hiệu.

Tôi sinh ra ở vùng nông thôn thuộc Kanto, học đại học ở Tokyo rồi đi làm ngay sau khi tốt nghiệp.

Cho đến tận hôm qua, tôi vẫn đều đặn cắm mặt vào công việc, ngày đêm chẳng mấy khi nghỉ ngơi.

Giờ tôi không đến công ty thì sao đây? Nếu cứ nghỉ mà chẳng báo, chắc chắn tôi sẽ bị sa thải. Tệ hơn, có khi người ta còn xem tôi là người mất tích. Mà nếu đột nhiên tôi trở lại thế giới cũ, chuyện đó cũng sẽ rất rắc rối.

Hoặc cũng có thể tôi đã chết trong lúc ngủ, tim tôi ngừng đập chăng?

Nghĩ đến đó, một nỗi buồn lạ lẽo dâng lên.

Tôi chỉ biết cầu mong ai đó sớm nhận ra tôi đã chết và đến tìm. Dù sao tôi cũng sẽ áy náy nếu căn phòng thuê lâu năm ấy phải bốc mùi chỉ vì xác tôi nằm lại trong đó.

Suy nghĩ của tôi bắt đầu lạc đi xa.

Dù thế nào, câu hỏi quan trọng vẫn là: thân thể này là của ai? Có thể linh hồn tôi đã nhập vào ai đó nhưng điều đó cũng kỳ lạ. Vì hiện giờ, tôi vẫn đang mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình, thứ tôi thường mặc khi ở nhà.

Vậy rốt cuộc tôi thật sự là Haruka Yamagishi sao? Khi tôi còn đang lưỡng lự chưa biết nên làm gì, chàng trai trẻ tên Ralph lên tiếng, như muốn giúp tôi thoát khỏi tình huống khó xử ấy.

“...Tôi nghe nói tộc hắc elf rất hiếm. Nếu cô có lý do không muốn nói tên, tôi sẽ không hỏi.”

Quả thật, đây là một chàng trai chu đáo.

Giá như lúc đầu anh ta cũng nhẹ nhàng thế này, nếu khi ấy anh ta đến gần tôi bằng thái độ như vậy, chắc tôi đã tin tưởng anh ta ngay, và cả hai đã chẳng cần phải trải qua một màn gặp gỡ thảm hại đến thế.

Dù sao, tôi cũng có phần lỗi khi đã tùy tiện phóng phép xuống hồ. Thôi thì không nên trách ai nữa.

Nhưng dù thế, với người mà mình sắp nhờ cậy, tôi không thể cứ giữ im lặng mãi được. Giả sử thân thể này là của tôi, thì tôi nên tự giới thiệu một cách đàng hoàng.

“Tôi là Yamagishi. Khi nãy tôi chỉ đang thử một ít ma pháp thôi. Xin lỗi vì đã phá hỏng khung cảnh nơi đây. Chỗ này là đất của anh sao? Nếu cần, tôi sẵn sàng giúp khôi phục lại.”

Nghe thấy tên tôi, Ralph hơi nhướng mày, chỉ một thoáng rồi thôi. Có lẽ anh ta thấy cái tên này lạ tai, hoặc chưa từng nghe kiểu tên nào giống vậy.

“Không đâu, vùng đất này chẳng thuộc về ai cả. Nếu phải nói, thì nó nằm trong lãnh địa của Thành bang Thương nghiệp Độc lập Playne.”

Một cái tên xa lạ. Nhưng cách anh ta trả lời, nhẹ nhàng và lịch thiệp, khiến thiện cảm của tôi dành cho anh ta lại tăng thêm đôi chút.

Chỉ tiếc rằng giá như lần đầu gặp nhau, anh ta đừng làm ướt quần. Dù bây giờ có đối xử tốt thế nào, tôi cũng chẳng thể nào quên được ấn tượng ban đầu ấy.

Tôi hoàn toàn không có chút thông tin nào về thế giới này. Với vẻ ngoài hiện tại, giả vờ như không biết gì hẳn sẽ rất đáng ngờ. Tôi đã khiến anh ta nghi ngờ đủ nhiều rồi, nhưng giờ tôi cần một lý do hợp lý để được anh ta chấp nhận.

Có nên nói rằng mình mất trí nhớ không?

Nghĩ kỹ thì, có lẽ đó là lựa chọn duy nhất.

“…Có vẻ như tôi bị mất trí nhớ. Tôi không nhớ đây là đâu hay mình đã làm gì. Xin lỗi vì làm phiền, nhưng anh có thể đưa tôi tới thị trấn được không?”

“Mất trí nhớ à? Cô bị thương sao? Tôi từng nghe đồn có chuyện như thế, mà ra là có thật. Không sao đâu, tôi sẽ dẫn cô đi. Nếu có gì muốn hỏi thì cứ nói nhé.”

“Cảm ơn anh. Tôi thật sự cảm ơn.”

Đúng là một chàng trai tốt bụng.

Rốt cuộc, việc anh ta rút kiếm khi nãy cũng chỉ vì bị tôi làm cho hoảng sợ. Con người, nếu được đối xử chân thành, họ cũng sẽ đáp lại bằng sự chân thành.

Không khí dần lắng xuống, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.