Chương 215.3: Đừng Vội Vàng Đáp Lại
“...Ugh, hộc, hộc.”
Cái quái gì thế này? Cái nào mới thật?
Trong những thứ này, đâu mới là con quái vật thật sự?
Người bán hàng cố gắng ôn lại những gì mình nghe thấy để gạn lọc, nhưng Lửng đã giữ chặt lấy cậu.
“Ack!”
“Bình tĩnh. Không sao đâu– Trung sĩ?”
Trong tình huống mà ai cũng phải tim đập thình thịch vì sợ, Trung sĩ lại thản nhiên quỳ xuống và nói với chiếc lồng vận chuyển.
Anh ta đang trò chuyện với thứ gì đó bên trong lồng.
“Anh thấy sao… Nghe hợp lý chứ…?”
Cốc.
“Ừm. Thế… tôi làm nhé...”
Cốc, cốc.
“...Vẫn vậy.”
Cốc, cốc.
“...”
Trung sĩ xoay xoay cái mặt nạ, miễn cưỡng dịch người sang bên.
Một tiếng cốc nghĩa là đồng ý, hai tiếng là không.
Thấy ám hiệu quen thuộc ấy, Lửng cười nhạt sau lớp mặt nạ.
Thật ra, chẳng có gì thay đổi cả.
“…Vậy tôi sẽ mở khóa đây.”
Lửng bước lại gần chiếc lồng và tháo ổ khóa.
Keng.
Sau tiếng kim loại bung ra là cửa lồng mở toang…
Khói đen bắt đầu tràn ra sàn.
Và từ bóng tối rỗng hoác trong lồng, một cái chân bước ra.
“…!”
Một cái chân mang ủng bảo hộ đen.
Dù cậu biết đó là đồng phục của Đội An Ninh, nhưng cậu vẫn khó có thể tin rằng…
Người bước ra từ lồng như thể đi xuyên qua làn khói đen dày đặc mang một hình thù quái dị có sừng.
…Một gã đàn ông cao lớn từng bị nhét trong cái lồng ấy.
“Uh, uhhh…”
Ánh mắt run rẩy của nhân viên bán hàng chạm phải đôi mắt vàng kia.
{Khuyến nghị : Không được nhìn vào mắt}
{► Cúi đầu}
{► Nhắm mắt}
Cậu vội vàng cúi gằm mặt. Hành động theo bản năng còn mạnh hơn cả sự hoảng loạn.
‘Đừng nhìn nữa.’
Mồ hôi lạnh lăn dài trên gáy cậu.
Nhưng những dòng chữ tạo từ khói vẫn bám riết lấy cậu…
{Khuyến nghị : Không được nhìn vào mắt}
{► Cúi đầu : Chính xác}
{► Nhắm mắt}
…Như thể khen ngợi.
Và rồi.
Khắp nơi vang lên âm thanh xé rách, y hệt tiếng động đã nghe lúc trước.
KÉÉÉÉÉT!
Tiếng nhớp nháp vỡ tung, tiếng gào thét ai oán…
Nhân viên An Ninh đang ‘trấn áp’ những thứ đang tiến lại gần.
“Làm sao hắn phân biệt được…?”
Giữa người và quái vật.
Hay có lẽ…
‘Có khi gã đó chẳng hề phân biệt gì cả.’
Người bán hàng cuộn tròn người lại. Tim cậu đập thình thịch tưởng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu sợ đến mức tưởng chừng chết ngay được…
Ngay lúc đó, những dòng chữ trong khói lại thay đổi.
Như thể đáp lại những suy nghĩ lẩm bẩm của cậu.
{Hãy chọn thứ nào trong số sau là nguy hiểm.}
{► Cặp đôi}
{► Tờ giấy vẽ}
Hắn muốn cậu chọn sao?
Theo bản năng thôi thúc, cậu bật miệng:
“C-Cặp đôi!”
Kìa, mấy thứ đang tiến lại gần (dù là ma quỷ, hay gì đi nữa) vẫn tiếp tục nói nhăng nói cuội. Nên chắc chắn cặp đôi đó chắc chắn cũng là ma rồi. Rõ ràng là vậy!
{► Cặp đôi ⋁ : Chính xác}
Đương nhiên.
À, có lẽ bất cứ thứ gì cất tiếng bằng giọng người đều nguy hiểm từ đầu? Có phải ý hắn là vậy không?
‘Cặp đôi nguy hiểm, nên đừng sợ Bộ phận An ninh - những kẻ đang trấn áp chúng…’
Có phải gã kia đang cố nhắn thế không?
Nếu đúng thì vậy cũng hợp lý. Nhân viên bán hàng dần lấy lại lý trí, ép bản thân bình tĩnh lại bằng logic ấy.
‘Chắc mình cũng chỉ đang tự trấn an sau khi hoảng loạn…’
Dù sao, đám nhân viên An ninh này chí ít vẫn có thể giao tiếp.
Nếu ‘nhân viên an ninh’ thật sự đến để cứu cậu, và nếu đúng là còn một sinh vật khác bị kẹt trong căn nhà này… đứa ‘con út’ kia… Thì cậu phải nói rõ hơn về nó. Mà cậu đã nhắc đến nó rồi, nên chắc mọi chuyện sẽ êm xuôi thôi.
Về những dòng chữ trên giấy đã cho cậu lời khuyên.
Cậu nhân viên khô miệng nuốt nước bọt, cất lời.
“T-Tờ giấy vẽ…”
Ngay khoảnh khắc đó.
{► Tờ giấy vẽ ⋁ : Chính xác}
“…”
Hả?
Cậu thử nhìn lại nhưng nó vẫn không đổi.
{Hãy chọn thứ nào trong số sau là nguy hiểm.}
{► Cặp đôi ⋁ : Chính xác}
{► Tờ giấy vẽ ⋁ : Chính xác}
Vậy nghĩa là…
“Nguy hiểm…”
Cả hai đều nguy hiểm.
“...Tại sao?”
{Cùng một thứ.}
Miệng cậu vô thức nhắc lại dòng chữ.
“Thế rốt cuộc tôi phải tin vào cái gì? Ý là… tôi phải tin vào thứ gì đây?”
{Không gì cả.}
“...”
{Những ngày mưa}
{Đừng vội vàng đáp lại}
{Những giọng nói xa lạ}
À.
{Khuyến nghị : Không được nhìn vào mắt - Hoàn tất}
Người bán hàng ngẩng lên.
Nhưng kẻ mặc đồ đen ấy không còn đứng trước mặt cậu nữa.
“...”
Chỉ còn một làn khói đen tiếp tục đối thoại cùng cậu.
Như một viên kẹo để đánh lạc hướng một đứa trẻ trước khi tiêm, khiến nó tập trung chỗ khác.
Để chặn mọi hành động bốc đồng.
“...”
Giờ thì những âm thanh xé rách đã biến mất, và cả khu vực tràn ngập những cái xác bị nhân viên An Ninh ‘cố định’ lại, giống như cặp đôi kia.
Niềm an ủi duy nhất là bóng tối đặc quánh khiến cậu không thể nhìn rõ chúng.
Và… làn khói đen.
Cậu nhân viên ngây dại nhìn làn khói mình vừa trò chuyện từ từ tan biến, như bị hút đi…
Làn khói trôi dọc hành lang và đi đến căn phòng bên cạnh phòng chứa đồ, nơi họ từng mắc kẹt…
Giờ là chỗ duy nhất còn phát ra âm thanh.
Phòng tắm.
Từ trong đó, những tiếng thét kinh hoàng liên tiếp vang vọng.
***
Tôi nhìn bồn tắm trước mặt.
Bên trong, nước mưa đang ngân vang khi đầy dần lên.
Một vũng sâu trong vắt, nuốt chửng mọi kẻ nạn nhân đáp lại lời gọi của nó.
Những dòng chữ khắc vào tận óc tôi…
——————————————————
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Giáo Hội Vô Minh Huy Hoàng: Chuyện Ma
[Vọng Âm Của Nước Mưa]
Phân loại: Mô Phỏng
Mô tả:
Theo một tập tục mê tín, nếu nghe thấy tiếng thì thầm trong ngày mưa thì đó là lời gọi của ma quỷ, được hiện đại hóa thành một năng lực của Giáo Hội Vô Minh Huy Hoàng.
Vào ngày mưa, nó nhắm đến nạn nhân ở gần hố nước mưa, dụ dỗ bằng cách bắt chước dáng vẻ và giọng nói của những kẻ đã mất trước đó.
Ngoài ra, cách nó ‘nói’ cũng có đa dạng hình thức rùng rợn, bao gồm chữ viết, ghi chú hay tranh vẽ.
Nó mượn hình dạng của một câu chuyện ma không lối thoát, ép nạn nhân phải đau đớn lựa chọn tin ai, nhưng thực chất mọi đáp án đều dẫn đến diệt vong. Nạn nhân chỉ là món đồ chơi, mắc kẹt trong hố.
Nó bóp méo niềm tin của con người rằng chọn đúng người nghĩa là còn sống.
——————————————————
Thế nhưng…
——————————————————
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Giáo Hội Vô Minh Huy Hoàng: Chuyện Ma
[Vọng Âm Của Nước Mưa]
Câu chuyện ma này đã bị xóa khỏi tiêu chuẩn đăng ký wiki vì các lý do sau:
1 – Liên hệ với tổ chức liên quan (Giáo Hội Vô Minh Huy Hoàng) không đủ.
2 – Các câu chuyện ma tương tự đã được xác nhận trong những thảm họa siêu nhiên do Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên đăng ký.
——————————————————
Một câu chuyện ma bị bỏ rơi, chưa từng được ghi chính thức trên wiki.
Và công việc của tôi… là đăng ký nó cho Daydream.
Tôi cúi xuống nhìn làn nước mưa trong bồn.
...
Tuy nhiên, vậy thật sự… có ổn không?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
