Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 215.2: Tôi Vào Đây

Chương 215.2: Tôi Vào Đây

Điều kinh hãi hơn diễn ra, miệng của cặp đôi ấy bỗng mở ra và bắt đầu trả lời.

“X-Xin hãy cứu chúng tôi. Làm ơn, cứu với… hicc.”

“Trả lời câu hỏi trước đã.”

Đột ngột.

Nước mắt tuôn ra từ khóe mắt họ.

“...!”

“Đứa trẻ, đứa trẻ ở trong phòng tắm.”

“Tội nghiệp nó lắm. Xin, xin hãy cứu nó…”

“Các người cũng bị nhốt rồi. Trễ quá rồi… làm ơn cứu…”

“...”

Người đội viên được gọi là ‘trung sĩ’ chỉ lặng lẽ nhìn họ.

“Trên lầu có gì?”

“Có thứ tà ác. Đừng lên đó. Không, anh phải chạy khỏi đây.”

“Có khi vẫn còn kịp trốn. Bằng cách nào đó, ra ngoài…”

“Hừm...”

Trầm ngâm một thoáng, trung sĩ đưa tay về phía họ.

Và ngay sau đó.

“…Đủ rồi.”

…Rắc.

Sau khi âm thanh trong trẻo dứt khoát vang lên, cổ của hai kẻ kia gãy gập.

Gã bảo vệ gầy gò, chỉ với một bàn tay mỗi bên, nghiền nát rồi vặn ngược xương cổ của cả hai bằng một sức mạnh quái dị.

Như thể anh ta chỉ bẻ hai nhánh cây.

Gf6we4ct o...

Vừa rồi anh ta…

...

Vừa giết họ ư?

“À, thế là đã xác nhận xong những gì cần thiết.”

“Ừ.”

“Được rồi… Người gọi, giờ anh ổn rồi. Xin hãy đưa thứ anh đang cầm.”

Đôi tay cậu run rẩy.

Không đúng.

Không người bình thường nào có thể làm được như vậy…

“Người gọi?”

Cậu nhân viên bán hàng buộc phải cúi nhìn bàn tay mình.

Trong tay là tờ giấy vở phác thảo.

Trên đó, những dòng chữ mới hiện ra.

〔 cOn Sợ 〕

Thật sự.

〔 QuÁi vẬt 〕

Đột ngột.

Cậu quay đầu và nhìn thẳng vào vị trí bên cạnh phòng chứa đồ.

Chỗ mà tờ giấy đã ám chỉ suốt từ đầu.

…Cái nơi cặp đôi chết kia cũng đã nhắc tới.

〔 bỒN tẮm 〕

Phòng tắm.

Người bán hàng lao đi—

“Không được đâu.”

“…!!”

Nhưng đầu cậu lại bị chụp lấy.

Trong khi khó nhọc hớp lấy không khí, cậu ngẩng đầu lên và thấy một hình thù khổng lồ, gớm ghiếc đang chắn mặt mình.

Một bàn thú đầy móng vuốt.

“Ở yên… ngay đây...”

Hai mắt của người bán hàng mở trừng trừng. Nỗi sợ cái chết khiến cậu hoàn toàn tê liệt…

Cậu sắp chết rồi.

“Thầy à, thầy buông cái trong tay ra đi! Hãy nghe theo quy tắc đồng nghiệp dặn, như vậy mới thành một thầy giáo hoàn hảo được!”

Bàn tay của Trung sĩ thả lỏng dần. Tờ giấy vẽ cũng tuột xuống.

Không.

“Tôi có nên đọc nó không…?”

“Không. Đọc vào sẽ bị ô nhiễm, để sau đi…”

Lee Jinyeoung cố gắng đảo mắt, bộ phận duy nhất mà cậu ta còn cử động được. 

Cậu cần phải chạy. Chạy đi đâu? Cửa trước, phòng khách, lên lầu, cửa sổ…

‘À.’

Đúng rồi.

Cậu có thể thoát ra cửa sổ!

Sao cậu lại không nghĩ ra nhỉ? Đúng, nếu chết khi ra cửa trước, thì nhảy qua cửa sổ! Phải thoát, thoát ngay… ngay bây giờ!

Cậu cố gắng giãy giụa, trườn về phía cửa sổ, cào cấu, đá, đẩy bàn chân thú bằng móng tay, nhưng tất cả vô dụng. Không thể bỏ cuộc—

“Nếu đi hướng đó… cậu sẽ chết.”

...

Hả?

“Cứ ở yên…”

“C-C-Chết? Tại sao…”

“Ừm. Vì cậu… đi gần hơn đến nguồn gốc…?”

Nguồn gốc?

Người bán hàng quay đầu.

“Anh phải nhớ chứ. Anh đã tự nói rồi mà, người gọi.”

Cái gì?

“Khi báo cáo, chính anh đã nói… căn nhà này đôi khi tạo cảm giác kỳ lạ.”

“...”

Cậu nhân viên khựng lại.

Cậu nhớ rõ lời mình đã hét qua bộ đàm: những lời cầu cứu tuyệt vọng và những gì cấp trên từng nói.

“Mưa…”

-– “Căn nhà đó có chút bất thường, nhất là khi trời mưa.”

Người bán hàng nhìn về phía cửa sổ.

Ngoài kia, mưa rơi lất phất…

...

“Những ngày mưa… Đúng rồi...”

Giọng chậm rãi, vô cảm thì thào ngay bên tai cậu, “Người ta bảo nếu mở ô đen trong nhà khi nó còn ướt, sẽ có thứ chui vào… Nếu để giày ướt lộn ngược, ma sẽ mang chúng…” 

“Chuyện đó có thật không, Trung sĩ?”

“Không...”

Trung sĩ liếc sang Lửng bằng ánh mắt vô hồn, rồi chậm rãi tiếp lời.

“Phần lớn chỉ là… nhảm nhí...”

“Ồ.”

“Nhưng… đôi khi... mấy ‘điều đó’ có thể khiến nó thật sự xảy ra...”

Người mang mặt nạ hình con lửng, người từng là Giám sát viên trong Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa, tự điền nốt cái chữ mà Trung sĩ không buồn nói ra: Bóng tối.

Nhưng lời giải thích của Trung sĩ chưa dừng lại. “Tôi…. có biết còn một câu chuyện khác...”

“...”

“Rằng khi đi trong mưa và đang cầm ô, mà bỗng nghe thấy một tiếng thì thầm lạ, một giọng nói từ đâu đó xa lắm… thì đừng trả lời không?”

...

“Vì nó không phải con người…”

Người bán hàng chạm phải ánh mắt của Trung sĩ.

“Này, có ai đã cố bắt chuyện với anh đúng không...?”

Ngay khoảnh khắc ấy.

“Nhân viên Lee?”

Cậu nhân viên kinh doanh chết lặng.

“Cậu Lee, cậu có ở đó không?”

Một giọng quen thuộc cất lên từ cửa trước.

Cốc, cốc, cốc.

Có người gõ cửa.

“Giám sát viên Lee, sao cậu không mở cửa đi? Có chuyện gì thế?”

Đó là…

“Sao cậu chưa ra ngoài?”

Giọng của vị cấp trên đã chết.

Cốc, cốc, cốc, cốc.

Xác của người quản lý, kẻ từng bị vặn gãy cổ rồi bỏ lại ngay cửa ra vào, nay đã biến mất.

Giờ chỉ còn âm thanh gõ cửa vọng lại qua màn mưa…

Cùng với tiếng nói của người quản lý.

⧛Mở cửa đi. Cậu cũng cần ra ngoài mà.⧚

Mọi sức lực tan biến khỏi cơ thể người bán hàng.

Trung sĩ buông đầu cậu ra. 

Bịch.

Cậu ngã nhào xuống sàn, mặt mày ngơ ngác.

‘Ghê thật…’

Lửng nhìn cũng khẽ thốt lên kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh đó.

Anh nhận ra sự tinh tường trong việc thám hiểm Bóng tối mà Trung sĩ vẫn giấu sau giọng điệu vô hồn ấy.

Thứ kỹ năng mà cậu út lanh lợi của Đội D đáng ra sẽ có thể đạt được sau vài năm…

…À mà, thôi. Vì giờ cả hai đều đã được điều sang Bộ phận An ninh, nghĩ thêm cũng vô nghĩa. Lửng mỉm cười, suýt nữa thì anh mất kiểm soát cảm xúc rồi.

Trong lúc đó, những giọng nói ngày càng nhiều.

⧛Mọi người ơi! Có ai ở đây không. Các anh có ổn không?⧚

⧛Aigoo. Bà già này ngã rồi… Có ai giúp không?⧚

⧛…Khoan đã, bà cụ của ngôi nhà này chết từ mấy năm trước… Đừng nghe theo. Có gì đó sai rồi⧚

Trên lầu, phòng ngủ chính, sau cửa bếp…

Tiếng nói vang lên từ mọi hướng, như thể tất cả những người từng sống trong căn nhà này đồng loạt tỉnh dậy sau cơn mất điện.

Chúng tiến lại gần hơn, gần hơn…

Cùng với tiếng mưa rơi.

⧛Các anh ở đâu thế?⧚

⧛…! Đừng trả lời giọng trên lầu. Giờ trên đó không có ai đâu…!⧚

⧛Cẩn thận. Có gì đó không ổn…⧚

Tiếng bước chân.

Và rồi.

⧛À, cửa mở rồi.⧚

...

⧛Tôi vào đây. Các anh ở đâu?⧚

Cả vị quản lý đã chết cũng vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!