Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34716

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14239

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29527

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 216.3: Uớc Vọng Mơ Hồ

Chương 216.3: Uớc Vọng Mơ Hồ

【Àaaa】

“…”

【Ra là… cái đó làm cậu tò mò sao?】

Giọng nhà nghiên cứu trở nên dịu hẳn lại.

Như thể đang cố tỏ ra thân thiện.

【Tất nhiên, tôi phải trả lời thôi. Nhưng… đây là lần đầu tiên cậu tò mò về thứ không dính dáng trực tiếp tới nhiệm vụ, nên… cậu không muốn hỏi thêm gì khác liên quan à?】

【Hỏi gì cũng được hết…】

Như thể muốn tôi moi thêm gì đó từ hắn.

【Sao cậu không thử hỏi bất cứ thứ gì con tim mách bảo đi? Không cần dính dáng tới nhiệm vụ đâu!】

...

Tôi vẽ bằng khói.

{Truy vấn chi phí : Có liên quan nhiệm vụ}

{► Vấn đề hiệu suất}

【…Ể?】

{Biến thể phát sinh khi thấy chi phí: Có khả năng kích phát hành vi hung hăng hoặc bất thường từ phía người nhắn}

【Hả?】

Tôi còn tử tế gắn thêm một cụm ví dụ.

{Câu mẫu : Đáng đồng tiền bát gạo.}

Sau một khoảng lặng.

【...À.】

【Ờ… đúng rồi. Ừ, chắc vậy ha?】

Giọng nhà nghiên cứu lúng túng vang lên qua loa phát thanh.

【Ờm… đa số nhân viên gọi vốn dĩ chẳng hiểu chi phí là gì, nên bình thường sẽ chẳng dẫn tới tình huống đó.】

【Mà chi phí hiếm khi là tiền. …Thường là lao động.】

...

【Với trường hợp này, nhân viên gọi nhiều khả năng sẽ bị xử lý bằng cách cử đi làm ở một chi nhánh vài năm.】

Một chi nhánh?

Chi nhánh của Daydream chưa bao giờ được wiki miêu tả cụ thể.

【Ờ thì, cũng đâu tệ cho lắm? Thậm chí cậu ta còn được cộng lương thêm vì được điều đi nơi khác cơ.】

Trong thoáng chốc, một tia gì đó giống như lo lắng (hay tò mò) chợt lóe lên trong đầu tôi, nhưng nó nhanh chóng chìm xuống giữa đống suy nghĩ vỡ vụn.

Vì trong đầu tôi, thông báo kết thúc ca làm việc đã vang vọng.

〘 Ca làm việc của bạn đã kết thúc. Ca làm việc của bạn đã kết thúc. Ca làm việc của bạn đã kết thúc…〙

【…Ôi chà. Đã muộn vậy rồi à? Vậy thì, hẹn gặp cậu ngày mai nhé, Đặc phái viên!】

Loa tắt một cái bụp.

Thế là trong chớp mắt, căn buồng tôi ở rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

...

Tôi ngồi xuống giường.

Mấy video huấn luyện cũng không phát nữa.

Trong không gian được dựng lên như phòng ký túc xá công ty, sự yên ắng dần lan ra. Trên giá sách trong phòng có vài quyển sách và một cái laptop trên bàn.

Nhưng tất cả đều chỉ là đạo cụ. 

Vô dụng. Không thể tương tác được.

Ở đây, cho tới khi ca làm tới… tôi không thể làm việc.

Nhẹ nhàng…

Cốc, cốc.

…!

“Ờm, tôi vào được chứ?”

Tôi quay ra phía cánh cửa sắt.

Có người đang đứng bên ngoài.

Không chỉ đứng đó. Ngay sau đó, tôi nghe tiếng kim loại khe khẽ và cánh cửa sắt mở ra…

Hai nhân viên an ninh.

Người đeo mặt nạ lửng và Trung sĩ.

Đồng đội của tôi.

“Xin lỗi tụi anh tới trễ. Mới tắm rửa xong.”

Từ bên ngoài, những thành viên khác của Bộ phận An ninh đóng cửa sắt lại.

Nhưng họ không rời đi.

“…Này, nghe này.”

Người đeo mặt nạ lửng mật đưa tôi một thứ.

Một vật hình chữ nhật, dày và nặng.

“Anh đã xin phép mang cái này vào! Trung sĩ nói cái này chắc ổn, và đúng là ổn thật.”

Một quyển sách.

〔12 Tác Phẩm Kinh Điển Thanh Thiếu Niên Nhất Định Phải Đọc.〕

“…Anh sợ cậu buồn chán.”

...

Tôi nhận lấy cuốn sách.

Những người ngồi đối diện như thật sự mỉm cười vui mừng…

“Còn nữa… nghe này.”

Giọng anh ấy trở nên căng thẳng.

“Anh, ờ, anh đang nghĩ… có được không nếu tụi anh gọi cậu là Hươu? Ít nhất là khi chỉ có tụi mình thôi?”

...

“Trung sĩ nói ổn mà…”

“Ừ... miễn là ngoài giờ làm thì có thể gọi tên không chính thức...”

...

{✓ Đồng ý}

“…! Tuyệt quá.”

Tiếng cười vọng ra từ sau chiếc mặt nạ giấy.

Rồi anh ấy ngồi xuống cạnh tôi.

“…Cậu hoàn thành ca an ninh đầu tiên của mình giỏi lắm, Hươu.”

...

Bàn tay vốn định đưa lên đầu tôi chợt rơi xuống.

Vì tôi chẳng có mái tóc nào để xoa rối.

...

Tôi giơ hai tay.

“Sao vậy Hươu?”

Một ước vọng mơ hồ.

Một khao khát tôi chưa từng cảm thấy kể từ khi ký hợp đồng lao động, giờ đây nổi lên từ sâu thẳm, vừa mờ nhạt, vừa đơn sơ…

Khao khát có hình hài giống họ.

Khao khát được tương tác qua xúc giác.

Một khao khát như muốn bật thành lời.

“–Khoan, chờ chút. Này…!”

Tôi phủ khói lên hình thể mình.

Nhưng tôi không biết cách tạo ra nó.

Như việc hít thở chẳng ai dạy, thứ vốn từng là bản năng giờ không thể tái hiện nhân tạo. Tôi mò mẫm quanh khuôn mặt mình. Xương, cơ, hình dạng, cùng một cổ họng không tồn tại. Không có chúng tôi không ăn được『Kẹo Hoài Niệm』...

...

Hoài niệm.

{Yêu cầu}

“Hử?”

“…Loại nào?”

Tôi hoàn tất câu nói.

{Yêu cầu :『Mèo Hoài Niệm』}

“…!!”

Hai thành viên An ninh đồng loạt bật dậy.

Vì họ hiểu ngay ý nghĩa trong yêu cầu ấy.

“–Khoan… Trung sĩ?”

Trung sĩ liền biến mất sau cửa sắt.

Và như thể không màng đến khoảng cách khủng khiếp tới quầy lễ tân kho lưu trữ hay cả quy trình thông quan an ninh ở giữa, anh ấy trở lại chỉ trong chốc lát.

Trên tay anh ta có thứ tôi cần.

“…Đây.”

Rơi vào tay tôi là một vật như sợi chỉ đỏ, nhợt nhạt vì được giữ bằng một bàn tay xương xẩu.

Một món đồ hình dạng sợi len đỏ.

『Mèo Hoài Niệm』

Chính là món từng được dùng để cứu Giám sát Park Minseong khi ông ta bị nhiễm trong câu chuyện ma [Kẻ Treo Cổ Thèm Khát].

Hiệu ứng của nó là…

——————————————————

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Truyện Kinh Dị

『Mèo Hoài Niệm』

Mô tả:

Khi đeo, nó cố định người sử dụng trong hình hài thân thể và tinh thần ở trạng thái khỏe mạnh nhất trong mười năm qua.

Mức độ biến dị càng nghiêm trọng, sợi len càng mau đứt.

——————————————————

Tôi nhận lấy『Mèo Hoài Niệm』.

Và quấn nó quanh cổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!