Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19530

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14190

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 217.1: Phát Điên

Chương 217.1: Phát Điên

Sợi chỉ đỏ của『Mèo Hoài Niệm』quấn quanh cổ tôi.

Thứ đầu tiên tôi cảm nhận được là sự minh mẫn.

Cảm giác rằng mọi thứ đều rõ ràng và ở đúng chỗ của nó.

“...”

Tôi chớp mắt.

Tôi có thể chớp mắt.

Mi mắt và hàng lông mi. Tầm nhìn trong vắt đến từ giác mạc…

Tôi cúi nhìn xuống tay mình. Không còn đôi găng cao su đen nào nữa. Chỉ có làn da trần trụi của một bàn tay người.

Kampeoj8 o

Tôi nắm rồi lại mở bàn tay trần ấy.

Đúng rồi.

Cảm giác vốn dĩ là như vậy.

Đây chính là nó.

Cú sốc phai dần một cách tự nhiên, để lại chỉ một dư âm mờ nhạt, và thay vào đó là sự quen thuộc…

…Những cảm giác tự nhiên.

Và cùng với chúng, một cảm giác quen thuộc mà tôi đã lãng quên lại tràn vào.

Đúng thế. Một cảm giác.

Tôi nhớ rõ điều này…

Thịch.

...

...

Tôi cúi đầu.

Bàn tay trần của tôi biến mất.

Những gì còn nhìn thấy chỉ là một cái móng guốc kỳ dị cùng với những chiếc vảy, thứ đang bám thành lớp trên khối thịt không rõ hình dạng, đang chảy xệ…

Tôi gượng ép đeo găng vào.

Tôi nhấn lớp da của mình xuống.

Và ép nó.

“…Hươu?”

Ép thêm nữa.

Và thêm nữa.

Xong.

Những ngón tay người.

Những ngón tay có dáng hình giống với nhân loại hiện ra.

Và qua đó, tôi nhìn thấy.

Sàn nhà.

Trên sàn là một sợi chỉ xơ xác và sờn rách.

Xù lông, dơ bẩn, bạc màu và hoàn toàn vô giá trị.

Sợi chỉ đã đứt.

“…!”

“Khoan…”

Một ảo tưởng.

Mày tưởng『Mèo Hoài Niệm』có thể giúp được sao?

Mày tưởng thứ mày vừa trải qua là nhiễm bẩn sao?

Mày nghĩ có cơ hội quay lại khoảng thời gian thân thể và tâm trí còn lành mạnh sao?

Mày nghĩ mày có thể trở về vòng tay vô minh êm ái, tìm thấy bình yên ở nơi đó sao? Rằng nhờ chút gợi nhắc này, mày có thể tìm hướng để bước đi, tìm cách vượt qua thế giới này, đặt lại mục tiêu, trở lại làm người, và cuối cùng trở về nhà. Mày thực sự nghĩ như vậy sao? 

Mày hy vọng điều đó sao?

Mày tin nó có thể xảy ra sao?

Thật ư?

Chỉ vì một ước vọng phi lý, sai lầm, mà mày đã nhận ra những điều vốn chẳng bao giờ cần biết, mày đã tỉnh dậy trong một hình hài gớm ghiếc, đã sống dưới lòng đất suốt sáu tháng, chỉ còn lại chuyện ma, xác chết và nỗi sợ đang ào tới.

Mang『Mèo Hoài Niệm』là một sai lầm.

Không phải hiệu ứng nào của nó cũng tốt. Mày không thể có nhân dạng, một cơ thể có thể tương tác với thế giới này. Nói cách khác…

Những cảm xúc này đáng ra đã chào đón tôi ngay khi tôi quay lại làm người.

Nỗi sợ và tuyệt vọng của tôi sẽ trở lại.

Và một khi tôi đã trải qua những cảm xúc ấy, chúng sẽ không biến mất, ngay cả khi não bộ và thân xác sụp đổ như bùn nhão trong nháy mắt.

Chúng vẫn còn…

Tôi không thể chịu nổi chúng.

...

Khói bốc lên.

Nó cứ bốc lên, lấp đầy cả không gian này và không chừa kẽ hở nào để thoát. Nó có thể lấp đầy tất cả, nhưng vẫn chưa đủ…

...

Không gian.

Không đủ.

“Hươu, đợi—”

Tôi đứng dậy.

Người đeo mặt nạ lửng ngã vào màn khói dày đặc. Tôi đặt anh ấy lên giường và để anh ấy nghỉ ngơi.

Tôi đối mặt với Trung sĩ.

Anh ấy không nói gì.

Vì hết ca làm rồi, anh ấy chẳng còn nghĩa vụ hay quyền hạn để khống chế tôi.

Thế nên, anh ấy chọn bỏ qua.

“Ờm…”

“Có… tôi có thể làm gì… cho anh không?”

Tôi mở cửa buồng cách ly.

Và bước ra một cách thản nhiên.

Làn khói đen tràn ra và nuốt lấy hành lang cách ly.

Đèn đỏ và xanh nhấp nháy.

Chiếm lại không gian có ngoại hình y hệt tầng hầm B13 ở tòa phụ.

【Cảnh báo sơ tán. Thất bại trong việc giam giữ Bóng tối cấp cao. Cảnh báo sơ tán. Thất bại trong việc giam giữ Bóng tối cấp cao. Cảnh báo sơ tán. Thất bại trong việc giam giữ Bóng tối cấp cao…】 

Tiếng báo động vang khắp hành lang.

Và tiếng cảnh báo vang trong đầu tôi.

Bạn không thể rời khỏi khu vực chỉ định! Bạn không thể rời khỏi khu vực chỉ định! Bạn không thể rơ—

Các người đã không chỉ định cho tôi chỗ ở sau giờ làm. Các người chỉ giao cho tôi một nơi làm việc mới. Các người không chỉ định không gian của tôi, không bằng lời, không bằng chữ ký, không bằng ám chỉ.

Vậy thì.

Tôi có thể tự chọn chỗ nghỉ sau giờ làm.

Tôi có thể đi bất cứ đâu.

Tôi dừng lại.

Nhưng sức nặng không chịu đựng nổi vẫn không biến mất.

Tại sao nó không biến mất? Tại sao? Tại sao...

À.

Phải rồi.

Tôi tiếp tục bước.

Khoảng cách dần thu hẹp khi tôi lướt trên làn khói.

Hành lang cách ly nhanh chóng đến điểm cuối. Quầy kho lưu trữ hiện ra.

Vì lính gác đã bỏ vị trí để chuẩn bị trang bị và vũ khí, nhằm chế ngự thực thể muốn tẩu thoát, nên quầy chỉ còn một vài người túc trực.

Tôi biết.

Có sự sai số trong cách tính của họ.

Vì họ chưa từng ghi nhận tốc độ di chuyển nhanh đến phi lý của thực thể đang bị giam giữ (130666), nên việc tính sai rằng nó cần ít nhất gấp ba lần thời gian mới tới được kho lưu trữ đã dẫn tới sự cố này.

Một tình huống hoàn toàn có thể ghi lại theo đúng những từ ngữ ấy.

“N—”

Vài thành viên Đội An Ninh còn sót lại chìm trong khói.

Tôi tìm thấy chìa khóa từ một người bị ngất, dùng nó mở cửa kho lưu trữ và bước ra.

Tôi cứ thế đi cho tới khi tới thang máy trung tâm.

Ding.

Thấy thang máy dừng, tôi bước vào.

Tôi đã nghĩ đến tầng cần đi tới rồi—

—Tầng 17… nơi các nhà nghiên cứu chuyên săn tìm Bóng tối làm việc.

Nút bấm tầng 17 sáng đèn.

【Cửa đang mở.】

Trước mắt hiện ra một văn phòng sạch sẽ, lát kính và đá cẩm thạch, nơi tôi từng ghé qua dưới một hình dạng khác.

Làn khói dày đặc trong thang máy tuôn ra ngoài và luồng xuống văn phòng.

【Cảnh báo sơ tán. Thất bại trong việc giam giữ Bóng tối cấp cao. Cảnh báo sơ tán. Thất bại trong việc giam giữ Bóng tối cấp cao. Cảnh báo sơ tán. Thất bại trong việc giam giữ Bóng tối cấp cao…】

“Aaaagh!”

“Chạy mau! Chạy…!”

Những kẻ mặc áo blouse trắng lao về lối thoát hiểm.

Kẻ hít phải khói thì ngất lịm. Có kẻ thì kêu thét, khóc rống, người thì cười khanh khách, ôm đầu lẩm bẩm. Còn một số khác thì quỳ xuống.

Tất cả… tan chảy thành mosaic.

Tôi bước tiếp giữa bọn họ.

Cho đến khi thứ tôi tìm kiếm xuất hiện.

Hướng về văn phòng tôi đã biết từ trước.

〔 Nhóm Nghiên Cứu 1 – A 〕

Ở đó tận cùng tầng 17 là một căn phòng sạch sẽ và rộng rãi.

Trước khi hắn kịp chạy.

Trước khi hắn kịp trốn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!