Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19530

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14190

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 218.1: Gặp Lại Người Bạn Cũ

Chương 218.1: Gặp Lại Người Bạn Cũ

Giọng nói quen thuộc ấy.

Dáng vẻ quen thuộc ấy.

 ☾ Anh làm tôi chờ đợi lâu quá rồi! Tận sáu tháng đấy, trời ạ. Khoảng thời gian đủ dài để cả một chương trình mọc lên rồi lụi tàn, chẳng phải thế sao! ☽

 ☾ Anh Hoẵng à, tôi hiểu anh lắm mà, hẳn anh đã nhớ Braun này đến nhường nào… ☽

 ☾ Và hôm nay, cuối cùng, chúng ta lại gặp nhau. Ôi, như thể mở màn cho một mùa mới tinh khôi vậy! ☽

Lời lẽ như một Người dẫn chương trình đang trò chuyện.

Sự hiện diện từng nằm trong túi áo trước ngực tôi, chuyện trò cùng tôi và giờ, nó lại ở đây.

 ☾ Sao thế, bạn tôi? ☽

Tôi nhặt con thỏ bông lên.

Con búp bê nhỏ gọn vừa khít trong lòng bàn tay tôi, vẫn giữ nguyên dáng vẻ quen thuộc dù bị phủ bởi làn khói đen.

Bộ lông của nó vẫn mềm mại với đường chỉ khâu gọn gàng.

Đôi mắt đen láy của nó lấp lánh như hai viên sỏi dưới ánh sáng.

Và dưới chiếc đầu hồng là một chiếc nơ màu đen, vẫn chỉnh tề như trước, y hệt cách tôi từng đặt.

Hàng giả.

 ☾ ! ☽

Thứ trông như nơ trên『 Người Bạn Tốt 』gốc thực ra chỉ là một băng đô tôi mua ở cửa hiệu trên [Khu Phố Tử Thần].

Nhưng cái dưới đầu con búp bê này lại là một chiếc nơ thật và được buộc đúng kiểu.

『 Người Bạn Tốt 』mà tôi đã đặt làm riêng ở Công Viên Giải Trí Vui Tươi tuyệt đối không thể có cái nơ này.

Bởi『 Người Bạn Tốt 』trước đó đã bị thiêu hủy.

Vậy nên, thứ này cũng chẳng khác gì chiếc laptop rỗng ruột trên bàn, hay những cuốn sách trên kệ chỉ có vỏ bìa.

Một món đạo cụ được dựng nên để tái tạo môi trường sinh hoạt của Giám sát viên Kim Soleum trong khu nhà ở công ty.

Một bản sao rẻ tiền.

 ☾ Trời ạ… chính xác! Anh vẫn sắc bén như xưa đó, bạn hiền. ☽

Vậy thứ này là gì?

 ☾ Tôi là người bạn được triệu hồi của anh, Braun. ☽

Đôi mắt vô hồn của con thỏ bông lại lóe sáng dưới ánh đèn.

 ☾ Tôi chỉ mượn thân thể hàng nhồi bông này để giúp anh tập trung hơn thôi, anh Hoẵng. ☽

...

Tôi nhận ra.

Giọng nói ấy không phát ra từ con thỏ.

Nó phát ra từ bên trong tôi.

Chỉ là tôi chấp nhận rằng nó đến từ con búp bê, vì tôi tìm thấy nó ở đó.

Và vì…

Nó đang bắt chước giọng điệu của『 Người Bạn Tốt 』.

 ☾ Ừm, đúng rồi. Hàng hóa. Sang trọng hơn từ ‘giả’ nhiều, phải không? Một nỗ lực trung thành nhằm tái tạo hình hài nhồi bông mà bạn tôi chia sẻ mọi động thái. Chất lượng hơi thô, nhưng không tệ… ☽ ...

 ☾ Ô, khoan đã. Anh có lẽ đang nghĩ giọng nói này cũng là giả nốt sao? ☽

Không.

 ☾ À, tuyệt. Thật nhẹ nhõm… ☽

Nhưng chẳng phải mi vẫn luôn biết rõ sao?

 ☾ …Hửm? ☽

Sáu tháng.

Khoảng thời gian tôi bị bỏ mặc một mình dưới tầng B13 của khu phụ, nơi chẳng có gì ngoài xác chết và hồn ma.

Ngay cả khi đó, mi hoàn toàn có thể lên tiếng bất cứ lúc nào.

Nhưng không. Vì quãng thời gian đó nhạt nhẽo, vô vị, chẳng đáng để đối thoại.

Bản chất của mi vốn là chỉ khoái xuất hiện ở những khoảnh khắc kịch tính nhất, chẳng phải sao?

Như một kẻ diễn trò.

 ☾ …À ha. Thì ra là vậy. ☽

 ☾ Người dẫn chuyện, kẻ có thể lên tiếng bất kỳ lúc nào trong sáu tháng qua, lại quay lưng với quãng thời gian nhọc nhằn, ảm đạm ấy, để rồi xuất hiện ngay lúc này, trong hình dạng『 Người Bạn Tốt 』, chọn lấy thời khắc thú vị nhất… ☽

 ☾ Được thôi. Bị bôi nhọ và nghi ngờ cũng là số phận của một ngôi sao. ☽

Tiếng khoanh tay vang lên.

 ☾ Trời đất, anh thử nghĩ mà xem, tôi thậm chí còn góp mặt với tư cách khách mời đặc biệt trong cái video huấn luyện rẻ tiền từ tuần thứ hai trở đi nữa chứ… ☽

...

Video huấn luyện?

–- ☾ Xin chào Đặc phái viên đặc biệt đầy ước mơ và nhiệt huyết! Chào mừng đến với Đội Quản Lý An Ninh của Công ty Daydream! ☽

Đoạn video huấn luyện cứ lặp đi lặp lại, chiếu trên cái TV đen trắng cũ trong góc Phòng 666, tầng 13 khu phụ.

Video đào tạo Đặc phái viên của Bộ phận An ninh.

 ☾ Đúng thế. Cái video tuyên truyền rẻ tiền ấy, lặp lại mãi trong căn phòng như ngục giam, không một mảnh giải trí hay cảm hứng. ☽

 ☾ Dù tôi đã chào hỏi anh vô số lần, anh Hoẵng à, anh lại chưa từng đáp lại lấy một câu. Đó là một sự sỉ nhục thật sự đấy. ☽

Và ở giữa cái video đó… là con thỏ bông.

Người dẫn chương trình có chiếc TV làm đầu.

Hắn đã xuất hiện sao?

Hắn đã chào tôi sao?

Điều đó, điều đó…

...

Không quan trọng.

Vì nó chẳng liên quan gì đến công việc.

 ☾ Thật đau lòng biết bao! Đúng thế. Bạn hiền, anh chưa từng có ý định nhận ra tôi. ☽

 ☾ Dĩ nhiên, bổn phận của người dẫn chương trình chính là khiến ngay cả khán giả như thế cũng phải lắng nghe… ☽

 ☾ Nhưng may thay, hình dáng này dường như khơi dậy lại khao khát được lắng nghe của anh. Thật vinh dự biết mấy, anh Hoẵng! ☽

Tôi chậm một nhịp mới nhận ra câu nói cuối cùng kia là mỉa mai.

Và không chỉ là mỉa mai.

Tôi nhận ra, từng chút một.

 ☾ Dù vậy, xem ra người bạn thân thiết của tôi đã lấy lại được phần nào sự dí dỏm khi xưa! Anh còn chủ động lên kế hoạch cho chuyến phiêu lưu kể từ ngày hôm nay chứ… ☽

...

Bởi vì『Mèo Hoài Niệm』đã thoáng chốc cho tôi biết ‘mình thực sự cảm thấy thế nào’, tôi mới có thể nghĩ ngợi theo cách như trước.

 ☾ À, quả thật, quả thật. ☽

Nhưng…

Vậy có nghĩa lý gì không?

 ☾ Hửm? ☽

Trong hình hài nhòe nhoẹt, gian trá này. Trong cái cơ thể ghép nối từ những thịt mẩu tan chảy đến mức không biết bộ phận nào.

Trong con quái vật mọc sừng, bị nhồi nhét đủ thứ vào. Chẳng phải tốt hơn nếu tôi không nhận ra rằng mình vẫn còn một thứ na ná ‘tâm trí’ sao?

Sự lệch lạc này.

 ☾ Thì ra thế, chiếc mặt nạ đã nuốt chửng anh rồi, anh Hoẵng… ☽

…?

 ☾ Không sao. Đó là tác dụng phụ chung của tất cả nghệ sĩ tài năng mà! ☽

 ☾ Vậy thì, anh hãy nhìn kỹ thân thể của món hàng hóa này đi nào… ☽

Tôi chăm chú nhìn.

『Người Bạn Tốt』giả nằm trong tay tôi.

 ☾ Thân thể rẻ tiền này đúng là đồ giả! Ừ, quả vậy. Thân thể nhồi bông tuyệt hảo mà anh từng tặng cho tôi thì đang nằm cách đây hơn mười lăm dặm, sâu dưới lòng đất cơ… ☽

 ☾ Thế mà, chúng ta vẫn có thể trò chuyện như thế này. ☽

 ☾ Và chắc chắn, tôi và anh vẫn có thể tiếp tục trò chuyện thân mật như trước!… Bạn hiền, hãy đặt tay lên khăn đi nào. ☽

...

Tôi làm theo.

 ☾ Ừ… À, tốt hơn nhiều. ☽

Từ làn khói đen phun ra khỏi mặt nạ hơi, bàn tay đeo găng của tôi chuyển động.

Tôi gấp khăn làm đôi, vuốt phẳng phần giữa, rồi đặt con búp bê lên.

Theo một thói quen cũ.

Như thể sau mỗi chuyến thám hiểm Bóng tối nghẹt thở, tôi lại dọn chỗ nghỉ ngơi cho『 Người Bạn Tốt 』khi trở về nhà.

Như thể chưa có gì xảy ra.

Như thể con búp bê nhồi bông tự xưng là bạn thân tôi này vẫn bị ràng buộc trong những quy tắc của『 Người Bạn Tốt 』.

Như thể mọi thứ vẫn còn như vậy.

...

Một trò bắt chước giả dối.

 ☾ Ô, nhưng mọi buổi diễn đều khởi đầu bằng sự bắt chước. ☽

...

 ☾ Toàn bộ quá trình phản chiếu thực tại, rồi phóng chiếu nó thành biểu tượng! Kịch câm, tiểu phẩm, độc thoại hài, chơi chữ, châm biếm… ☽

 ☾ Ở mỗi ngã rẽ, chúng ta khắc họa phiên bản bắt chước ý nghĩa nhất để đem lại tiếng cười và giá trị! Xây nên sợi dây với khán giả, lay động họ qua chính quá trình đó… ☽

 ☾ Một buổi diễn, cốt lõi là một lời nói dối phản chiếu sự thật... Nhưng vậy nó có thật sự vô nghĩa sao? ☽

Giọng hắn hạ xuống như thì thầm.

 ☾ Chỉ vì nó không phải là thật ư? ☽

Tôi không trả lời, nhưng hắn đã biết rõ câu đáp.

Câu trả lời của tôi.

 ☾ Đúng thế. Nó có ý nghĩa. Ôi, chắc chắn rồi. Trong từng khoảnh khắc nước mắt và tiếng cười! ☽

Người dẫn chương trình lịch thiệp gõ ngón tay lên bàn.

Như thể vừa lóe lên một ý tưởng hay.

 ☾ Anh cũng vậy thôi, anh Hoẵng. Chúng ta thử cùng xem xét chiếc mặt nạ mà anh đang đeo nhé? ☽

Tôi quay đi.

 ☾ Ô, khói tạo hiệu ứng sân khấu tuyệt đấy, còn đôi mắt sáng như đèn kia, tôi cũng rất thích! Anh sẽ làm một thành viên tuyệt vời của hậu trường. ☽

 ☾ Đúng là phong trần và ngầu, nhưng… anh Hoẵng à, xem ra anh vẫn chuộng chiếc mặt nạ trước kia hơn. ☽

 ☾ Vì sự quen thuộc, và vì mối ràng buộc gắn với nó ư? Ôi, đó cũng là một phẩm chất tuyệt vời nơi nghệ sĩ. ☽

...

 ☾ Vậy thì, sao ta không đặt mục tiêu trung hạn thế này nhỉ? ☽

 ☾ Hãy kết nối với khán giả bằng cách bắt chước. Như Braun này đang làm vậy! ☽

Nếu không thể trở lại làm người, thì hãy giả vờ là một người.

 ☾ Đã đến lúc học một kỹ năng mới rồi. Anh Hoẵng, chẳng phải đó vốn là sở trường của anh sao? Thu thập những năng lực và món đồ kỳ diệu! ☽

Như khi mua sắm ở [Sàn Giao Dịch Không Gian].

Như khi xăm mình tại [Tiệm Xăm Dưới Trăng].

Như khi đổi manh mối ở [Chợ Không Mặt].

Hình ảnh tôi cực nhọc chuẩn bị từng chút một để sống sót giữa những câu chuyện ma, để sống sót trong chúng...

…Tôi nhớ rồi.

Và rồi, một hiệu ứng vàng nhỏ lóe lên như pháo hoa bùng nổ trên con thỏ bông, nó hiện ra một dòng chữ, rồi biến mất:

 ☾ Mục tiêu mới: Làm chủ nghệ thuật hóa trang tuyệt diệu! ☽

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!